Trăng Thanh Gió Mát

Trăng Thanh Gió Mát Truyện hay mỗi ngày

Năm tôi mới bốn tuổi, bố dùng một sợi chỉ đỏ cột tôi dưới gốc cây hòe già ở đầu làng.Ông xoa đầu tôi, cười bảo:“Bố đi mu...
31/07/2026

Năm tôi mới bốn tuổi, bố dùng một sợi chỉ đỏ cột tôi dưới gốc cây hòe già ở đầu làng.

Ông xoa đầu tôi, cười bảo:

“Bố đi mua kẹo hồ lô, đợi một lát sẽ về.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Thế nhưng từ sáng đến tối, rồi từ tối đến nửa đêm, người tôi chờ vẫn không xuất hiện.

Đến khi sợi chỉ đỏ bị tôi cọ mòn rồi đứt hẳn, bố vẫn biệt tăm.

Tôi không hề khóc.

Bởi trước lúc rời đi, ông đã lén khâu vào cổ áo tôi một tờ vé số cũ nhăn nhúm.

Ông ngồi xổm trước mặt tôi, cả người nồng nặc mùi rượu, giọng khàn đặc nhưng vô cùng nghiêm túc.

“Nếu bố không trở lại…”

“Con cầm tờ giấy này đi tìm một cảnh sát tên Triệu Quốc Cường.”

Tôi chớp mắt hỏi:

“Nếu chú ấy không chịu giúp con thì sao?”

Bố bỗng đỏ hoe mắt, quay mặt đi lau mạnh nước mắt.

“Nếu chú ấy không tin…”

“Con cứ nói với chú ấy rằng dưới tầng hầm khu tập thể phía bắc thành phố có thứ chú ấy tìm suốt mười năm.”

Dặn dò xong, ông nhét nửa cái màn thầu còn lại vào tay tôi, xoay người bỏ đi, từ đầu đến cuối không hề ngoái lại.



Hàng xóm đều nói bố đã bỏ tôi.

Bà Vương chống nạnh đứng trước gốc cây, cười nhạt:

“Cha mày chạy mất rồi, chuẩn bị đi ăn xin đi.”

Tôi lắc đầu.

Không đâu.

Bố chỉ đi mua kẹo hồ lô thôi.

Ông nhất định sẽ quay lại.

Tôi ôm chặt tờ vé số trong cổ áo, ngồi lì dưới gốc cây.

Sau này tôi thật sự gặp được Triệu Quốc Cường.

Cũng thật sự bước vào căn hầm mà bố từng nhắc.

Nhưng khi chiếc hộp sắt phủ đầy gỉ sét được mở ra, tôi mới biết…

Người lừa cả thiên hạ không chỉ có bố.

Ngay cả tôi cũng chỉ là một quân cờ trong kế hoạch của ông.

Sợi dây đỏ năm ấy tưởng đã đứt.

Thực ra nó vẫn luôn trói chặt số phận tôi.



Ba ngày sau khi bố biến mất, tôi đói đến mức bụng quặn thắt.

Bà Vương đi ngang, thấy tôi vẫn ngồi nguyên chỗ cũ thì khẽ thở dài, tiện tay ném cho tôi nửa quả táo đã úng.

“Đừng chờ nữa.”

“Trần Hổ nghiện cờ bạc bỏ làng đi lâu rồi.”

Tôi vẫn không tin.

Bố sẽ không thất hứa.

Ngày thứ năm.

Tôi đói đến mức phải bóc cả vỏ cây nhai cho đỡ cồn cào.

Lúc ấy tôi mới hiểu…

Có lẽ ông thật sự sẽ không trở lại.

Tôi sờ lên cổ áo.

Tờ vé số vẫn còn nguyên.

Đó là lời bố dặn.

Tôi nhất định phải hoàn thành.

Tôi chân trần rời khỏi làng, men theo con đường bố từng chỉ, hướng thẳng về thành phố.

Đi suốt một ngày một đêm.

Đến khi nhìn thấy những dãy nhà cao tầng, lòng bàn chân tôi đã đầy những bọng nước vỡ, máu nhuộm đỏ từng dấu chân.

Đồn cảnh sát sừng sững trước mặt.

Cánh cổng cao đến mức tôi phải ngẩng đầu mới nhìn hết.

Tôi đứng rất lâu ngoài cửa mà không dám bước vào.

Chú bảo vệ phát hiện tôi liền xua tay.

“Con nhà ai đấy? Đi chỗ khác chơi, đừng đứng chắn cổng.”

Tôi ôm chặt song cửa.

Không được.

Tôi không thể đi.

Nếu rời khỏi đây, tôi sẽ không tìm được bố nữa.

Tôi lấy hết sức hét lớn:

“Cháu tìm Triệu Quốc Cường!”

Người bảo vệ ngẩn ra.

Có lẽ chưa từng thấy đứa trẻ nào dám gọi thẳng tên đội trưởng đội hình sự.

Đúng lúc ông còn định kéo tôi đi thì một chiếc xe cảnh sát màu đen chạy vào sân.

Cửa xe mở ra.

Một người đàn ông mặc cảnh phục bước xuống.

Thân hình cao lớn, gương mặt lạnh như băng.

Những cảnh sát xung quanh đồng loạt đứng nghiêm.

“A! Đội trưởng Triệu!”

Tôi biết ngay.

Đó chính là người bố bảo tôi tìm.

Tôi chạy bổ tới, ôm chặt lấy chân ông.

“Chú Triệu!”

“Cháu tìm được chú rồi!”

Ông cúi đầu nhìn tôi, hàng mày lập tức nhíu lại.

“Buông ra!”

Ông giật chân.

Nhưng tôi ôm quá chặt.

Tôi run rẩy tháo từng mũi chỉ trên cổ áo, lấy tờ vé số đã cũ kỹ ra.

“Bố cháu…”

“Bố cháu là Trần Hổ.”

“Ông bảo cháu đưa cái này cho chú.”

Vừa nghe thấy cái tên ấy.

Ánh mắt Triệu Quốc Cường lập tức đổi khác.

Từ lạnh lùng chuyển sang phẫn nộ.

“Trần Hổ?”

Ông thậm chí không thèm nhìn tờ vé số.

Bốp!

Một cái tát giáng thẳng xuống mặt tôi.

Tờ vé số văng khỏi tay, xoay mấy vòng rồi rơi xuống vũng nước bẩn bên đường.

“Tên sát nhân đó vẫn còn sống?”

Ông nhìn tôi bằng ánh mắt ngập tràn căm hận.

“Hắn hại chết em gái tôi.”

“Bây giờ còn sai con gái tới đây lừa tiền nữa sao?”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán.

“Con của Trần Hổ à?”

“Thảo nào.”

“Chắc hết tiền nên sai con bé đến ăn vạ.”

“Đưa luôn vào trại trẻ mồ côi đi.”

