31/05/2026
20 năm xem bóng đá rất sợ mấy thể loại như này.
Những lập luận kiểu như này rất có vấn đề, vì nó đánh tráo và cộng gộp một cách đần độn quá nhiều thứ.
1. "Tôi nghĩ thật may khi không có bên nào book tôi 1 bài long form phân tích lối chơi hay bí quyết thành công của Arsenal, tôi sẽ bỏ trắng trang mất."
Ông viết long-form, không biết viết gì thì ông hơi gà. Không biết viết gì thì phải tìm ra cái để mà viết. Ông được ngta book bài thì nhiệm vụ của ông là biến cái nội dung ông viết thành một thứ gì đó mà ông nghĩ rằng độc giả sẽ muốn đọc. Vd viết về Ơn lạnh Euro '20 của Cửa Nam thì chiến thuật đéo gì, spam dàn sao, track record rồi văn hóa cổ vũ của CĐV với truyền thông là đủ.
Tất nhiên, "không biết khen gì" cũng có thể được diễn giải thành không tìm được điểm để ca ngợi, chứ không phải là "không có gì để viết". Nhưng again, không biết khen gì thì phải tìm ra cái để khen. Làm nội dung mà. Bí quyết là pressing kỷ luật, thủ chắc, ăn set piece ez vcl.
Còn đừng bảo về chiến thuật thì A xê lan không có gì để viết. Không focus vào in-possession thì focus vào out-possession, pressing, cự li khối phòng ngự, CM positioning để chắn channels khi cặp CB bị kéo ra, ctct. Set piece nếu đào sâu cũng có cái để viết chứ không phải không, dù chắc chắn nó sẽ khó nhai với độc giả phổ thông. Văn hóa thì đầy. Vd Arteta's project có quá nhiều điều đáng để nói. Dành tầm 1-2 ngày lội The Athletic, đảm bảo ra một đống thứ. Ông đéo muốn để tâm vào thứ ông làm hay tìm ra những cách tiếp cận thú vị, xong ông lại bao là đéo biết viết gì dài dài wtf :D???
2. "Bóng đá đang tiến hóa là 1 ngành giải trí, thật sự đã là 1 ngành giải trí. Xét về cả mặt thương mại và chuyên môn, nó cũng nên là như thế. Bóng đá CẦN những trận đấu giữa PSG với Bayern ở lượt đi, Bayern với Real ở tứ kết lượt về. Bóng đá CẦN những trận chung kết như của Pháp với Argentina năm 2022, và cần những đội bóng dám chơi, dám thua như Man City, Barca, Bayern, PSG,... để tiếp tục định vị mình là món ăn giải trí tinh thần hấp dẫn nhất hành tinh."
Tiếp tục là một pha ỉa đái nữa. Đầu tiên là cộng gộp cả thương mại và chuyên môn.
Nói hơi phũ chứ chung kết WC 2022 râu cha chuyển hộ khẩu cho fan 7 chọ, riêng về chiến thuật thì khá low-quality. Chuyên môn đéo gì khi độc tày với Giroud đi bộ ở tuyến đầu? Còn đừng bảo là cấp ĐT thì không thể dùng khung tham chiếu của cấp CLB. Phiên phiến thôi. Xem lại trận TBN - Đức ở vòng bảng, hay thậm chí xem các đội underdog như Ma rốc, Ả Rập Saudi hay Nhật vẫn hay, thậm chí khoa học và kỷ luật hơn nhiều đội Châu Âu ở kỳ WC năm đó. Chung kết Euro 2024, chiến thuật TBN căng chưa? Sao không nói nốt là nó chán vì nó không nổ 2 bàn trong 3 phút đi? Ảnh hưởng thương mại thì nói thật giải vào chung kết, còn là chung kết World Cup, game có kịch tính hay không thì số views vẫn to, vẫn khủng, chứ đéo phải là cần độc tày nó ghi hattrick thì giá trị thương mại mới cao hơn. Tính giải trí cao đéo đồng nghĩa với chuyên môn cao.
