21/08/2020
Nhận diện một người đàn ông THẤT BẠI toàn tập
1. Không có tiền
Đầu tiên và trước nhất, bạn không có tiền. Là đàn ông, mà bạn không có tiền là chắc chắn bạn là một thằng thất bại. Tất nhiên bạn sẽ rón rén hỏi anh, thế anh ơi, thế nào là không có tiền thì anh sẽ khệnh khạng giải thích cho bạn như sau. Không có tiền nó có hai cấp độ.
Cấp độ thứ nhất là không có tiền toàn tập. Nghĩa là bạn thuộc loại móc đít bảy ngày không thấy thối. Trong ví có năm chục, trên trăm nghìn và hai ba cái thẻ bảo hiểm vớ vẩn cũng mấy cái thẻ ATM chắc không bao giờ vượt qua được con số 2 triệu. Loại này, anh không bao giờ giao du vì loại này về nguyên tắc chỉ ngang ngang bọn thợ xây, thợ hồ, xe ôm và bốc vác. Bọn này sinh ra trên đời chỉ đảm nhiệm vụ duy nhất là làm những thứ mà không thằng nào muốn động chân mó tay vào. Bạn yên tâm, nếu bạn là dạng này, anh không coi khinh bạn. Vì bạn có nhiệm vụ giống một con giòi. Bạn múa may trong cứt và làm cứt phân hủy để làm đời sạch hơn, tốt hơn. Nhiệm vụ của bạn là rất rõ. Anh không coi thường bạn, nhưng bạn không phải là người anh muốn đánh đu với.
Cấp độ thứ hai là ít tiền. Loại này thì đông. Đặc trưng để nhận ra cấp độ hai này vô cùng đơn giản. Đó là bằng....mắt thường. Nếu phụ nữ chỉ mất 4 giây để nhận ra bạn thuộc cấp độ hai thì bạn phải mất trung bình 8-10 giây để nhận ra loại hai này. Đừng buồn, giác quan và trực quan của bạn không thể nhạy bằng phụ nữ được nên mất 8-10 giây cũng là nhanh rồi. Đầu tiên bạn nhìn đầu tóc. Loại hai có một thói quen phổ biến là bao giờ cũng cắt tóc theo Quý hoặc thậm chí là nửa năm một lần. Do vậy đặc trưng của phần đầu của bọn thất bại dạng ít tiền là đầu tóc lúc nào cũng trông như cái tổ quạ. Đầu bổ ngôi không bao giờ chính xác là 7-3 hay 6-4 mà bao giờ cũng để kiểu 7.5-2.5 hay 6.13-4.87 đại loại thế. Sau khi nhìn đầu, bạn hãy nhìn đến quần áo. Bọn cấp độ hai luôn mặc những cái áo Việt Tiến hay sang lắm thì Pier Cardin (anh không biết anh viết đúng không vì hãng này anh không dùng bao giờ). Tất nhiên loại này cũng có áo phông, T-shirt kiểu polo đểu con ngựa to mẹ bằng bàn tay hoặc con cá sấu nằm ngược.
Thật ra bạn chỉ cần nhìn đến cái áo là bạn có thể phân biệt được rồi, nhưng anh cứ coi như bạn không đủ trình để nhận biết đồ hiệu thì anh mời bạn nhìn xuống sâu hơn tí. Anh không bảo các bạn nhìn chim chúng nó, anh bảo bạn nhìn thắt lưng của chúng nó. Đặc trưng thắt lưng, hay các bạn trong Nam còn gọi là dây nịt, của bọn này thì hết sức dễ nhận biết. Ngoài chất liệu nhựa sờn truyền thống thì đặc trưng để nhận ra là các bạn là mặt thắt lưng luôn loang lổ và bị oxi hóa. Không thường xuyên, nhưng việc thắt lưng bị rơi mẹ mặt ở chỗ nào cũng hết sức phổ biến. Nếu nhìn đầu, nhìn áo và nhìn thắt lưng bạn vẫn chưa nhân ra thì vui lòng nhìn xuống giày và tất.