Một bên má tôi nóng rát.

Nhưng tôi vẫn không khóc.

Bố từng nói.

Nhị Nha tuyệt đối không được khóc.

Khóc rồi bố sẽ không về nữa.

Tôi bò tới bên vũng nước.

Nhặt lại tờ vé số đã ướt nhẹp.

Đó là thứ bố giao.

Dù bẩn đến đâu tôi cũng không được làm mất.

Tôi dùng áo lau liên tục.

Nhưng vết bùn vẫn bám chặt.

Triệu Quốc Cường nhìn cảnh đó, vẻ mặt càng lạnh hơn.

“Kéo con bé này ra ngoài.”

“Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai mang họ Trần.”

Hai cảnh sát lập tức xốc tôi lên.

Tôi vùng vẫy dữ dội.

Không được.

Tôi chưa hoàn thành lời dặn của bố.

Đến sát cổng.

Tôi bấu chặt lấy khung sắt, dùng hết sức bình sinh hét lớn:

“Ở tầng hầm khu tập thể phía bắc thành phố!”

“Có thứ chú tìm suốt mười năm!”

Cả sân đồn cảnh sát bỗng im bặt.

Triệu Quốc Cường khựng bước.

Ông chậm rãi quay người.

Ánh mắt lần này còn đáng sợ hơn cả lúc tát tôi.

Ông lao tới, túm chặt cổ áo tôi, gằn từng chữ:

“Con… vừa nói cái gì?”

Tôi thở hổn hển.

“Tầng… tầng hầm… khu tập thể…”

Đó chính là nơi em gái ông, Triệu Mẫn, biến mất không dấu vết mười năm trước.

Cũng là nỗi ám ảnh mà suốt mười năm qua, Triệu Quốc Cường chưa từng có một ngày buông bỏ.

Buổi thử váy cưới còn chưa kết thúc, điện thoại tôi đã rung lên liên hồi.Trong nhóm chat của đám bạn Cố Từ Châu, có ngườ...
31/07/2026

Buổi thử váy cưới còn chưa kết thúc, điện thoại tôi đã rung lên liên hồi.

Trong nhóm chat của đám bạn Cố Từ Châu, có người cố ý nhắc tên tôi.

“Chị dâu, thiệp cưới sắp phát rồi mà chị vẫn chưa phát hiện cô dâu trên thiệp không phải mình à?”

Tôi đứng trước tấm gương cao sát trần, nhìn cô gái trong bộ váy cưới trắng tinh phản chiếu trước mắt.

Đầu óc trống rỗng.

Ngay sau đó, một đoạn ghi âm được gửi vào.

Là giọng người bạn thân nhất của Cố Từ Châu.

“Tao cá với Từ Châu, phải tới lúc cầm thiệp trên tay chị dâu mới biết tên cô dâu bị đổi thành Tô Mạt.”

“Đúng là dễ lừa thật. Bảo Từ Châu sửa lại trước ngày cưới là xong, chứ không thì cưới kiểu gì.”

Tôi chậm rãi tháo khăn voan.

Từng lớp ren trắng rơi xuống, lạnh ngắt như chính trái tim mình.

Tô Mạt.

Mối tình đầu của Cố Từ Châu.

Là người cả hội bạn của anh luôn xem như nữ thần không thể thay thế.

Thế nhưng…

Chính Cố Từ Châu mới là người quỳ xuống cầu hôn tôi.

Chính anh hứa trước hai bên gia đình rằng sẽ cho tôi một hôn lễ hoàn hảo.

Cuối cùng…

Đám cưới của tôi lại trở thành trò tiêu khiển để cả bọn đem ra cá cược.

“Đố tụi bây xem sau khi biết chuyện cô ấy sẽ phản ứng thế nào?”

“Tao cược khóc lóc.”

“Tao thì nghĩ cô ấy chẳng dám nổi nóng đâu.”

“Kẻ thua bao nguyên chuyến du thuyền tháng sau.”

Tiếng cười vang lên không ngớt.

Đúng lúc ấy, tài khoản tôi đặt theo dõi đặc biệt hiện thông báo.

Tô Mạt vừa cập nhật bài mới.

Trong ảnh, cô ta đang mặc chiếc váy cưới phiên bản giới hạn.

Chiếc váy tôi đã đợi nửa năm mới giành được quyền đặt.

Dòng trạng thái viết:

【Có người thức trắng ba đêm, chạy khắp nơi nhờ quan hệ chỉ để mượn chiếc Dream Dress này cho mình. Cuối cùng cũng mặc được rồi.】

Bình luận đầu tiên.

Là Cố Từ Châu.

Một trái tim đỏ chói mắt.

Tôi không khóc.

Cũng không chất vấn.

Chỉ lặng lẽ bấm “Thích” bài viết.

Sau đó giải tán nhóm chuẩn bị hôn lễ.

Đặt một vé tàu ghế cứng lên cao nguyên.

Đám cưới này…

Không cần nữa.

Nếu đã phải lựa chọn…

Tôi thà đi ngắm núi non còn hơn đứng cạnh một người coi lòng tự trọng của mình là trò đùa.



Tôi trả bộ váy cưới cho nhân viên.

Cô gái vẫn mỉm cười chuyên nghiệp.

“Cô Lâm, vòng eo còn chỉnh thêm được đấy ạ. Anh Cố dặn phải làm chiếc váy hoàn hảo nhất.”

Tôi đặt bộ váy lên bàn.

Giọng bình thản.

“Không cần sửa.”

“Đám cưới hủy rồi.”

“Cứ giữ váy lại cho người khác.”

Nụ cười trên mặt cô ấy cứng đờ.

“Cô Lâm… nếu bây giờ hủy thì tiền đặt cọc với phí thử váy sẽ mất hết.”

Tôi ký xác nhận.

“Trừ bao nhiêu cũng được.”

“Đừng báo cho Cố Từ Châu.”

“Cũng đừng báo gia đình tôi.”

Ra khỏi cửa hàng.

Nắng gắt đến mức chói mắt.

Công ty tổ chức hôn lễ vẫn liên tục hỏi tôi chọn hoa màu gì, sân khấu bố trí ra sao.

Tôi lần lượt hủy từng hạng mục.

Khách sạn.

Studio.

Trang điểm.

Xe hoa.

MC.

Chỉ vài phút.

Hơn ba mươi nghìn tệ tiền phạt đã bị trừ sạch.

Quản lý công ty cưới dè dặt hỏi:

“Cô Lâm… anh Cố biết chưa?”

“Sáng nay anh ấy còn yêu cầu đổi tên cô dâu thành cô Tô, nói chỉ đùa chút thôi.”

Tôi nhìn tin nhắn ngân hàng.

Khẽ cười.

“Anh ta thích đùa.”

“Thì để anh ta tự cưới.”



Mẹ gọi điện.

Giọng bà đầy phấn khởi.