Đó là về cấp độ ĐT. Còn ở cấp CLB, mình đồng tình với việc bóng đá cần những trận đấu như kiểu PSG 5-4 Bayern, hay các đội chơi tấn công, ra sân để thắng như PSG, Bayern hay Barca. Xem khá sướng mắt. Thậm chí cả MC-nếu-không-nói-đến-sentiment-về-việc-Pep-cứu-lấy-bóng-đá-khi-farm-stats-chuyền-ngắn-và-tỉ-lệ-chuyền-thành-công-hoặc-biến-cầu-thủ-thành-robot-theo-lời-Evra. Còn cả Liver của Klopp. Nhưng nói thật, nếu đã định hình bóng đá = thuần giải trí dưới góc nhìn của khán giả đại chúng, thì cứ đội nào trận nào có nhiều bàn, cầu thủ ban bật mượt, đội nào ăn danh hiệu, trận nào bóng luân chuyển ở 2 đầu sân càng nhanh càng tốt, nhiều anh đẹp zai poster boy, tấn công vũ bão hay pressing mửa mật như Kloverpool giai đoạn đầu là giải trí rồi. Cần đéo gì chiến thuật lằng nhằng. Mệt đầu. Hoặc giải trí kiểu MU-Amorim, được chưa? Fan Italy '06 cần đéo gì biết Italy đá như nào, ăn được cái WC. Cái sóng cảm xúc của khán giả đại chúng lúc đấy, được hòa mình vào cái hưng phấn đấy, nếu thích là sẽ thích. Cần đéo gì phải biết thắng đẹp hay xấu. 2008 thích anh Torres đẹp zai clutch, mấy anh khác trông cũng trẻ trung sôi động nên thích lây sang TBN, thế thôi.
Chưa kể, bố lấy toàn trận đá 2 lượt. Lấy chung kết xem: Inter đóng mâm chờ transition trước MC ở C1 2022/23? Trước Mou với Simeone thắng Barca thì khen là dark art, giờ A xê lan thì thành public enemy ạ lmao.
3. "Nếu đội nào cũng đá như Arsenal, và thành công hẳn hoi, thì tôi nghĩ 90p sẽ là quá dài để xem 1 trận đấu. Đề xuất giảm trận đấu xuống còn 60p mà chủ tịch Florentino Perez đưa ra hồi Super League có lẽ nên được triển khai.
Thời đại của nội dung ngắn lên ngôi, tôi nghĩ giờ hiếm có ai ngồi xem bóng đá tập trung hoàn toàn được mà không lướt điện thoại, đặc biệt là những trận của Arsenal. Đến clip 2lights cắt lại còn không có gì để xem cơ mà..."
Nhìn mọi thứ qua consumerism hay nền-công-nghiệp-giải-trí là một sự vừa đần độn, vừa thiển cận. Tất nhiên, bóng đá, như các bộ môn thể thao khác, chịu xung lực từ tư bản toàn cầu, kèm theo đó là sự thương phẩm hóa và attention economy trong thế kỷ 21. Mọi thứ không chỉ cần phải ra tiền, định lượng được, đo đếm được, mà còn phải cập nhật và bắt trend, và quan trọng nhất là "trông có vẻ hấp dẫn" để thu hút sự chú ý của người dùng. Nội dung ngắn lên ngôi và attention span của con người bị rút ngắn. Nhưng vì như thế NÊN các CLB cần phải chơi hấp dẫn hơn để THU HÚT hoặc giữ chân khán giả? Nực cười khi lại đổ tại bóng đá cần có trách nhiệm PHẢI hấp dẫn hơn để người xem tiếp tục cảm thấy hấp dẫn, để giúp họ đỡ bị distracted bởi quá nhiều kích thích ngoại lai? Attention span của ông ngắn thì ông xem bóng rổ ấy cho nó sôi động, hay xem môn gì mà thắng thua được xác định sau tầm 10'-15'. Rốp rẻng nhanh gọn. Đừng xem bóng đá làm gì. Yêu bóng đá, yêu cầu thủ đấy, nhưng nhìn UEFA với FIFA vắt cầu thủ tầm 60 70 trận/mùa, rồi ngắn quá trình off-season bằng mấy giải phôi làm tiền, tăng rủi ro quá tải về workload và chấn thương cho cầu thủ thì có thấy xót không mà cái đéo gì cũng đòi hỏi? Hay đã bao giờ đọc tài liệu về match intensity hoặc fixture congestion trong mấy năm gần đây chưa? Vãi thật.
4. Một cái lớ ngớ cuối cùng là OP có vẻ muốn định vị bóng đá độc dưới lăng kính từ góc nhìn giải trí, và rất pro-bóng đá giải trí. Vâng nếu muốn mọi thứ dựa trên giá trị duy nhất là giải trí (dành cho khán giả đại chúng), với mối quan hệ sản xuất-tiêu dùng giải trí cơ bản, thì ông đéo có quyền gì để kêu về việc sợ không có gì để viết, hay không có gì để khen khi làm nội dung cả. Vì sao? Vì trong một nền công nghiệp giải trí, nhiệm vụ của ông là làm tăng giá trị giải trí của cái mớ ông định viết lên, nếu có bên nào book bài từ ông. Thế thôi. Chứ không thì lại hơi bị thông thái: tức là mình vừa muốn "bóng đá hấp dẫn" để có hứng làm nội dung, viết bài, mình vừa ủng hộ bóng đá-giải trí theo kiểu sản xuất-tiêu dùng. Đã là sản xuất-tiêu dùng thì độc giả là lừa, cần được dắt. Mà dắt như nào, tạo nhu cầu như nào, làm như nào để nội dung hấp dẫn nằm hoàn toàn ở mình cơ mà.