Giày của các bạn này thì anh tin, không bao giờ vượt qua 800k/một đôi. Nếu các bạn ý thanh minh, đôi này của em triệu sáu, thì các bạn cứ yên tâm, đấy là giá trước khi chiết khấu và xả hàng tồn được discount 50% trên giá bán. Tất nhiên, giày 800k/đôi thì không bao giờ bạn ý bỏ 20k, tương đương với 1/40 giá trị đôi giày, để đánh giày. Đôi tất đi theo giày đương nhiên sẽ thuộc dạng đôi lứa xứng đôi. Màu cháo lòng là phổ biến, tất nhiên cũng có bạn đi đôi tất màu xanh công an không phải bạn ý làm công an đâu, mà vì đôi này đi vào khiến các bạn cảm thấy đỡ tự ti vào lời ăn, tiếng nói của chính mình.
Vâng, và đây là dấu hiệu đầu tiên để các bạn có thể nhận biết được một thằng đàn ông được xã hội nói chung và lũ đàn bà, con gái và thậm chí các thằng đàn ông khác coi là thất bại.
2. Không có bạn
Phương Tây có một câu là "Tell me who your friends are and I will tell you who you are". Anh không giỏi tiếng Anh nhưng anh xin dịch nôm na cho các bạn hiểu là: "Hãy nói cho anh biết bạn đánh đu với loại bạn nào rồi anh sẽ nói cho bạn nghe bạn là loại người nào." Do vậy, đặc điểm dễ nhận biết thứ hai của loại đàn ông thất bại là không có bạn bè chí cốt gì hết. Tất nhiên, trạng thái không có bạn của bọn thất bại nó cũng chia làm hai loại.
Loại thứ nhất, không có bạn toàn diện. Loại này từ sáng đến chiều rồi từ chiều đến tận sáng hôm sau hoặc là ngồi quanh quẩn với cái xe ôm và tờ báo hoặc là ngồi dí mặt vào màn hình máy tính thi thoảng cười tủm một mình mà không bao giờ giao du với ai. Nếu các bạn này có giao du thì cũng chỉ giao du với lũ ngồi cả buổi nhậu sau khi chia nhau thì mỗi thằng trả 50 nghìn bao gồm cả tiền rượu lẫn tiền mồi.
Nhìn chung, một bữa nhậu của các bạn này chỉ là một cút rượu trắng, uống vào chả khác đéo gì nuốt một cục ethanol vã, và đồ nhậu thì đặc trưng khai vị là dăm cái bánh đa và ba trái xoài hoặc cóc còn món chính là nồi lẩu với tối đa đéo quá 6 con nghêu, hai miếng cá luộc, một đĩa thịt bò mà có thằng nào hắt xì hơi một phát thì có khi bay cả đĩa. Các bạn này thì không có đét-xe (dessert) vì thường là sau khi ăn xong chỗ cao lương mỹ vị trên thì 3/4 bạn đã nằm ngủ. Câu chuyện trong bữa nhậu thường là không chuyện nào liên quan đến chuyện nào, không bữa nào giống bữa nào tuy nhiên có một điều nhất quán là các bạn sẽ vừa uống rượu vừa khạc nhổ lung tung ra chỗ ngồi.
Loại thứ hai, bạn kiểu....ruồi bu. Loại này nếu mới nhìn thoáng qua, bạn sẽ bị choáng ngợp. Anh không thiếu gì những người quen dạng này. Danh sách bạn hữu của các bạn này lúc nào cũng dài hai gang mấy tay trong điện thoại và họ luôn luôn khoe những buổi nhậu hoàng tránh, hò hát vang trời, thậm chí có những hình ảnh thân thiết đến mức anh nọ bú tí anh kia, bạn này xoa mông bạn nọ. Nhưng bản chất kiểu bạn này là kiểu bạn... ruồi bu, một thể loại bạn đặc trưng của game online thời kỳ đầu, của những buổi ọp ẹp kiểu Võ Lâm, Kiếm Thế.
Thế nghĩa là sao?
Nghĩa là trong khi đang sinh hoạt trong một diễn đàn hay chơi chung một cái game tào lao chi khươn nào đó, có một bạn rảnh dzái đứng lên tuyên bố: ọp đi. Thế là bầu đoàn thê tử khoảng 30-40 bạn hồ hởi kéo nhau về một cái địa chỉ nào đó và ngồi xếp thành hàng dài để ăn. Dù địa điểm có khác nhau, món ăn có khác nhau, nhưng không khí của một buổi "sinh hoạt bạn bè" kiểu như thế này thì luôn giống nhau. Đấy là có một hai bạn đến trước, ngồi, chờ. Xong ba bốn bạn đến sau, ngồi xuống bàn và hỏi: "Bác tên là.....gì ý nhỉ?!?" và cứ thế tiếp tục cho đến khi đến giờ ăn và các bạn này lao vào ăn.
