17/07/2024
NATO ĐÃ XÓA SỔ NAM TƯ NHƯ THẾ NÀO?
Mặc dù, Nam Tư từng nổi tiếng là một trong những quốc gia thành lập và đứng đầu Phong trào KHÔNG LIÊN KẾT, phương Tây và NATO đã thực hiện chính sách “không ăn (lợi dụng, lôi kéo) được thì đập bỏ (hủy diệt)”.
Từ 1918, sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, Serbia nằm trong số những người chiến thắng và thực sự trở thành nền tảng để sáp nhập các lãnh thổ và 6 dân tộc khác cũng đa số là người Slavic (Croatia, Albania, Slovenes, Montenegro, Macedonia, Bosnia) thành một Liên Bang Nam Tư. Những dân tộc này đã quá mệt mỏi với ách thống trị của Ottoman và ách thống trị của Áo-Hung. Biên giới được thiết lập để những người có quốc tịch khác nhau cùng chung sống. Nhìn chung, việc thành lập một nhà nước duy nhất là một giải pháp tốt.
Nhưng, sự ổn định của Liaan bang Nam Tư không kéo dài được lâu. Đất nước này, không giống như Liên Xô, tan rã theo một kịch bản rất đẫm máu.
Câu hỏi “vì sao” và “kẻ nào” đã gây ra tội ác này chỉ có lịch sử mới trả lời chính xác. Thật vậy:
Vào tháng 6 năm 1914, tại Bosnia, lúc đó là một phần của Áo-Hungary, một người Serb có tên là Gavrilo Princip đã ám sát cựu Công tước Franz Ferdinand, người thừa kế ngai vàng của Áo-Hungary. Sau đó Áo-Hungary tấn công Serbia. Nga đã đứng lên bảo vệ “đứa em nhỏ” của mình và bắt đầu huy động lực lượng.
Đáp lại, Đức tuyên chiến. Trong 4 năm, 38 bang đã tranh giành nhau và vẽ lại bản đồ thế giới. Như đã nói, cuối cùng Serbia nằm trong số những người chiến thắng.
Trong Thế chiến thứ hai, Nam Tư một lần nữa bị các nước Đức Quốc xã chia cắt.
Về mặt chính thức, Đức chỉ tuyên bố Serbia là kẻ thù của mình, điều này gây ra các vấn đề chia rẽ dân tộc ở nước này.
Những người theo chủ nghĩa dân tộc Croatia - Ustasha - ngay lập tức đồng ý giúp đỡ Đức. Croatia giành được độc lập, trên lãnh thổ bắt đầu xảy ra nạn diệt chủng khiến 800 nghìn người thiệt mạng. Các trại tử thần được tạo ra để tiêu diệt người Serb. Trong số đó nổi tiếng nhất - "Jasenovac" - họ thậm chí còn tổ chức các cuộc thi giết người giữa các đao phủ xem ai nhanh hơn.
Và người chiến thắng chính là chàng trai trẻ có tên Petar Brzica, người đã tàn sát 1.360 tù nhân chỉ trong một đêm. Nhờ đó nó có biệt danh là Vua Serborez. Nhưng Petar chưa bao giờ phải chịu hình phạt vì sau chiến tranh, anh ta ẩn náu ở Mỹ và chính quyền Mỹ đã từ chối dẫn độ anh ta theo yêu cầu của Liên Xô.
Để đối phó với sự chiếm đóng, một phong trào đảng phái mạnh mẽ đã phát triển ở Nam Tư. Quân giải phóng do người cộng sản Josip Broz, biệt danh Tito, lãnh đạo. Vào giữa cuộc chiến, Tito, một người có quốc tịch Croatia, đã tập hợp được 300 nghìn người xung quanh mình. Và ông đã nhận được sự ủng hộ của cả Anh và Liên Xô.