“Nam Tinh à, Từ Châu vừa cho người mang bao nhiêu đồ quý sang.”

“Hàng xóm ai cũng khen con số hưởng.”

“Nó còn nói sẽ làm cho con đám cưới lớn nhất thành phố.”

“Con đừng trẻ con nữa.”

“Đàn ông giao tiếp bên ngoài là chuyện bình thường.”

Tôi nhẹ nhàng hỏi:

“Mẹ.”

“Nếu cô dâu trên thiệp không phải con thì sao?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Rồi bà trách ngay:

“Đừng nói bậy.”

“Từ Châu chịu cưới con đã tốt lắm rồi.”

“Đừng làm hai nhà mất mặt.”

Tôi cười nhạt.

“Con hiểu.”

“Cất quà cho kỹ nhé.”

Tôi gọi cho Cố Từ Châu.

Vừa kết nối.

Tiếng cười của Tô Mạt đã vang lên.

“Có phải chị dâu gọi kiểm tra không?”

“Mau dỗ chị ấy đi.”

Cố Từ Châu uể oải.

“Lâm Nam Tinh.”

“Lại làm gì nữa?”

Tôi hỏi thẳng.

“Lấy tên cô dâu trên thiệp cưới ra đánh cược.”

“Anh thấy vui lắm sao?”

Anh im lặng vài giây.

Rồi bật cười.

“Thiệp còn chưa in.”

“Mai sửa lại là xong.”

“Tô Mạt vừa về nước.”

“Mọi người chỉ muốn cô ấy vui.”

Tôi hỏi tiếp.

“Vậy nên tôi phải làm trò cười cho cô ấy?”

Anh mất kiên nhẫn.

“Em sắp làm vợ tôi rồi.”

“Độ lượng chút không được à?”

“Tô Mạt sức khỏe yếu.”

“Cả đời chỉ muốn mặc váy cưới một lần.”

Ngay lúc đó, Tô Mạt nhỏ giọng.

“Nếu chị Nam Tinh không thích…”

“Em trả váy lại cũng được.”

Cố Từ Châu lập tức dỗ dành.

“Không cần.”

“Em đâu làm sai.”

Tôi mở Weibo.

Tô Mạt vừa đăng thêm ảnh.

Hai vé xem phim.

Bên cạnh là bàn tay đặt trên vô lăng.

Chiếc đồng hồ Cartier ấy…

Là món quà tôi dành nửa năm tiết kiệm, vừa làm ở trạm cứu hộ động vật vừa nhận thêm đủ loại việc mới mua nổi cho anh.

Bài đăng viết:

【Cảm ơn vì nhiều năm qua anh vẫn luôn đứng phía sau bảo vệ em.】

Lần này.

Giọng Cố Từ Châu hoàn toàn lạnh xuống.

“Lâm Nam Tinh.”

“Đừng phá hỏng tâm trạng mọi người nữa.”

“Em bị thần kinh à?”

Anh cúp máy.

Tôi đứng giữa phố.

Xóa sạch toàn bộ ảnh trong album chung suốt ba năm yêu nhau.

Không lâu sau.

Anh chuyển cho tôi năm mươi hai nghìn tệ.

Mua túi đi. Đừng làm mình làm mẩy nữa.

Tôi trả lại nguyên số tiền.

Tiện tay bật chế độ chặn thông báo.

Chưa đầy mười giây.

Tin nhắn mới vẫn hiện lên.

Lâm Nam Tinh, tôi đã xuống nước rồi. Biết điều thì dừng lại trước khi tôi hết kiên nhẫn.

Tôi đọc xong.

Lặng lẽ xóa luôn đoạn hội thoại.

Tối hôm đó.

Tôi quay về căn hộ từng chuẩn bị làm tổ ấm.

Thu dọn toàn bộ đồ của mình.

Chiếc thẻ nhân viên trạm cứu hộ động vật cũng bị tôi ném vào thùng.

Chỉ vì mẹ Cố từng nói:

“Con dâu nhà họ Cố suốt ngày ôm chó mèo hoang nhìn chẳng ra thể thống.”

Tuần trước.

Tôi còn vì câu nói ấy mà chủ động xin nghỉ việc.

Nghĩ lại…

Thật nực cười.

Đúng lúc tôi đang dán thùng.

Video call của Cố Từ Châu hiện lên.

Màn hình mở ra.

Là cửa hàng thú cưng sang trọng.

Tô Mạt ôm một con mèo Ragdoll đứng cạnh anh.

Anh cau mày.

“Sao trả tiền?”

Tôi đáp ngắn gọn.

“Không cần.”

Anh cười lạnh.

“Lương của em đủ trả tiền vi phạm hợp đồng chắc?”

“Đừng vì giận mà làm mình mất mặt.”

Tô Mạt ghé sát màn hình.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Chị Nam Tinh…”

“Có phải vì em mặc váy cưới nên chị giận không?”

Tôi nhìn con mèo trong lòng cô ta.

Bình thản nói.

“Tai nó bị viêm.”

“Đưa đi khám trước đi.”

Tô Mạt lập tức biến sắc.

Cố Từ Châu chắn ngay trước camera.

“Em có thể thôi dùng giọng nói với động vật để nói chuyện với người khác không?”

Tôi khựng lại.

Ngày trước…

Chính anh từng nói.

Người anh thích nhất.

Là cô gái kiên nhẫn cúi đầu cứu từng con vật bị bỏ rơi.

Bây giờ.

Anh lại dùng điều đó để chế giễu tôi.

Tô Mạt khẽ nức nở.

“Đều tại em…”

“Em xóa ảnh là được.”

Cố Từ Châu ôm vai cô ta.

“Không cần.”

“Em chẳng làm gì sai.”

Rồi anh nhìn tôi.

“Lâm Nam Tinh.”

“Nhìn Tô Mạt đi.”

“Biết điều bao nhiêu.”

“Còn em…”

“Chỉ khiến người khác thấy mệt.”

Tôi dán kín chiếc thùng cuối cùng.

Nhìn anh thật lâu.

Khẽ nói.

“Hai người.”

“Rất hợp nhau.”

Anh cười khẩy.

“Tiếp tục diễn đi.”

“Mai tôi cho in lại thiệp.”

Tôi tắt máy.

Đúng lúc nhóm họ hàng nhà họ Cố hiện thông báo.

Mẹ Cố đăng chín tấm ảnh.

Kèm dòng trạng thái:

“Cuối cùng cũng gặp được cô Tô mà Từ Châu nhắc suốt bao năm. Dịu dàng, lễ phép, ai nhìn cũng thích.”

Trong ảnh.

Tô Mạt ngồi cạnh bà.

Cố Từ Châu liên tục gắp thức ăn cho cô ta.

Không lâu sau.

Mẹ Cố nhắn riêng:

“Nam Tinh à.”

“Con bé từ xa mới về.”