5. Mình không có ý định đi sâu vào sự khác nhau giữa các truyền thống và triết lý bóng đá, dù là nhằm biện minh cho việc vì sao A xê lan và Arteta chơi càng ngày càng thực dụng và bẩn mắt khi đua đường dài; vì trong bối cảnh cái gì cũng toàn cầu hóa, liên văn hóa như này, và những game-changer trong thế kỷ 21 (đúng hơn là kế thừa & phát triển) như kiểu Mou hay Pep đã phần nào xóa nhòa ranh giới giữa các nền bóng đá.
Mình cảm giác cái sentiment của OP giống như kiểu tôi yêu bóng đá nên bóng đá phải yêu tôi vậy. Hơi bị ảo. Nếu ông chỉ yêu bóng đá đẹp, bóng đá kiểu văn nghệ sĩ, bóng đá phải đôi công đẹp mắt, phải tỉa tót chọc khe ctct, còn vờ như không chú ý đến những sự chuyển dịch ở các địa tầng sâu hơn, rộng hơn của bóng đá, thì… cũng được. Đồng ý, ai xem bóng mà chẳng muốn xem 2 đội đôi công, tempo cao. Mỗi tội là đừng nâng cao quan điểm, bóng đá bẩn mắt thì nên rút ngắn từ 90' thành 60', hay attention span này kia, nghe buồn cười lắm. Ai thích bóng đá, hay thích một đội nào đấy đéo bao giờ vì đội đá bẩn mắt quá mà chuyển sang fan đội khác cả, đặc biệt là ở cấp CLB. Với khán giả đại chúng hiện tại, nếu đang trong quá trình tìm đội để làm fan, và cảm thấy mọi thứ sao mà thực dụng, sao mà nhàm chán quá (đặc biệt là với khán giả NHA), thì biết đâu trong cái sự nhàm chán ấy, họ sẽ tìm được một thứ gì đấy giữ họ ở lại với bộ môn này. Còn không thì thôi. Bóng đá đéo cần bạn, hẹ hẹ. Lượn, không tiễn.
Còn lại, việc ngành công nghiệp bóng đá cần khán giả phổ thông và luôn tìm cách để mở rộng tập khán giả blah blah, cho nên bóng đá CẦN hấp dẫn, PHẢI hấp dẫn. Mấy cái này mình đéo quan tâm. Chừng nào bóng đá bẩn mắt là vấn đề xã hội mà ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo của chính khán giả ấy, như quả giá xăng tăng gần đây này, thì hãy lên tiếng theo kiểu "tốt hay không tốt cho bóng đá" nhé. Còn phàn nàn thì phàn nàn, nhưng đừng nâng cao quan điểm. Anti thì nói mẹ ra. Đỡ lằng nhằng.
Cuối cùng, để trả lời câu hỏi mà OP ngầm đưa vào post gốc, tức là lối chơi của A xê lan có gây hại cho sức hút của bóng đá như một môn thể thao xét về dài hạn không? Thì khả năng cao là…không. Thế thì nếu chỉ tính đá cup, thì Mourinho của Inter 2010, Di Matteo của Chè 2012 cũng gây hại. Rõ ràng. Hay do đó là đầu 2010s, lúc social media chưa như bây giờ, nên không tính? Nói thật, C1 một năm một lần, năm sau mà có drama gì hay hay ngta quên mẹ hết A xê lan bẩn mắt ngay (attention span ngắn mà, remember?). Còn nếu nhìn cả quá trình, về triết lý bóng đá thì xin lỗi, trước khi thờ pragmatism trong đa số tình huống như bây giờ, A xê lan 2021-2023 bay lắm, đẹp lắm đấy chứ không đùa được. Nhưng vì nhiều lý do nên thay đổi: pros có, cons có. Không bàn tới. Còn đá league tối ưu hóa margins để giành điểm, đua đường dài, có vấn đề gì?