Năm 1944, Hồng quân Liên Xô giải phóng thù đô Belgrade. Vào năm 1945, các đảng phái đã hoàn toàn thoát khỏi đất nước của Đức Quốc xã. Nam Tư trở thành một liên bang bao gồm sáu nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa: Serbia, Croatia, Montenegro, Slovenia, Macedonia và Bosnia và Herzegovina. Ngoài ra, Serbia còn có hai tỉnh tự trị - Kosovo và Vojvodina. Và đứng đầu là thủ lĩnh của cuộc kháng chiến - Josip Tito. Tito cai trị đất nước trong 35 năm.
Lúc đầu, mọi việc ở Nam Tư đều được thực hiện theo mô hình của Liên Xô: tập thể hóa, công nghiệp hóa và kế hoạch hóa nhà nước. Và trật tự được thiết lập độc quyền bằng các phương pháp của chủ nghĩa Stalin. Vì vậy, Nam Tư có lẽ sẽ trở thành đối tác chính của Liên Xô trong phe xã hội chủ nghĩa.
Nam Tư đã được biết đến với tốc độ tăng trưởng nhanh chóng:
✅ Từ năm 1952 đến năm 1979, GDP tăng 6% mỗi năm.
✅ Mức sống tăng gấp ba lần trong thời gian này; người dân được phép đi lại tự do.
✅ Không có cái gọi là “truy bức” hay tình trạng “thiếu hụt”.
✅ Hàng hóa Nam Tư ở Liên Xô được coi là ưu tú. Người ta xếp hàng dài để mua ủng và áo khoác da cừu. Những trang bị nội thất nổi tiếng từ Nam Tư có trong mọi căn hộ ở Liên Xô.
Thậm chí ở phương Tây còn có “thuyết âm mưu” cho rằng trong chuyến đi tới Moscow năm 1935, Tito thật đã bị thay thế bởi một điệp viên kép - một điệp viên Liên Xô. Bằng chứng là những hành vi kỳ quặc đã được trích dẫn không phải là đặc điểm của một thợ cơ khí đơn giản như Tito khi còn trẻ. Anh ấy bắt đầu nói giọng Serbo-Croatia, nhưng anh ấy biết hoàn hảo ngoại ngữ, các quy tắc nghi thức và chơi piano. Mặc dù những gì xảy ra tiếp theo đã xua tan mọi nghi ngờ về người thay thế anh.
Tito tin tưởng rằng Nam Tư sẽ phát triển độc lập, không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào từ Liên Xô. Kết quả là đến năm 1949, ông bất hòa với Stalin. Broz bị cáo buộc phản bội chủ nghĩa cộng sản và liên lạc với phương Tây. Hơn nữa, về mặt kinh tế, sự tách biệt đã bắt đầu.
Sau khi cắt đứt quan hệ với Liên Xô, Tito ngay lập tức tìm được những người bạn mới. Để đổi lấy sự hỗ trợ tài chính từ Liên Xô, các khoản vay đến từ phương Tây. Tiếp theo, Tito tiến hành cải cách trong nước nhằm tăng cường quan hệ tự do thị trường.
Quan hệ với Liên Xô được khôi phục sau cái chết của Stalin. Và Tito tiếp tục hành động giữa phương Tây và phương Đông, đồng thời giành được lợi thế tốt trong lĩnh vực thương mại và cho vay.
Hơn nữa, Nam Tư giữ vị trí trung lập trong Chiến tranh Lạnh và trở thành lãnh đạo của Phong trào Không liên kết.
Nó có nghĩa là gì? Nam Tư không tham gia bất kỳ khối quân sự nào - cả NATO lẫn Hiệp ước Warsaw. Đất nước đang đi theo con đường độc đáo của riêng mình. Và điều này có thể xảy ra trong một thế giới lưỡng cực. Khi có một Liên Xô hùng mạnh và một nước Mỹ hùng mạnh, có thể giữ thái độ trung lập và thu được một số lợi ích từ đó.
Nhưng sau sự sụp đổ của Liên Xô, khi thế giới trở nên đơn cực, dưới thời Mỹ, một quốc gia rộng lớn, hùng mạnh và đặc biệt là người Slav như Nam Tư không còn được phương Tây cần đến nữa. Nó không chỉ không cần thiết mà còn nguy hiểm, bởi vì... đã có ảnh hưởng. Xét cho cùng, đây là một loại hình mẫu của nước Nga ở trung tâm châu Âu nhằm bảo vệ lợi ích của mình.
