03/08/2026
Khi một người thuyền trưởng khép lại một hải trình...
Dạo gần đây, tôi chứng kiến nhiều anh chị lãnh đạo cấp cao khép lại hành trình của mình tại Sacombank.
Có những người bước vào Sacombank khi mái tóc còn xanh.
Đến ngày rời đi...
mái tóc đã bạc đi rất nhiều.
Hai mươi năm.
Ba mươi năm.
Gần như cả tuổi thanh xuân của một đời người.
Họ đã dành gần nửa cuộc đời để đồng hành và cống hiến cho một tổ chức.
Họ từng là những người chèo lái con tàu qua nhiều giai đoạn đầy thử thách.
Từng đưa ra những quyết định khó khăn.
Từng đào tạo, dẫn dắt và truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ cán bộ nhân viên.
Rồi đến một ngày.
Họ khép lại hành trình của mình.
Không ồn ào.
Không cần những lời tạm biệt thật dài.
Có những cuộc chia tay khép lại, nhưng những năm tháng đồng hành vẫn còn nguyên giá trị.
Chỉ là từ ngày hôm sau...
Một chặng đường đã trở thành ký ức.
Có người hỏi tôi:
"Anh có thấy tiếc không"?
Có chứ.
Không chỉ tiếc cho một con người.
Mà còn tiếc cho cả một quãng thanh xuân, một hành trình cống hiến và một phần ký ức của rất nhiều thế hệ.
Nhưng rồi tôi cũng nhận ra...
Rồi sẽ đến một ngày, tất cả chúng ta đều rời con tàu mình từng gắn bó. Điều còn lại không phải là chức danh... mà là những gì mình đã để lại trong lòng đồng đội.
Không có con tàu nào chỉ đi với một thuyền trưởng.
Và cũng không có người thuyền trưởng nào ở mãi trên một con tàu.
Mỗi người đều có một hải trình riêng.
Điều đáng quý không phải là họ ở lại bao lâu.
Mà là trong những năm tháng ấy...
Họ đã đào tạo được bao nhiêu người.
Đã tạo ra bao nhiêu giá trị.
Đã truyền được bao nhiêu niềm tin.
Một người lãnh đạo thật sự không được nhớ vì chiếc ghế mình từng ngồi.
Mà được nhớ bởi những con người trưởng thành sau khi làm việc cùng mình.
Chức vụ có ngày bàn giao.
Di sản thì không.
Tôi từng có 25 năm làm việc tại Sacombank.
Vì vậy, mỗi lần nhìn những người anh, người chị lần lượt khép lại một chặng đường, tôi hiểu rằng...
Đó không chỉ là ngày kết thúc một công việc.
Đó là ngày khép lại cả một phần tuổi trẻ.
Có thể hôm nay, họ đã khép lại hành trình của mình trên con tàu ấy.
Nhưng những giá trị họ để lại...
Vẫn ở trong văn hóa của tổ chức.
Vẫn ở trong cách làm việc của những thế hệ đi sau.
Và vẫn ở trong ký ức của những người từng đồng hành.
Cảm ơn những người đã từng cầm lái.
Chúc các anh chị luôn mạnh khỏe, bình an và tiếp tục tỏa sáng trên những hành trình mới.
Bởi suy cho cùng...
Rồi một ngày, ai cũng sẽ rời con tàu mình từng yêu quý. Điều còn lại không phải là chiếc ghế mình từng ngồi... mà là những dấu chân mình đã để lại trên hành trình ấy.