25/10/2023
𝗖ả𝗺 𝗻𝗵ậ𝗻 𝗰ủ𝗮 𝗺ộ𝘁 𝗵ọ𝗰 𝘃𝗶ê𝗻 𝘀𝗮𝘂 𝗸𝗵𝗶 𝘁ậ𝗽 𝗧ẩ𝘆 𝗧ủ𝘆 𝗖ô𝗻𝗴
Tôi đến với Tẩy tuỷ công rất tình cờ, qua FB. Trước đó, cũng đã từng nghe hay đọc đâu đó nhưng không nhiều thong tin, chỉ khiến sự tò mò thêm nhiều.
Vậy nên khi có thông tin về lớp học liền quyết định rất nhanh đăng ký tham gia. 52 tuổi bắt đầu học tẩy tuỷ công cũng không phải là muộn :)
Rồi cũng đến buổi học đầu tiên. Phỏng vấn với thầy. Thầy hỏi về sức khoẻ, nghe xong trả lời bảo mày khoẻ thế đi học tẩy tuỷ công làm gì :D Không biết trả lời như nào. Từ buổi đầu đến giờ vậy mà đã được hơn 2 tháng, mà cảm nhận sau khi tập luyện thấy có nhiều điều thú vị.
Buổi đầu, thầy hướng dẫn cho vài động tác rồi hỏi cảm thấy thế nào. Mình nghĩ mới tập một hai động tác thì chắc là chưa thể cảm nhận hay “thấy” gì được. Vậy mà trái lại. Mới làm mỗi động tác vài lần, thì thấy cảm giác hai cánh tay nặng, hai bên nách căng phồng như mặc áo chật. Quá ngạc nhiên vì sao lại nhanh thế. Cảm giác hai cánh tay nặng như có nước đổ bên trong. Chưa hết, cảm giá trong sống lưng thì khó diễn tả hơn, hơi nhột nhột, kích thích dễ chịu. Mình bị đau đốt sống lưng C5, bác sỹ bảo không được tập nặng sẽ ảnh hướng có thể làm thoát vị đĩa đệm, nên rất lo ngại khi đi tập. Nhưng các bài tâp xoay nhẹ và chậm rãi không làm đau, trái lại như một cách xoa bóp cột sống, khiến dễ chịu.
Thời gian thầy ở Hà Nội không dài, chỉ đến tập được với thầy khoảng 6 buổi, đủ để thầy hướng dẫn những bài tập cơ bản nhất, tuy vậy lại có rất nhiều điều thú vị thu nhận được.
Ngoài hướng dẫn các động tác tập cơ bản thầy cũng hay nói chuyện. Nhớ buổi đầu, thầy hỏi và biết mình có tập VX, thầy thú vị lắm. Lúc sau vào tay thử, thầy gác tay lên bảo ẩn đi. Tay thầy lỏng, nhưng không thể ẩn được ngược lại còn bị đẩy lùi khỏi vị trí cân bằng. Mà khi đó mình đã biết thầy thử, nên cũng đã cố thả lỏng hết sức, không dùng lực. Chỉ ai đã tập qua nội gia thì sẽ hiểu cảm giác thả lỏng và thân người nặng như chì này. Ai lỏng hơn, nghe lực tốt hơn, sẽ điều khiển được đối phương. THầy nhẹ chuyển hướng lực là mình bật khỏi vị trí, thấy thế thầy cười khà khà, bảo đó tập nhẹ nhàng như này mới thú vị, chứ không phải lao vào đánh nhau ầm ầm.
Thầy còn giảng giải về nguồn gốc đòn thế của môn VX, vốn do nữ sáng tạo nên cách đánh là của đàn bà, mang đặc trưng của phụ nữ thời đó, nhất là thế tấn chụm chân. Thầy bảo do thời đó phụ nữ bàn chân bị bó, không đứng thế thì mất thăng bằng ngã ngay, cách di chuyển và đòn thế cũng ngắn.