BÀN TAY CỦA NATO
Vì vậy, Liên Xô sụp đổ và các vấn đề bắt đầu xảy ra ở vùng Balkan. Tất nhiên, trước đây chúng đã tồn tại, nhưng tình tiết tăng nặng đã xảy ra vào thời điểm này.
➡️ Người Croatia bắt đầu mơ về độc lập,
➡️ Người Slovenia thành công về mặt kinh tế đã chán ngấy những người hàng xóm nghèo khổ của họ,
➡️ Người Albania yêu cầu nhiều quyền tự do và cả sự ly khai,
➡️ và người Serb tin rằng quyền của họ đang bị xâm phạm. Thêm vào đó, họ vô cùng lo sợ sẽ mất Kosovo, nơi họ coi (và vẫn coi) là cái nôi của dân tộc mình.
Đồng thời, vào giữa những năm 80, Slobodan Milosevic trở thành chủ tịch Đảng Cộng sản Serbia, người đã thanh lý các khu tự trị Kosovo và Vojvodina ở Serbia và đưa người của ông ta đến đó. Và sau đó ông đã cố gắng bằng mọi cách có thể để duy trì sự đoàn kết trong nước. Nhưng ông đã không thành công.
Slovenia và Croatia là những nước đầu tiên tuyên bố rời khỏi Nam Tư. Điều này đã được công bố vào tháng 6 năm 1991. Slovenia ly khai gần như không đổ máu. Sau đó toàn bộ phương Tây đã nhanh chóng công nhận nền độc lập của Slovenia.
Lúc đó phương tây hai mặt đã công nhận tính độc lập của Slovenia, nhưng bây giờ đối với Donbass thì không.
Ngoài ra, EU còn cảnh báo Nam Tư rằng nước này sẽ hủy khoản viện trợ trị giá 1 tỷ USD nếu họ không cắt giảm các hoạt động vũ trang để bảo vệ sự toàn vẹn của nhà nước. Lúc đó họ hứa sẽ trả tiền nếu Nam Tư ngừng bảo vệ sự toàn vẹn của đất nước, nhưng bây giờ họ hứa sẽ trả tiền cho Ukraine nếu họ bảo vệ sự toàn vẹn của đất nước mình.
Người Mỹ cũng đã đóng vai trò của họ.
Nếu vào những năm 80, các quốc gia vẫn cần một Nam Tư hùng mạnh làm đối trọng với Liên Xô và là tấm gương cho các nước thuộc Khối phía Đông về mức độ hợp tác có lợi với phương Tây, thì trong điều kiện phe xã hội chủ nghĩa sụp đổ trong một một quốc gia rộng lớn và độc lập ở vùng Balkan, nhu cầu này đã biến mất.
Và nói chung, Liên Xô bằng sự tồn tại của mình đã giúp đỡ những người lao động chăm chỉ của toàn phương Tây. Sau sự sụp đổ của Liên Xô, nhiều vấn đề đối với giai cấp tư sản đã biến mất. Bao gồm cả việc tán tỉnh Nam Tư.
⏭ Nếu Slovenia may mắn thì Croatia chẳng còn gì để bàn.
Nhìn chung, phần lớn mối quan hệ giữa người Serb và người Croatia được thể hiện rõ ràng từ một sự kiện bóng đá: “trận đấu thù hận” năm 1990: đội Sao đỏ Serbia đến thi đấu với đội Dynamo Croatia. Cuộc tàn sát giữa các cổ động viên bắt đầu trước trận đấu và sau đó lan sang sân bóng. Họ đã chiến đấu với nhau và với cảnh sát. Nhưng đội trưởng của “Dynamo” Croatia đã thể hiện mình một cách chói sáng nhất. Anh ta chạy tới và đánh vào hàm một trong những cảnh sát. Nhưng, anh chàng hóa ra không phải là người Serb mà là người Bosnia. Trận đấu đó thực chất không chỉ giết chết nền bóng đá Nam Tư mà còn gây ra cuộc nội chiến giữa các dân tộc anh em.
