02/12/2025
"Khi Carlos Tevez bước lên thực hiện quả đá của mình, một phần tôi theo dõi anh, một phần – mà phần lớn, tôi nghĩ: “Tiếp theo là mình, tiếp theo là mình, tiếp theo là mình. Tập trung, tập trung, tập trung nào!”. Tôi phải chiến đấu rất hăng để giữ cho đầu óc không đi chệch hướng. Tevez giúp chúng tôi có được một khởi đầu thuận lợi, nhưng sau đó Michael Ballack cũng thực hiện thành công quả đá của anh ta, như mọi người Đức vẫn thế, và bây giờ thì ánh đèn sân khấu đã chiếu thẳng vào tôi. Không còn cơ hội để quay đầu nữa. Tôi rảo bước đi từ vạch giữa sân tới khu cầu môn, nhặt quả bóng lên và đặt nó vào chấm 11m. Càng có ít thời gian để nghĩ thì càng tốt. Kỳ lạ làm sao, cả đầu óc lẫn bụng dạ của tôi đều ổn, không còn trong tình trạng nhộn nhạo nữa. Thay vào đó, tim tôi như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Có Chúa mới biết nhịp tim của tôi lúc ấy là bao nhiêu. Tôi cảm thấy bản thân đang mất khả năng điều khiển chính cơ thể của mình. Tôi đặt trái bóng xuống một cách cẩn thận, đảm bảo nó sẽ đứng yên và kiểm tra phần cỏ mà tôi sẽ đặt chân trụ xuống có bằng phẳng hay không, rồi lùi bước lại. Trong khi đang lùi, tôi không hề rời mắt khỏi bóng dù chỉ trong một tích tắc, nhưng khi tới đúng vị trí đã định, tôi vô thức liếc nhìn Petr Cech. Thủ môn của Chelsea trông qua đồ sộ, thế nên tôi nhanh chóng liếc mắt về lại trái bóng và cố gắng không suy nghĩ lan man. Tập trung, chỉ cần tập trung thôi. Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu. Xung quanh lạnh ngắt. Không có âm thanh nào khác ngoài tiếng trống tim tôi đập thình thịch. Lúc này đây, cả thế giới của tôi bỗng chốc thu bé lại chỉ còn giữa tôi với Cech. Tôi từng đối đầu với anh ta trên chấm 11m ở Community Shield và giành chiến thắng. Mình có nên sút lại vào hướng cũ không? Cech đang nghĩ gì nhỉ? Anh ta có nghĩ là mình sẽ thay đổi hướng sút không? Tôi biết là anh ta cũng đang suy nghĩ lung lắm. Nhưng tôi thấy mình mạnh mẽ, vì tôi tin vào kỹ thuật của bản thân. Đó là những năm tháng chơi bóng trong sân vườn ở Howdon, rèn luyện ở Boyza và tự hoàn thiện mình với các huấn luyện viên đội trẻ West Ham. Chỉ còn lại tôi với trái bóng thôi. Lúc này đây, tôi thậm chí không nghĩ tới Cech.
Tôi cố gắng làm cho mọi chuyện trở nên đơn giản. Tất cả những gì tôi cần làm là chuyền trái bóng thật căng vào góc, một đường chuyền mà tôi đã thực hiện hàng nghìn lần trước đó. Cứ vờ như là mình đang ở trên sân tập và chẳng phải chịu chút áp lực nào cả. Quên hết mọi thứ khác đi, chỉ thư giãn và tự tin. Ý nghĩ đánh lừa thủ môn đột nhiên len lỏi vào đầu có tôi đúng thời điểm tôi chuẩn bị chạy đà. Nhưng nó cũng qua nhanh như khi nó xuất hiện. Ý nghĩ cuối cùng trong tôi là: Tin tưởng chính mình, thực hiện gọn gàng, đơn giản, dùng má, tiếp xúc bóng chuẩn. Đó là bài tủ của tôi, mà tôi thường vận tới mỗi khi cảm thấy thoải mái và tự tin nhất. Tiếng còi vang lên, tôi chuẩn bị cho cú đá mà tôi biết rằng sẽ gắn chặt với tôi trong cả phần đời còn lại, thậm chí còn có thể là cú đá định danh tôi.
May mắn làm sao, khi trái bóng vừa rời khỏi chân, tôi thấy Cech đổ người sang hướng khác. Bóng nằm gọn trong lưới. Wow! Cảm giác lúc ấy thật khó tả, vừa nhẹ nhõm, vừa thỏa mãn. Tôi đã thử thách bản thân. Tôi đã tự hỏi mình có thể làm được không khi đứng trên rằn sinh – tử. Tôi làm được.
Tôi hướng về phía các CĐV của United và ăn mừng bằng cách nắm chặt hai tay, vừa giật tay lên xuống vừa hét, cố gắng giải phóng hết tất cả những căng thẳng tích tụ cho tới thời điểm bóng bay vào lưới. Pha bóng quan trọng nhất trong đời tôi đã kết thúc. Tôi biết bây giờ chỉ còn có thể đặt niềm tin vào những đồng đội còn lại. Tất cả những gì tôi có thể làm là động viên những đồng đội sẽ đá sau tôi từ vạch giữa sân".
Michael Carrick chia sẻ về pha đá penalty trong trận chung kết C1 năm 2008. Thế mới biết đứng trước loạt pen, các cầu thủ căng thẳng và áp lực như thế nào.