Cũng bia, cũng rượu, cũng chúc tụng và chia tiền cuối buổi. Thường là sau mỗi bữa như thế, câu chuyện đọng lại cả một buổi là không có gì. Có chăng thì chỉ là sự thất vọng của những anh hùng và mỹ nhân trên cái thế giới ảo hóa ra là thằng mồm thối, quần áo xộc xệch và một con điên, mặt hình chữ nhật có cái tên vãi đái sexy: Thỏ Bông hay Cún Yêu.
Nếu bạn nhìn thấy những thằng đực rơi vào trường hợp này, thì bọn nó cũng là bọn thất bại. Không tranh cãi nhiều.
Anh có nhiều bạn! Giàu có, chưa giàu có nhưng loại bạn thất bại thì anh không có. Nếu các bạn vô tình nhìn thấy bọn thất bại đang lươn phươn cạnh anh thì anh xin khẳng định, anh không coi bọn chúng là bạn của mình.
Đọc đến đây, không ít bạn sẽ ngoạc mồm lên mà nói: "Ô anh ơi, em bị lẫn mất rồi. Anh bảo là chưa giàu có cũng không phải là thất bại phải không ạ?". Như một tu sỹ Phật Giáo thiền khoảng ba chục năm dưới cây bồ đề, anh không thèm mở mắt ra xem bạn là ai thì anh cũng có thể trả lời là: Đúng!
Nghèo và chưa giàu là hai phạm trù khác nhau dù tổng phương tiện thanh toán và/hoặc tổng phương tiện trao đổi của một thằng nghèo và một bạn chưa giàu là không khác biệt. Cái khác biệt ở đây chính là chủ đề thứ ba, anh muốn chia sẻ với các bạn, những con bò ngơ ngác của anh, đó chính là tố chất đặc sắc khắc họa đậm nét một thằng đực thất bại trước mặt một con cái hay một thằng đực rựa khác, chính là thằng thất bại luôn luôn Không-Có-Lòng-Tin.
3. Không có lòng tin
Dạng thứ nhất, không có lòng tin vào bất kể điều gì. Đặc trưng của loại này là luôn ngồi một chỗ và ca thán cho đời bạc bẽo, cho số phận hẩm hiu và đặc trưng của các bạn này là câu cửa miệng. "Ôi, cái này không làm được đâu", hay "cái này nhạy cảm lắm", "ngon không đến lượt mình", hay "thiên hạ nó làm mẹ hết rồi". "miếng ngon chỉ còn trong bẫy chuột". Dạng này nếu có tiền thì chỉ luôn luôn lo lắng xem gửi ngân hàng nào, được "mấy chấm mỗi tháng" và luôn phát sốt phát rét lên chỉ vì tỷ giá đô tăng 3 xu mỗi đô hay phát ốm lên vì Ngân hàng nhà nước công bố hạ trần lãi suất.
Mặc dù bọn này, anh biết số tiền trong tài khoản của các bạn cũng không bao giờ qua được 7 con số. Anh nói tiền đồng nhá, bọn này không giữ đô đâu. Mà có giữ thì chắc chỉ vài tờ ép cẩn thận trong một cái phong bì đặt cẩn thận trong một hộc tủ trong phòng ngủ. Nghề tốt nhất của các bạn này là: than phiền. Cái gì các bạn cũng than phiền được và mọi thất bại trong cuộc đời của các bạn này, theo họ, luôn là vì điều kiện khách quan, chứ không bao giờ thất bại bắt đầu bằng tên họ.
Dạng thứ hai, lòng tin bị đặt nhầm chỗ. Loại này mới nhìn thoáng qua thì thấy rất hoành tráng, rất tự tin và các bạn sẽ rất dễ lầm lẫn dạng này là những con người thành công. Mặc dù về bản chất, các bạn này còn không bằng các bạn dạng một. Các bạn dạng hai này luôn có trong đít, trong túi quần một thể loại card visit của chỗ mình đi làm thuê và đi đâu, rảnh ra là các bạn phát thiếp. Chức tước thì tùy công ty bé hay to, nhưng căn bản, xét về nội hàm công việc thì các bạn này thường lãnh nhiệm vụ của một thằng trưởng phóng phò, à nhầm, trưởng phó phòng .