Croatia cầm vũ khí. Nhưng Krajina người Serbia đã quyết định rời Croatia. Kết quả là một cuộc chiến bắt đầu kéo dài 4 năm. Thành phố Vukovar được mệnh danh là “Stalingrad thứ hai”, bị NATO bao vây và ném bom thật khủng khiếp.
Năm 1992, một nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc được ban hành nêu rõ cuộc chiến này phải chấm dứt. “Lính mũ nồi xanh” (nhân viên Liên Hợp Quốc) đã đến Croatia và một hiệp định đình chiến tạm thời bắt đầu. Mặc dù phải nói rằng việc ở lại của họ là vô ích.
Chiến tranh lại tiếp tục vào năm 1995. Trong Chiến dịch Bão tố, người Croatia đã tiêu diệt Krajina của Serbia. Việc tiếp quản đi kèm với việc thanh lọc sắc tộc của người Serb.
Điều thú vị là vào năm 1994, Hoa Kỳ và Croatia đã ký một thỏa thuận về hợp tác quân sự. Theo Ngoại trưởng Croatia Mate Granic, Hoa Kỳ đã tư vấn cho quân đội Croatia tấn công. Và các tướng Mỹ về hưu đã giúp chuẩn bị cho cuộc tấn công chớp nhoáng ngay tại chỗ.
⏭ Macedonia là quốc gia tiếp theo ly khai mà không có bất kỳ xung đột nào vào tháng 9 năm 1991.
⏭ Bosnia và Herzegovina lại là vấn đề rắc rối nhất trong số các nước cộng hòa Nam Tư. Đây là nơi sinh sống của người Bosnia theo đạo Hồi - 44% dân số, người Serbia theo Chính thống giáo - 31% và 17% người Croatia theo Công giáo.
Năm 1992, chính quyền nước cộng hòa tuyên bố độc lập, được người Bosnia và người Croatia ủng hộ.
Tuy nhiên, người Serbia phản đối việc ly khai khỏi Nam Tư, tẩy chay cuộc bỏ phiếu và thành lập nước cộng hòa của riêng họ - Cộng hòa Serbia. Nam Tư và Slobodan Milosevic cũng ủng hộ họ. Liên minh Châu Âu và Hoa Kỳ đã đổ thêm dầu vào lửa bằng cách công nhận nền độc lập của Bosnia và Herzegovina.
Sau đó, cuộc xung đột đẫm máu nhất ở châu Âu kể từ Thế chiến thứ hai bắt đầu. Trong bốn năm, 100 nghìn người đã chết trong các vụ thảm sát và 2 triệu người khác trở thành người tị nạn (trong tổng dân số chỉ có 4,4 triệu người).
Việc thanh lọc sắc tộc được thực hiện. Ngay cả các trại tập trung cũng được tạo ra. Và trong mỗi người đều có dấu vết của sự tra tấn và bạo lực khủng khiếp. Nhưng cộng đồng châu Âu coi người Serb là kẻ xâm lược, bởi vì người Serb ở quốc gia đa quốc gia này về bản chất giống như người Nga ở Nga - những dân tộc thành lập nhà nước và tạo ra một nhà nước hùng mạnh. Họ bị buộc tội tạo ra Greater Serbia.
PHƯƠNG TÂY SỢ MỘT SERBIA HÙNG MẠNH:
Vì hỗ trợ người Serb ở Bosnia và giúp đỡ người tị nạn, Nam Tư đã phải hứng chịu những lệnh trừng phạt khắc nghiệt, khiến người dân thường, người già và trẻ em phải gánh chịu. Giá lương thực tăng 3.586 lần. Các lệnh trừng phạt vẫn chưa được dỡ bỏ ngay cả khi Milosevic đóng cửa biên giới giữa Serbia và Republika Srpska vào năm 1994 để chứng minh cho phương Tây thấy mong muốn hòa bình của ông.