“Nhà mình chỉ tiếp đãi chút thôi.”

“Con làm dâu thì phải rộng lượng.”

Tôi chỉ đáp đúng một câu.

“Cháu với Cố Từ Châu chia tay rồi.”

“Hôn lễ cũng hủy.”

Chưa đầy mười giây.

Điện thoại reo liên tục.

Mẹ Cố quát lớn:

“Con làm cái gì vậy?”

“Từ Châu chịu cưới con đã là nể mặt con rồi.”

Tôi không đáp.

Chỉ tiếp tục niêm phong từng chiếc thùng.

Đầu dây bên kia vẫn không ngừng trách móc.

“Tô Mạt là tiếc nuối của nó.”

“Đàn ông giữ một người trong tim có gì sai?”

“Con càng làm căng.”

“Nó càng chán con mà thôi.”

Sau khi ly hôn, tôi chẳng ở lại nhìn chồng cũ và cô thư ký tận hưởng cái kết viên mãn như họ mong muốn.Tôi đặt vé sang D...
30/07/2026

Sau khi ly hôn, tôi chẳng ở lại nhìn chồng cũ và cô thư ký tận hưởng cái kết viên mãn như họ mong muốn.

Tôi đặt vé sang Dubai.

Đúng ngày họ tổ chức hôn lễ.

Về sau tôi mới biết, ngay trong tiệc cưới ấy, chỉ vì một câu nói vô tình của một vị khách mà sắc mặt Lâm Duệ lập tức cứng đờ.



Tôi khóa màn hình điện thoại, không buồn nhắn lại.

Chiếc xe chầm chậm tiến về phía khách sạn Burj Al Arab, mái vòm dát vàng lấp lánh dưới nắng sa mạc.

Anh tài xế liên tục trầm trồ:

“Cô chắc giàu lắm mới sang Dubai nghỉ ở đây.”

Tôi chỉ cười.

Anh đâu biết tiền thuê căn suite này là khoản tôi lặng lẽ tích góp suốt năm năm trời.

Lâm Duệ chưa từng hay biết số tiền đó tồn tại.

Cũng giống như anh chưa bao giờ biết những đêm tôi ngồi một mình dưới ngọn đèn nhỏ, cặm cụi dịch từng bản hợp đồng tiếng Ả Rập trong lúc chờ anh xã giao về khuya. Chính những bản dịch ấy đã mang lại cho tôi khoản thu nhập không hề nhỏ.

Nhận phòng xong, tôi kéo vali vào suite.

Đại sảnh ngập những doanh nhân mặc vest lịch lãm xen lẫn người bản địa khoác áo choàng trắng truyền thống.

Đèn pha lê treo kín trần nhà, sáng đến mức hoa mắt.

Vừa bước vào phòng, tôi ném chiếc vali xuống đất rồi thả mình lên chiếc giường phủ ga Ai Cập mềm như mây.

Chiếc gương trên trần phản chiếu dáng vẻ hiện tại của tôi.

Mái tóc rối.

Son môi nhạt màu.

Chiếc áo phông bạc phếch vì giặt quá nhiều.

Bảy năm làm vợ, làm nội trợ, đã bào mòn tôi thành một người phụ nữ chẳng còn chút sắc bén nào.

Lâm Duệ từng chê tôi quá nhạt nhẽo.

Anh bảo tôi không biết chăm chút bản thân.

Người anh cần là một người vợ có thể sánh vai trong những buổi tiệc sang trọng, chứ không phải một người chỉ quanh quẩn với bếp núc.

Rồi Tô Uyển xuất hiện.

Lúc nào cô ta cũng khoác Chanel, xách Birkin, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.

Mỗi lần đem tài liệu đến nhà đều tiện tay đặt xuống một hộp macaron, dịu dàng bảo:

“Tiện đường nên mua luôn.”

Tôi xoay người, hít mùi hoa nhài thoang thoảng trên ga giường.

Điện thoại lại reo.

Lần này là một số lạ từ Bắc Kinh.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông trầm khàn.

“Xin hỏi cô có phải Thẩm Vy không? Tôi là cố vấn Chu của Cục Đầu tư Hoàng gia Dubai. Hồ sơ ứng tuyển của cô đã được duyệt. Chúng tôi muốn mời cô đến phỏng vấn vào sáng mai.”

Tôi lập tức ngồi bật dậy.

Bản CV đó…

Là thứ tôi gửi đi đúng một tuần trước khi ký đơn ly hôn.

Hôm ấy, tôi ngồi co ro trong nhà vệ sinh, lén tìm việc bằng điện thoại.

Bên ngoài, Lâm Duệ đang gọi điện bàn chuyện cưới hỏi.

Anh nói địa điểm phải là trang viên ngoại ô vì Tô Uyển rất thích hoa oải hương.

Ngay khoảnh khắc ấy…

Tôi biết cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc.

“Cô Thẩm?”

Tiếng gọi kéo tôi về thực tại.

“Tôi nghe.”

“Ngày mai mười giờ. Văn phòng ở Trung tâm Tài chính Quốc tế Dubai. Đến nơi cứ gọi, tôi sẽ xuống đón.”

Cúp máy.

Tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu.

Trong CV vẫn là kinh nghiệm của năm năm trước.

Tốt nghiệp khoa tiếng Ả Rập Đại học Bắc Kinh.

Hai năm làm phiên dịch thương mại tại Dubai.

Sau đó mang thai nên về nước.

Rồi mãi mãi không quay lại công việc.

Đứa bé năm ấy…

Ba tháng thì sảy.

Lúc tôi vào phòng phẫu thuật, Lâm Duệ chỉ xin nghỉ đúng nửa ngày.

Sáng hôm sau anh đã bay công tác.

Từ đó chúng tôi không còn có con.

Anh càng bận.

Tôi càng lặng lẽ.

Tủ lạnh trong nhà lúc nào cũng chất đầy thực phẩm đông lạnh.

Bởi anh luôn nói:

“Ăn gì cũng được.”

Sau khi tắm, tôi thay chiếc váy ngủ bằng lụa rồi mở laptop.

Suốt đêm, tôi rà soát từng tài liệu chuẩn bị cho buổi phỏng vấn.

Ngoài cửa kính, vịnh Ả Rập rực sáng.

Du thuyền chậm rãi lướt trên mặt nước.

Khung cảnh ấy khiến tôi nhớ đến bảy năm trước.

Tôi và Lâm Duệ gặp nhau trên một con thuyền.

Khi ấy anh mới khởi nghiệp.

Tôi là phiên dịch trong cuộc họp với đối tác.

Kết thúc công việc, anh đưa tôi ra bến cảng.

Gió biển thổi rất mạnh.

Anh cởi áo vest khoác lên vai tôi rồi cười:

“Thẩm Vy, lúc em làm việc… thật sự rất cuốn hút.”

Bảy năm sau.

Anh cưới người thư ký.