Về vĩ mô, mọi thứ không bao giờ đứng yên. Lực sản sinh ra phản lực. Xu hướng tạo ra phản-xu hướng. Movement tạo ra counter-movement. Bóng đá cũng không phải ngoại lệ. Rồi sẽ có khắc chế cứng của mấy bài set piece mà A xê lan giăng ra. Thậm chí thay cả luật (có thể là nhằm bảo vệ thủ môn) cũng không chừng. Ông làm như thành tích của A xê lan đủ sức nặng để áp một cái pragmatism thuần nhất, monolithic bẩn mắt lên toàn bộ big teams tại Châu Âu; trong khi không tính tới những sự riêng biệt, tiến hóa hay lai tạp của bất kỳ một nền bóng đá nào, một giải đấu nào vậy. Tương tự, thành tích của A xê lan có tăng incentive cho việc các CLB mid-tier và upper-mid-tier đánh lái theo hướng thực dụng hơn không thì rõ ràng là đéo cần đến A xê lan, nhiều đội như Brentford hay Fulham nó làm từ mấy năm nay rồi. Các giải khác thì triết lý khác, văn hóa khác. Cũng không bàn tới.
Và chắc chắn là đéo có chuyện "Nếu đội nào cũng đá như Arsenal, và thành công hẳn hoi" cả. Đóng mâm kín kẽ xong chờ set piece là một chuyện. À mà quên, đóng mâm kín kẽ đâu có dễ lol. Ở cái thời mà cái gì cũng thực dụng, cái gì cũng cần chuẩn hóa-dữ liệu hóa, tối đa hóa hiệu suất, còn sự kiên nhẫn thì ngày càng ít đi ấy, mời xem bóng đá 2000s cho đẹp, cho cảm xúc.
P/s: Nói chung không đi chệch lắm stream hôm t6. Biến số có chăng nằm ở bàn thắng sớm của Kaihaha và mấy pha sub. Mất Ode + Kaihaha + Trô sô là tinh thần đá bỏ mid với bỏ ăn bóng 2 rồi. Đen là Eze, Groceries với Madukiamorning vào sân thì toàn ngố: decision-making nhiều quả lmao, vừa phí bóng vừa bị ăn counter, còn chuyền hay chạy thì toàn trật với lệch. Quả thế trận nom giống chung kết Euro 2020: đội thua mở tỉ số sớm trước xong đóng mâm, tầm 60'-65' đội thắng gỡ hòa, sau đó có kha khá chances nhưng không convert được nên đành kéo nhau vào pen, đội thua đá sau với một pé chân phải dù lừa được GK nhưng trượt quả đầu (trong loạt shootout) và một pé chân trái trượt quả cuối cùng cái góc quay gaming bẩn bựa. CLB tạch C1 x1 + Euro x2 đã có thêm Rice & Saka. Kane là hội trưởng.
Không yêu cũng không ghét Arsenal, và quan điểm của tôi luôn là đội vô địch thì chắc chắn xứng đáng, nhưng phải thừa nhận việc Arsenal lên ngôi ở cả EPL lẫn C1 mùa này thật sự là điều không tốt cho bóng đá.
Thú thực, vì thấy Arsenal thành tích tốt nên mùa này tôi đã xem họ khá nhiều trận, nhưng CHƯA một trận nào xem xong mà tôi thấy thoải mái được. Nó chán một cách khó hiểu)) kể cả những trận nhiều bàn nhé, những trận Arsenal thắng cách biệt nhé, nó vẫn chán)) Chán đến mức không muốn xem luôn ấy. Chưa có trận nào của Arsenal mà tôi tập trung xem được 90p mà không làm việc khác.
Thậm chí khi tôi định viết gì đó dài dài về Arsenal, tôi không biết khen gì họ cả. Tôi nghĩ thật may khi không có bên nào book tôi 1 bài long form phân tích lối chơi hay bí quyết thành công của Arsenal, tôi sẽ bỏ trắng trang mất.
Bóng đá đang tiến hóa là 1 ngành giải trí, thật sự đã là 1 ngành giải trí. Xét về cả mặt thương mại và chuyên môn, nó cũng nên là như thế. Bóng đá CẦN những trận đấu giữa PSG vs Bayern ở lượt đi, Bayern vs Real ở tứ kết lượt về. Bóng đá CẦN những trận chung kết như của Pháp vs Argentina năm 2022, và cần những đội bóng dám chơi, dám thua như Man City, Barca, Bayern, PSG,... để tiếp tục định vị mình là món ăn giải trí tinh thần hấp dẫn nhất hành tinh.
Nếu đội nào cũng đá như Arsenal, và thành công hẳn hoi, thì tôi nghĩ 90p sẽ là quá dài để xem 1 trận đấu. Đề xuất giảm trận đấu xuống còn 60p mà chủ tịch Florentino Perez đưa ra hồi Super League có lẽ nên được triển khai.
Thời đại của nội dung ngắn lên ngôi, tôi nghĩ giờ hiếm có ai ngồi xem bóng đá tập trung hoàn toàn được mà không lướt điện thoại, đặc biệt là những trận của Arsenal. Đến clip 2lights cắt lại còn không có gì để xem cơ mà...