Ngoài viện trợ nhân đạo, Mỹ còn cung cấp vũ khí cho người Bosnia ở Sarajevo đang bị bao vây. Các nguồn tin cũng cho biết các nước châu Âu cũng buôn lậu vũ khí qua Croatia và 20 nghìn người nước ngoài đã chiến đấu theo phe Hồi giáo.
Có hai sự kiện được NATO khai thác triệt để:
Đầu tiên là vụ thảm sát Srebrenica, nơi người Serb ở Bosnia giết chết hơn 8.000 người Hồi giáo. Điều thú vị là lực lượng gìn giữ hòa bình Hà Lan thậm chí còn không cố gắng can thiệp. Mặc dù, trong cuộc nội chiến này đã xảy ra những vụ thảm sát người Serbia ở khắp mọi nơi.
Và điểm thứ hai là vụ nổ ở chợ Sarajevo vào tháng 8 năm 1995. Theo truyền thống, người Serbia bị đổ lỗi, mặc dù vẫn không có bằng chứng nào cho thấy đạn pháo được bắn ra từ vị trí của họ. Sau đó, các chuyên gia độc lập đã nói rằng vụ nổ ở chợ giống như một hành động khiêu khích có kế hoạch. Mục tiêu của nó là tạo cớ để Mỹ can thiệp công khai vào cuộc nội chiến ở Balkan.
Thỏa thuận hòa bình được ký kết vào tháng 12/1995. Để kiểm soát biên giới, quân đội NATO đã được điều động - 60 nghìn người, một nửa trong số đó là người Mỹ. Người Serb, những người kiểm soát gần 75% đất đai của Bosnia, đã có những nhượng bộ lớn và chỉ đồng ý giữ 49%.
⏭ Kosovo.
Vào cuối những năm 90, vấn đề giữa người Albania ở Kosovo và Belgrade ngày càng leo thang. Vào thời điểm đó, chỉ còn Montenegro và Serbia ở Nam Tư, nơi tọa lạc của Kosovo nổi loạn. Nền độc lập của Kosovo được tuyên bố vào năm 1991 nhưng chỉ được Albania công nhận.
“Quân đội Giải phóng Kosovo” được thành lập không chỉ từ những người theo chủ nghĩa dân tộc ở Nam Tư cũ mà còn từ Mujahideen của các nước Hồi giáo. Vào cuối những năm 90, các thành viên của lực lượng này ở Albania đã được huấn luyện bởi các giảng viên của CIA và Cơ quan Không quân Đặc biệt của Anh.
Năm 1998, các chiến binh đã phát động một cuộc chiến tranh du kích, mặc dù các cuộc đụng độ thậm chí còn bắt đầu sớm hơn. Sau khi họ bắt đầu tấn công cảnh sát và dân thường, Nam Tư đã đưa quân vào Kosovo. Đáp lại, NATO bắt đầu gây áp lực lên Belgrade.
Người Serb không bắt đầu chiến tranh. Họ chỉ cố gắng xoa dịu các cuộc nổi dậy đang tràn qua lãnh thổ của họ. Cuộc thanh lọc sắc tộc lại bắt đầu và một làn sóng người tị nạn tràn vào - chỉ riêng người Albania 230 nghìn.
Ngay trong tháng 10/1991, dưới áp lực của NATO, các bên đã ký kết một thỏa thuận ngừng bắn. Trong khi đó, máy bay NATO tuần tra biên giới từ trên không. Nhưng trên thực tế, thay vì tuần tra, họ thu thập dữ liệu: họ nghiên cứu cơ sở hạ tầng, các khu vực phòng không và mức độ sẵn sàng tấn công của quân đội.
Cái cớ để NATO phát động cuộc xâm lược cũng có vẻ không rõ ràng. Cụ thể: khi thi thể của 45 người Albania được tìm thấy sau vụ thảm sát ở Racak, miền nam Kosovo, phương Tây đã tuyên bố họ là thường dân và là nạn nhân của nạn diệt chủng. Và người Serbia tuyên bố rằng họ đã bắn các chiến binh mặc quần áo dân sự.