Còn tôi.

Ở Dubai.

Chuẩn bị bắt đầu lại từ con số không.

Có đôi khi, thứ ta tưởng là điểm kết thúc…

Lại chỉ là vạch xuất phát của một cuộc đời khác.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ rất sớm.

Trang điểm nhẹ.

Mặc bộ vest váy màu xanh navy.

Búi tóc gọn gàng.

Người trong gương cuối cùng cũng giống một Thẩm Vy của nhiều năm trước.

Đến Trung tâm Tài chính, cố vấn Chu đã đứng đợi.

Anh ngoài ba mươi tuổi, đeo kính gọng bạc, cười lên có lúm đồng tiền.

“Hồ sơ của cô rất nổi bật.”

Vừa đi về phía thang máy anh vừa nói.

“Đặc biệt là kinh nghiệm về thị trường Trung Đông.”

Tôi chỉ mỉm cười.

Dù vậy, hai lòng bàn tay đã ướt mồ hôi.

Đã quá lâu tôi không bước vào một buổi phỏng vấn đúng nghĩa.

Ba vị giám khảo đều là người bản địa.

Họ hỏi rất sâu về năng lượng, thương mại Trung Đông và khác biệt văn hóa.

Tôi lần lượt trả lời.

Có lúc hơi khựng.

Nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Một vị lớn tuổi nhìn vào mục tình trạng hôn nhân rồi hỏi:

“Cô có dự định ở Dubai lâu dài không?”

Tôi gật đầu.

“Tôi muốn bắt đầu lại cuộc sống tại nơi này.”

Kết thúc buổi phỏng vấn, cố vấn Chu đưa tôi xuống tầng trệt.

Trong thang máy, anh bất ngờ hỏi:

“Cô từng làm ở Đông Phương Năng Lượng đúng chứ?”

“Đúng.”

“Công ty ấy đã thuộc tập đoàn chúng tôi hai năm rồi. Trưởng bộ phận cũ của cô hiện vẫn làm việc tại đây.”

Tim tôi khẽ run.

Phương Viễn.

Vị cấp trên từng nhiều lần giữ tôi ở lại.

Khi tôi nghỉ việc để làm nội trợ, ông còn tiếc nuối nói:

“Một người như cô mà rời nghề thì thật đáng tiếc.”

Không ngờ nhiều năm sau, chúng tôi lại có cơ hội gặp lại.

Cố vấn Chu mỉm cười.

“Giám đốc Phương đã xem hồ sơ của cô.”

“Ông ấy còn nhắc một bản hợp đồng do cô dịch năm xưa giúp công ty tiết kiệm hơn một triệu tiền thuê luật sư.”

“Thành thật mà nói…”

“Hôm nay chỉ là buổi phỏng vấn mang tính thủ tục.”

Tôi đứng giữa quảng trường trước Trung tâm Tài chính.

Mặt đường nóng bỏng.

Nhưng trong lòng lại vô cùng ấm áp.

Tôi từng nghĩ bảy năm làm nội trợ đã xóa sạch mọi giá trị của mình.

Hóa ra…

Vẫn có người nhớ tôi từng là ai.

Đúng lúc ấy điện thoại đổ chuông.

Lâm Duệ.

Tôi nghe máy.

“Thẩm Vy, chìa khóa tủ hồ sơ để đâu?”

Giọng anh vẫn tự nhiên như thể chúng tôi chưa từng ly hôn.

“Tô Uyển cần lấy tài liệu.”

Tôi bình thản đáp:

“Trong ống đựng bút, ngăn kéo thứ hai phòng sách.”

“Ừ.”

Anh ngập ngừng.

“Hôm nay… là hôn lễ của anh.”

“Tôi biết.”

“Em không định tới sao? Tô Uyển nói cô ấy không ngại.”

Tôi bật cười.

Không phải vì đau.

Mà vì mọi thứ đã chẳng còn đáng bận lòng.

“Lâm Duệ.”

“Hôm nay tôi bận đi phỏng vấn.”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

“Phỏng vấn?”

“Em nghĩ còn công ty nào nhận em sao?”

“Cứ thử rồi sẽ biết.”

Tôi bình thản đáp.

“Giống như sẽ luôn có người cần anh vậy.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Tôi gọi taxi.

Trùng hợp vẫn là anh tài xế Pakistan hôm qua.

Anh cười hỏi:

“Hôm nay cô muốn đi đâu?”

“Đến chợ vàng.”

“Tôi muốn mua một món quà cho chính mình.”

Xe lăn bánh.

Dubai lùi dần phía sau.

Tôi mở điện thoại, nhắn cho Triệu Mạn:

“Nói với Lâm Duệ rằng tháp champagne trong lễ cưới của anh ấy rất giống cuộc hôn nhân ấy. Nhìn thì lộng lẫy, nhưng chỉ cần chạm nhẹ là sụp.”

Viết xong.

Tôi lại xóa.

Rồi gửi tin khác.

“Thôi, đừng nói gì cả. Chúc anh ấy sống tốt.”

Triệu Mạn trả lời ngay:

“Cậu biết không? Trong hôn lễ, Lâm Duệ còn khoe với khách rằng cậu rời anh ta thì chẳng sống nổi. Anh ta bảo sớm muộn gì cậu cũng sẽ quay về khóc lóc xin tái hợp.”

Tôi lặng lẽ khóa màn hình.

Tựa đầu vào ghế.

Anh tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu rồi mỉm cười hỏi:

“Thưa cô…”

“Bây giờ cô có thấy mình hạnh phúc không?”

Đêm giao thừa năm ấy, tôi tắt thở trong lặng lẽ.Nồi sủi cảo chuẩn bị cho chồng vẫn còn âm ỉ trên bếp. Bao lì xì định mừn...
29/07/2026

Đêm giao thừa năm ấy, tôi tắt thở trong lặng lẽ.

Nồi sủi cảo chuẩn bị cho chồng vẫn còn âm ỉ trên bếp. Bao lì xì định mừng tuổi con trai vẫn bị tôi siết chặt trong lòng bàn tay đến phút cuối.

Người đời vẫn nói, chết là hết.

Nhưng tôi lại chẳng thể rời đi.

Linh hồn mắc kẹt trong chính căn nhà của mình, bất lực nhìn người đàn ông tôi từng yêu bước xuống từ giường của người phụ nữ khác. Trên cổ áo anh vẫn còn dấu vết mập mờ của cuộc hoan ái, vậy mà anh lại bình thản đưa cô thư ký cùng con trai tôi về nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cánh cửa mở ra.

Cố Cảnh Xuyên dẫn Cố Tiểu Bảo và Tô Mạn La bước vào.

Thấy tôi nằm bất động trên sofa, anh không nổi giận như mọi lần.

Chỉ khẽ thở dài, đặt một chiếc túi xách phiên bản giới hạn lên bàn.