Tất nhiên sẽ có bạn, các con bò của anh, ngoạc mồm ra và bảo: Ôi anh ơi, trưởng phó phòng thì làm sao gọi là thất bại. Anh sẽ thủng thẳng thưa với các bạn là: các bạn chỉ cho anh có con hoa hậu nào, có con hotgirl bây giờ nó khoe với báo chí là nó yêu thằng trưởng phòng không? Trưởng phòng nó còn không thèm cặp, thì phó phòng là cái gì. Đàn ông, xét cho đến tận cùng, thì cũng là những con đực. Mà những con đực mà không được những con cái đẹp nhất đàn theo đuổi, chèo kéo thì đừng bao giờ ưỡn ngực lên nói: Tôi thành công! Thành thành cái cứt.
Quay trở lại việc nhận diện các bạn dạng hai này thì có vài điểm nhận dạng sau đây. Thứ nhất, các bạn này khi bắt đầu ngồi vào bàn làm việc, hay bàn cà phê là bắt đầu chém tay bên này, gạt tay bên kia, nói chung gió cứ gọi là vù vù. Các bạn này thường nhập đề bằng câu "em có ông anh bên Bộ này", "tôi có thằng đệ bên An Ninh", "anh có thằng bạn thân làm bên VPCP", "tớ quen thằng A con ông X"....để lấp liếm đi cái thất bại là thật ra bạn không là cái gì khi đứng một mình. Các bạn này thường có thói quen "gọi điện thoại cho người thân" để lập lờ gián tiếp chỉ ra cho người đối diện rằng: vì anh chơi với thằng A nên anh cũng cùng đẳng cấp với thằng A. Nhưng thực ra không phải, anh, có thể chỉ là con bài trong tay thằng A hay tệ hơn, anh chỉ là con chó theo đít thằng A hay anh B mà thôi (B thường nhá, không hải anh Bê, Sacombank). Để tụt váy và lột mặt nạ của các bạn "đàn-ông-thất-bại-dạng-thành-công" này, bạn chỉ cần nhẹ nhàng hỏi mấy vấn đề:
Vấn đề thứ nhất, trong 10 năm qua, anh đã làm được cái cho riêng anh chưa? Thường thì sau khi vòng vo một hồi bạn sẽ nhận ra được, hóa ra 10 năm qua, anh này cũng không làm được cái gì ra hồn ngoài cò mồi ba dự án vớ vẩn. Tệ hơn thì, anh vẫn đang cố bám vào cái chỗ công ty làm thuê này để chờ đủ kinh nghiệm để nuôi nghiệp lớn. Các bạn này, sự nghiệp lớn nhất là xem cuối tháng tiền tài khoản có về không và nếu công ty nó thông báo không có lương tháng thứ 13 là bắt đầu lên Vietnamworks gửi CV đi công ty khác.
Vấn đề thứ hai, chung tiền làm ăn. Các bạn này khi ngồi xuống sẽ vẽ ra các dự án hàng trăm tỷ, những khoản đầu tư mà tỷ suất lợi nhuận lên đến năm sáu chục phần trăm, và vì-có-anh, chỉ-có-anh, thì dự án này mới triển khai được. Tuy nhiên bạn chỉ cần đề xuất "anh ý" bỏ tiền vào làm ăn là anh ý lảng sang câu chuyện khác. Thường là bạn này bắt đầu chuyển chủ đề sang trạng thái bi quan vào môi trường xung quanh và bắt đầu hộc mồm lên chê bai môi trường đầu tư, chê bai chính phủ không giải quyết vấn đề, chê bai những người quanh mình không đủ năng lực, chê bai cái công ty của mình không biết dùng người tài mà các bạn này quên mất một điều, trong lúc các bạn đang mải mê than vãn, chửi bới chính phủ, chửi bới vĩ mô thì người ta vẫn ngày đêm làm giàu trên mảnh đất quê cha đất mẹ với những luật chơi rất chung chứ đéo. Có chăng là bọn không lòng tin, không bao giờ tin rằng, những người có lòng tin luôn tìm được ra lối đi cho mình.
Túm lại không có lòng tin nó tồn tại ở hai dạng, một là không có lòng tin một cách cực đoan. Còn dạng thứ hai, thừa lòng tin đến mức vĩ cuồng. Luôn nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ, và mọi thất bại của mình chẳng qua là vì những đứa ác khẩu, những môi trường đầu tư không tốt, hay bất cứ một lí do ba lăng nhăng nào đấy các bạn nghĩ ra. Hai loại này đều bệnh như nhau và quan trọng nhất, anh không có thằng nào anh gọi là bạn rơi vào dạng trên