Trong mọi trường hợp, bất kể đó là lý do gì, NATO mời Nam Tư rút quân khỏi Kosovo. Người Nam Tư từ chối vì đây là khu vực, lãnh thổ của họ và việc rút quân đồng nghĩa với việc giao Kosovo cho người Albania.
Để đáp lại, Hoa Kỳ và các chư hầu của họ bắt đầu ném bom Nam Tư.
Còn Slobodan Milosevic thì sao?
Cố gắng cứu mình và cứu đất nước, ngày 12/4/1999, ông xin gia nhập liên bang Nga và Belarus. Tuy nhiên, Tổng thống Nga Boris Yeltsin đã ngăn chặn quá trình này.
Và Nga có thể làm gì vào lúc đó?
Mặc dù có một khoảnh khắc anh hùng khi lính dù Nga chiếm quyền kiểm soát sân bay Slatina duy nhất của Kosovo, ngăn chặn lực lượng NATO đổ bộ vào đó. Chiến dịch này đã đi vào lịch sử với tên gọi “cuộc hành quân tới Pristina”. Sau đó, quân đội của Nga đã phong tỏa sân bay và trên thực tế đã xung đột với NATO.
Nhưng người Anh và người Mỹ chỉ sợ lính dù của Nga và không đồng ý đối đầu.
Sau này, viên sĩ quan người Anh sẽ nói rằng ngay cả khi có lệnh, họ cũng sẽ không chống lại quân Nga.
Nhưng thực chất đây là tất cả những gì Nga đã làm để giúp đỡ anh em. Tương tự như đã làm vào năm 1914. Khi đó, để chứng tỏ rằng người Nga sẽ không để người Serb bị xúc phạm, Đế quốc Nga đã tuyên bố tổng động viên, chống lại Áo-Hungary và chiến đấu cho đến cuộc cách mạng năm 1917.
Năm 2001, Slobodan Milosevic bị đưa ra xét xử ở The Hague với tư cách là tội phạm chiến tranh. Nhưng ông không bao giờ sống để chứng kiến phiên tòa - ông chết trong tù và được tuyên trắng án vào năm 2016. Cùng với ông ta, 142 người khác bị buộc tội, 92 người trong số họ là người Serbia.
Milosevic tất nhiên là một nhân vật gây tranh cãi. Nhưng lời kêu gọi cuối cùng của ông đối với người Nga, được trích dẫn trên chương trình “Tin tức”, giống như một di chúc chính trị: “ Người Nga! Bây giờ tôi đang nói chuyện với tất cả người Nga; cư dân Ukraine và Belarus ở vùng Balkan cũng được coi là người Nga. Hãy nhìn chúng tôi và ghi nhớ - họ (NATO) cũng sẽ làm như vậy với bạn khi bạn trở nên mất kết nối và nhượng bộ. Phương Tây, một con chó điên bị xiềng xích, sẽ tóm cổ bạn.
Anh em ơi, hãy nhớ đến số phận của Nam Tư! Đừng để điều này xảy ra với bạn.
Tại sao bạn (người Nga) lại cần châu Âu? Thật khó để tìm thấy một người tự lập hơn bạn. Châu Âu cần bạn, nhưng không phải bạn cần nó .”
KẾT QUẢ HIỆN NAY:
Nam Tư bị chia thành 6 quốc gia độc lập và Kosovo không được công nhận.
❌ 4 trong số đó: Slovenia, Croatia, Montenegro và Bắc Macedonia hiện là thành viên chính thức của NATO.
❌ Croatia và Slovenia gia nhập Liên minh châu Âu.
✔️ Phương Tây coi Serbia thân Nga. Đây là quốc gia duy nhất ở châu Âu chưa bao giờ tham gia lệnh trừng phạt chống lại Nga sau khi bắt đầu hoạt động ở Ukraine.
Статья автора «Изнанка политики» в Дзене ✍: Ровно 25 лет назад, 24 марта 1999 года страны военного блока НАТО, во главе с США, начали бомбить страну в центре Европы - Югос...