“Mua quà Tết cho em.”

Anh lẩm bẩm như thể tôi vẫn còn nghe thấy.

“Đã bảo sức khỏe không tốt thì đừng cố thức gói sủi cảo.”

Ngay lúc ấy, Tô Mạn La đỏ mắt, kéo nhẹ tay áo anh.

“Anh Xuyên… chị dâu ghét em lắm.”

“Chị ấy vừa nhắn bảo em cút đi, nói không muốn nhìn thấy em nữa.”

“Hay em về luôn nhé…”

Ánh mắt Cố Cảnh Xuyên lập tức lạnh xuống.

Anh nhìn người phụ nữ đang “ngủ” trên sofa, giọng đầy thất vọng.

“Lâm Nhược Nhất, em còn định gây chuyện đến bao giờ?”

“Mạn La chỉ đi cùng anh vì công việc.”

“Em không thể bao dung thêm một chút sao?”

Tôi nằm ngay trước mặt anh.

Đã lạnh cứng từ lâu.

Thế nhưng người chồng đầu gối tay ấp vẫn đứng đó trách móc tôi chỉ vì muốn bảo vệ người phụ nữ khác.

Mãi đến mùng Hai Tết…

Tất cả những lời dối trá kia mới hoàn toàn sụp đổ.

Tôi co ro trên chiếc sofa quen thuộc.

Trong tay vẫn giữ phong bao lì xì màu đỏ dành cho Tiểu Bảo.

Nhìn ba người đứng ở cửa, tôi bỗng thấy mình mới là kẻ dư thừa.

Họ giống một gia đình hoàn chỉnh hơn bất kỳ lúc nào.

Mùi khét từ bếp lan khắp phòng.

Cố Cảnh Xuyên là người phát hiện đầu tiên.

Anh cau mày chạy vào bếp, tắt vội bếp ga.

Nồi nước luộc sủi cảo đã cháy khô từ lúc nào, đáy nồi đỏ rực.

“Càng ngày càng chẳng ra sao.”

Anh lắc đầu.

Nhưng khi quay sang nhìn tôi nằm trên sofa, vẻ khó chịu trên gương mặt lại thoáng biến thành một cảm xúc khó gọi tên.

Anh bước thật chậm.

Bàn tay đưa lên định lay tôi dậy.

Thế rồi ánh mắt dừng lại ở quầng thâm dày đặc dưới mắt tôi.

Động tác ấy khựng giữa không trung.

Sau vài giây im lặng, anh chỉ lấy chiếc chăn ở thành ghế rồi nhẹ nhàng đắp lên người tôi.

“Thôi… để cô ấy ngủ.”

“Sức khỏe cô ấy dạo này tệ thật.”

Nghe câu ấy, trái tim đã ngừng đập của tôi vẫn đau đến nghẹt thở.

Tiểu Bảo chạy tới.

“Mẹ ơi, con về rồi.”

Thằng bé lay vai tôi liên tục.

Nhưng tôi mãi mãi không thể mở mắt.

Đúng lúc Cố Cảnh Xuyên đi ra ban công nghe điện thoại, Tô Mạn La lập tức kéo Tiểu Bảo vào phòng.

“Mẹ đang mệt.”

“Con ngoan cất cặp trước nhé.”

Đợi căn phòng khách chỉ còn hai “người”, cô ta mới lộ bộ mặt thật.

Từ khe sofa, cô ta nhặt chiếc điện thoại của tôi lên.

Thao tác mở khóa nhanh đến đáng sợ.

Bởi mật khẩu…

Chính là ngày sinh của Cố Cảnh Xuyên.

Cô ta mở phần tin nhắn.

Tự gửi cho mình một đoạn nội dung đe dọa.

Sau đó cài chế độ gửi hẹn giờ.

Làm xong tất cả, cô ta vẫn chưa chịu dừng.

Cô ta đi tới tủ bếp, cầm một chiếc ly thủy tinh lên.

Đôi mắt đầy ác ý nhìn về phía thi thể tôi.

Choang!

Chiếc ly bị cố tình ném mạnh xuống sàn.

Tiếng kính vỡ vang khắp căn nhà.

“A!”

Tô Mạn La lập tức ngồi xuống, cố ý dùng tay nhặt những mảnh thủy tinh sắc nhọn.

Máu nhanh chóng rỉ ra từ đầu ngón tay.

Nghe tiếng động, Cố Cảnh Xuyên vội vàng chạy vào.

“Có chuyện gì?”

Vừa thấy anh, Tô Mạn La lập tức òa khóc.

Cô ta đưa bàn tay đang chảy máu ra trước mặt anh.

“Anh Xuyên…”

“Em chỉ định rót nước cho chị dâu.”

“Không biết sao chị ấy nổi giận, đập luôn cái ly…”

“Em xin lỗi… em không nên tới đây…”

Nước mắt cô ta rơi đúng lúc, đúng chỗ.

Ánh mắt Cố Cảnh Xuyên lập tức tối sầm.

Anh nhìn mảnh kính vương vãi dưới sàn.

Rồi nhìn tôi nằm bất động trên sofa.

Toàn bộ sự thương xót vừa nhen nhóm lập tức biến mất.

“Lâm Nhược Nhất!”

“Có khách đến nhà mà em còn đập đồ trước mặt người ta.”

“Em thấy mình làm vậy hay lắm sao?”

Đáp lại anh…

Vẫn chỉ là sự im lặng.

Tiểu Bảo bị dọa phát khóc.

“Con không ăn sủi cảo nữa!”

“Con muốn ăn pizza!”

Theo phản xạ, Cố Cảnh Xuyên quát:

“Muốn ăn gì thì bảo mẹ…”

Lời còn chưa dứt.

Anh bỗng khựng lại.

Ánh mắt liếc về phía tôi.

Rồi khó chịu xoa trán.

“Thôi.”

“Trông mong gì cô ấy nữa.”

“Đi, bố đưa hai người ra ngoài ăn.”

Trước khi rời nhà, anh đặt lên bàn trà chiếc thẻ ngân hàng cùng món quà Tết.

Sau đó lấy thêm một lọ thuốc nhập khẩu.

“Anh phải nhờ rất nhiều người mới mua được.”

“Hết giận thì nhớ uống.”

Anh dừng vài giây.

Giọng nói lạnh hơn hẳn.

“Lâm Nhược Nhất.”

“Đừng lúc nào cũng làm ra vẻ nửa sống nửa chết để ép anh.”

“Anh thật sự mệt rồi.”

Nói xong, anh quay người bước đi.

Ra đến cửa, dường như anh chợt nhớ điều gì.

Anh quay lại.

Bàn tay chậm rãi đưa về phía trán tôi.

Có lẽ…

Anh định xem tôi có sốt hay không.

Chỉ còn vài centimet nữa là chạm vào.

Đúng lúc ấy…

Tô Mạn La ôm tay kêu thất thanh.

