04/04/2026
💔Mình đã biết mất mát từ khi 6 tuổi.💔
Năm đó, người ông – người mình yêu thương nhất – rời đi.
Mình không nhớ rõ ngày hôm đó đã diễn ra như thế nào, chỉ nhớ một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng đến lạ. Lúc đó, mình còn quá nhỏ để hiểu “cái chết” là gì.
Chỉ biết rằng từ đó về sau, sẽ không còn ai gọi mình bằng giọng nói quen thuộc ấy, không còn những lần được ôm vào lòng, không còn cảm giác an toàn rất riêng mà chỉ ông mới mang lại.
Và cũng từ đó, không còn những buổi trưa nắng được ông cõng trên vai ra sông tắm,
không còn những lần mình hí hoáy nhổ tóc bạc cho ông để đổi lấy 5 nghìn đồng từ ông. Những điều rất nhỏ thôi… nhưng lại là cả một tuổi thơ của mình.
Có những nỗi đau không ồn ào, không thể gọi tên, nhưng lại ở lại rất lâu.
Lớn lên, mình mới hiểu rằng những mất mát từ thời thơ ấu có thể trở thành những vết thương rất sâu bên trong.
Mình nhận ra một phần trong mình luôn sợ mất đi người mình thương, sợ gắn bó quá nhiều, vì sâu thẳm vẫn mang theo nỗi sợ rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ lại biến mất.
Nhưng rồi khi mình chạm vào Phật học, vào Thiền, mình bắt đầu hiểu về vô thường.
Rằng không có gì là mãi mãi, và chính vì vậy, mỗi khoảnh khắc còn có nhau lại trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Mình không còn cố gắng quên ông nữa.
Mình học cách nhớ, nhưng theo một cách dịu dàng hơn.
Ông không còn ở đây, nhưng tình thương đó vẫn ở lại.
Và có lẽ chữa lành không phải là làm cho nỗi đau biến mất, mà là khi mình có thể chạm vào ký ức ấy mà không còn vỡ ra thêm lần nào nữa.
Nếu bạn cũng từng mất đi một người thân yêu từ rất sớm, mình hiểu.
Vì có những nỗi đau, chỉ những người đã đi qua mới thực sự cảm được 🌿