“Anh Xuyên…”

“Tay em đau quá…”

“Hình như máu không cầm được…”

Cố Cảnh Xuyên lập tức rút tay.

Không còn nhìn tôi thêm lần nào.

Anh vội vàng chạy tới nắm lấy bàn tay cô ta.

“Đi bệnh viện.”

“Đừng để lại sẹo.”

Cửa nhà đóng sầm.

Căn phòng chìm vào tĩnh mịch.

Lọ thuốc anh vất vả mua về vẫn nằm trên bàn.

Chỉ cách thi thể tôi chưa đầy nửa mét.

Linh hồn tôi lặng lẽ theo chân họ.

Ba người tới một nhà hàng Tây sang trọng.

Cố Cảnh Xuyên kiên nhẫn bóc từng miếng cua hoàng đế cho Tiểu Bảo.

Tô Mạn La ngồi cạnh mỉm cười dịu dàng.

Cô ta giơ điện thoại chụp lại khoảnh khắc hai cha con cười nói vui vẻ.

Ngay sau đó, đăng lên mạng xã hội.

“Dài lâu về sau, có hai người bên cạnh thật hạnh phúc.”

Trong ảnh.

Cố Cảnh Xuyên nhìn con trai bằng ánh mắt đầy cưng chiều.

Tiểu Bảo cười rạng rỡ.

Còn ở căn nhà kia…

Nhiệt độ vẫn từng chút hạ xuống.

Thi thể tôi cũng ngày càng lạnh cứng.

Bữa tối mới diễn ra được một nửa.

Điện thoại Tô Mạn La đột nhiên vang lên.

“Ting.”

Chỉ nhìn màn hình một cái.

Gương mặt cô ta lập tức trắng bệch.

Đôi đũa rơi xuống nền gạch.

Cô ta run rẩy che miệng.

Nước mắt lập tức trào ra.

“Anh… anh Xuyên…”

“Chị dâu…”

“Chị ấy gửi tin nhắn cho em rồi…”

Cô ta đưa điện thoại tới.

Giọng nói nghẹn ngào.

“Chị ấy bảo…”

“Nếu tối nay em còn dám về nhà cùng anh…”

“Chị ấy sẽ cầm dao giết em…”

Vừa đọc xong tin nhắn.

Gương mặt Cố Cảnh Xuyên lập tức phủ kín một tầng băng lạnh.

Anh giật mạnh chiếc điện thoại khỏi tay cô ta.

Sau khi chị gái đưa đồng nghiệp lần đầu về nhà dùng bữa, người phụ nữ ấy vừa bước qua cửa đã nhìn anh trai tôi không chớ...
28/07/2026

Sau khi chị gái đưa đồng nghiệp lần đầu về nhà dùng bữa, người phụ nữ ấy vừa bước qua cửa đã nhìn anh trai tôi không chớp mắt.

Cô ta mỉm cười tự giới thiệu:

“Dì tên Chu Nhã, cứ gọi dì Nhã là được.”

Tôi còn chưa kịp cất tiếng thì trước mắt đã hiện ra từng hàng chữ trắng kỳ lạ.

[Báo động. Người phụ nữ này sẽ hủy hoại cả gia đình mày.]

[Đúng nửa đêm, cô ta sẽ lẻn lên giường của anh trai mày.]

[Sáng hôm sau sẽ vu khống anh ấy cư/ ỡng b/ ức mình.]

[Anh trai mất suất đại học, chịu á/ n tám năm.]

[Chị gái bị đuổi việc, bố mẹ bán nhà để bồi thường.]

[Còn mày… sẽ bị người thân của cô ta bắt đem bán vào vùng núi, chẳng bao giờ được gặp lại gia đình nữa.]

Tôi sững sờ.

Chiếc cốc nước trên tay rơi thẳng xuống nền.

Choang!

Mảnh thủy tinh văng khắp phòng.

“Miêu Miêu!”

Mẹ hốt hoảng ôm tôi lên.

“Có bị đứt tay không con?”

Tôi chỉ lắc đầu.

Ánh mắt vẫn dán chặt lên Chu Nhã.

Những dòng chữ kia vẫn lơ lửng ngay trên đầu cô ta.

Tôi quay sang nhìn chị gái.

Rồi nhìn anh trai.

Không ai tỏ vẻ nhìn thấy.

Một hàng chữ khác lại xuất hiện.

[Chỉ mình mày thấy được thôi. Muốn cứu cả nhà thì tự nghĩ cách.]

Tôi mới học lớp lá.

Bình thường đọc chữ còn đánh vần.

Vậy mà những dòng này… tôi đọc rõ từng chữ.



Trong bữa cơm, chị gái cười nói không ngừng.

“Chị Nhã là người giỏi nhất phòng em. Lúc em mới vào làm, chị ấy giúp em đủ thứ.”

Chu Nhã khiêm tốn xua tay.

“Tiểu Vãn vốn thông minh sẵn rồi.”

Cô ta còn gắp cho tôi một miếng sườn.

“Miêu Miêu ăn nhiều vào nhé.”

Tôi nhìn miếng thịt trong bát, không dám đụng.

Chu Nhã quay sang anh trai.

“Năm nay em thi đại học đúng không? Kết quả thế nào?”

Anh chỉ đáp ngắn gọn:

“Cũng ổn.”

Chị gái lập tức khoe:

“Nó đứng top hai mươi toàn thành phố đó.”

Đôi mắt Chu Nhã lập tức sáng lên.

Ánh nhìn chậm rãi hạ xuống đôi giày thể thao mới của anh tôi.

Đó là đôi giày bố dành dụm mua thưởng sau kỳ thi.

Ngay lúc ấy, dòng chữ lại thay đổi.

[Thấy chưa? Cô ta đang định giá gia đình mày.]

[Bán được một đứa trẻ thì có tiền. Lấy được căn nhà thì lời lớn.]

[Tiếp theo sẽ hỏi bố mày có ở nhà không.]

Tôi nín thở.

Ba giây sau.

Chu Nhã cười dịu dàng.

“Hôm nay chú đi vắng à cô?”

Mẹ đáp ngay:

“Đi công tác, sáng mai mới về.”

Từng chữ…

Đều trùng khớp.

Tôi lạnh sống lưng.

Chu Nhã lại hỏi tiếp.

“Nhà này mua lâu chưa cô?”

“Ở hơn chục năm rồi.”

“Giờ chắc đáng giá lắm nhỉ?”

“Cũng bình thường thôi.”

“Cô không đi làm sao?”

“Tôi ở nhà quản lý sổ sách cho chồng.”

“Gia đình cô thật hạnh phúc.”

Chị gái chẳng nhận ra điều gì bất thường.

Còn vô tư cười nói:

“Mẹ em sáng nào cũng đi chợ sớm.”

Chu Nhã chỉ khẽ “Ồ”.

Đầu đũa gõ hai tiếng xuống thành bát.

Cộc.

Cộc.

Âm thanh ấy khiến tôi nổi da gà.

Không biết vì sao.

Nhưng tôi nhớ rất kỹ.



Lúc mẹ vào bếp lấy canh, tôi lén chạy theo.

Túm lấy vạt tạp dề của mẹ.

“Mẹ… đừng cho cô ấy ở lại.”

Mẹ bật cười.

“Sao vậy?”

“Cô ấy là người xấu.”

Mẹ xoa đầu tôi.

“Đừng nói linh tinh.”

“Đó là đồng nghiệp của chị con.”

“Chị con quý người ta lắm.”

Rồi mẹ đẩy tôi ra ngoài.

Tôi đứng trước cửa bếp.

Biết rằng…

Không ai tin mình.



Ăn xong, Chu Nhã đứng dậy xin phép về.

Vừa ra tới cửa, cô ta bỗng kêu lên.

“A…”

Rồi ngồi xổm xuống.

“Lúc nãy xuống cầu thang em lỡ trẹo chân.”

Cô ta kéo ống quần lên.

Mắt cá chân sưng đỏ.

Mẹ vội lấy dầu xoa.

Chị gái sốt ruột.

“Chị ở tầng bảy, lại không có thang máy… sao leo nổi?”

Chu Nhã cười gượng.

“Không sao.”

“Cùng lắm ngồi dưới bồn hoa qua đêm.”

“Sáng mai đỡ rồi em tự lên.”

Nghe đến đó, mẹ mềm lòng.

“Hay cô đưa cháu về.”

Chu Nhã lắc đầu.

“Đưa xuống dưới cũng vô ích.”

“Bảy tầng lầu… em chịu không nổi.”

Chị gái lập tức nói:

“Vậy chị ngủ lại nhà em một đêm đi.”

Tôi lao ngay ra chắn cửa.

“Không được!”

Cả nhà đều nhìn tôi.

Tôi hét lớn.

“Đêm nay không được để cô ấy ở đây!”

“Mình phải sang nhà bà ngoại!”

Mẹ cau mày.

“Miêu Miêu!”

“Con lại nói gì thế?”

“Tất cả phải đi ngay!”

Chu Nhã bật cười.

“Có phải Miêu Miêu ghét dì không?”

“Trẻ con nói dối thì mũi dài lắm đó.”

Đúng.

Tôi đang nói dối.

Nhưng tôi không thể kể về những dòng chữ kia.

Dù kể…

Cũng chẳng ai tin.

Chị gái kéo tôi sang một bên.

“Miêu Miêu… chị xin em.”

“Chị Nhã giúp chị rất nhiều.”

“Chân chị ấy như vậy, sao mình nỡ đuổi người ta?”

Tôi biết mình nói gì cũng vô ích.

Thế là…

Tôi ngồi phịch xuống đất.

Khóc thật to.

“Không cho ở!”

“Cô ta là người xấu!”

“Cô ta sẽ hại anh trai!”

Tiếng khóc vang cả hành lang.

Hàng xóm đều mở cửa nhìn sang.

Mẹ đỏ bừng mặt.

Anh trai chạy tới ôm tôi.

“Miêu Miêu ngoan.”

“Nói anh nghe.”

Tôi nức nở.

“Cô ta sẽ bán em…”

Anh trai khựng lại.

Ánh mắt lần đầu tiên hướng thẳng về Chu Nhã.

Nụ cười trên mặt cô ta cứng mất một nhịp.

Nhưng rất nhanh, cô ta bật cười.

“Em nhớ rồi.”

“Tuần trước công ty mình phát tờ rơi chống b//ắ/ t có/ c đúng không?”

Chị gái gật đầu.

“Hình như có.”

“Chắc Miêu Miêu xem rồi tưởng thật.”

“Trẻ con mà.”

“Nghe nửa câu là tưởng tượng cả câu chuyện.”

Nghe xong.

Mọi người đều cảm thấy hợp lý.

Chỉ có anh trai vẫn nhíu mày.

Đáng tiếc…

Tôi khóc đến nói không thành tiếng.

Cuối cùng.

Mẹ vẫn quyết định giữ Chu Nhã ở lại.

Tôi biết…

Không ngăn được nữa.

Vậy thì chỉ còn cách giữ anh trai bên mình.

Tôi ôm chặt lấy chân anh.

“Đêm nay anh ngủ với em!”

Chu Nhã mỉm cười.

“Miêu Miêu lớn rồi mà còn đòi anh trai ngủ cùng à?”

“Bạn học biết sẽ cười đó.”

Nếu là ngày thường…

Tôi chắc chắn sẽ xấu hổ.

Nhưng hôm nay thì mặc kệ.

“Tụi nó cười cũng được!”

“Anh phải ngủ với em!”

“Nếu không em không cho cô ở lại!”

Trong phòng im lặng vài giây.

Nụ cười Chu Nhã dần biến mất.

Anh trai xoa đầu tôi.

“Được.”

“Anh ngủ với em.”

Mẹ đi chuẩn bị chăn gối.

Chị gái lấy khăn mặt.

Chu Nhã chống chân tập tễnh đi khắp nhà.

Cô ta dừng trước phòng làm việc của bố.

Đẩy cửa.

Tôi lập tức chạy theo.

“Đó là phòng của bố.”

“Dì chỉ xem chút thôi.”

Ánh mắt cô ta đảo khắp căn phòng.

Rồi dừng đúng chiếc hộp sắt trên giá cao.

Trong đó là sổ đỏ và sổ tiết kiệm của gia đình.

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Không được vào!”

Chu Nhã mỉm cười rồi bước ra.

Đến góc hành lang.

Cô ta bất ngờ ngồi xuống.

Một bàn tay siết mạnh cánh tay tôi.

Móng tay cắm sâu vào da thịt.

Khuôn mặt vẫn cười.

Nhưng giọng nói lạnh đến rợn người.

“Con nhóc… mắt mày tinh thật.”

“Nếu còn dám nhiều chuyện…”

“Ngày mai mày sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh trai nữa.”

Tôi đau đến bật khóc.

Đúng lúc ấy.

Mẹ từ phòng ngủ bước ra.

“Hai đứa làm gì vậy?”

Chu Nhã lập tức buông tay.

Còn dịu dàng xoa đầu tôi.

“Không có gì đâu cô.”

“Miêu Miêu khóc nhiều quá, cháu dỗ bé thôi.”

Bàn tay cô ta vẫn cố ý ấn mạnh xuống vai tôi.

Tôi cúi nhìn cánh tay mình.

Bốn vết móng tay đỏ hằn lên rõ rệt.

Tôi hiểu…

Từ giây phút này.

Muốn cứu cả nhà…

Tôi không thể dựa vào bất kỳ ai nữa.

Address

Hanoi
10000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trăng Thanh Gió Mát posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share