Sau buổi tập đầu tiên, cảm nhận sau khi tập là cơ thể nhẹ nhõm, hay cánh tay nặng, hai bên nách căng. Một lúc sau khi ngồi trên xe máy về thì cảm nhận khoan khoái vùng bụng dưới, bụng trước và vùng thắt lưng sau. Cảm giác ở vùng bên trong bụng, rất thích (khó diễn tả, vì nó còn hơn cả thích).
Thấy tôi có vẻ thích thú với các cảm nhận mới này, thầy bảo kệ nó, không để ý tới mà để nó tự nhiên. Thuận theo tự nhiên, là điểm rất quan trọng, thầy nhắc lại nhiều lần.
Tập chậm, không vội, không ham. Thầy không vội hướng dẫn nhiều, cứ theo thực trạng tiếp thu, cảm nhận, khả năng cơ thể mà đưa ra khối lượng bài tập.
Tập khí công nó không như tập các môn thể thao khác, rất khó để nhận biết sự khác biệt trước và sau mỗi buổi tập, mà là sự tích luỹ và chuyển biến từ từ, đến một lúc nào đó sẽ nhận thấy sự khác biệt. Ở trên tôi thấy thực sự ngạc nhiên vì những cảm nhận rất nhanh sau 1 buổi tập. Các buổi sau đó, không để ý nhiều đến nữa. Nhưng có một cảm giác rõ là trong cơ thể có sinh lực, nó như được đánh thức, khởi động sau khi tập các động tác cơ bản kia.
Phần bài tập cơ bản đã xong, chuyển sang phần “nặng”. Có lẽ đây là bài tập có một không hai, không có môn phái nào khác. Thầy hỏi thấy thế nào, dạ thấy hơi tức tức căng căng. Thầy bảo không sao, rồi sẽ hết. Đến lần tập thứ 2 thì đã thấy nhẹ nhàng hơn rồi. Thầy bảo không vì thấy dễ mà ham làm nhiều, cứ từ từ mà đi.
Đây cũng là điểm rất quan trọng. Ham quá làm nhiều thì hao sức, lấy gì bù đắp lại kịp.
Cũng vừa hết thời gian thầy ở Hà Nội, từ giờ là tự tập ở nhà. Tôi cố gắng thu xếp tập hàng ngày, vào một khung giờ nhất định. Khả năng mang vác đã được nâng lên, mà trước giờ không dám nghĩ là có thể làm được. Sau mỗi lần tập, cũng có thấy mệt, và ướt vì … mồ hôi. Thầy bảo tốt, ra mồ hôi là thải độc.
Không mong cầu cảm giác, cứ đều đặn tập hàng ngày, nhưng tôi sau khoảng 3 tuần thì thấy lúc nào cũng thèm ăn, với lại ngủ nhiều, mà người thì chả lên cân. Ngủ rất nhanh và rất sâu, trước còn đặt chuông dậy sớm, giờ không dậy nổi :D Còn ăn thì bụng mà không căng quá thì cứ thế mà ăn tiếp, phải chủ động hãm lại.
Nhưng cái cảm giác hơn hẳn, đó là sự kết nối toàn thân. Cái này khó mô tả, vì nó là cảm nhận vi tế. Kiểu như ẩn vào đầu ngón tay thì nó cảm nhận xuống gót chân. Không biết mô tả này có đúng không nữa.
Tôi cũng chơi các môn thể thao khác như chạy, bơi, nhưng không dùng dụng cụ như xà hay tạ để tập cơ bắp. Tập được vài tuần, thấy bắp tay tròn căng, nở, nhưng không phải kiêu gân cơ khô cứng. Tuy không gân cơ, nhưng va chạm với tay bạn tập cũng không vì thế mà bị đau.
Đến giờ mới được hơn 2 tháng tập, còn nhiều cảm nhận chưa rõ nét, nhưng những gì thấy được cũng đã rất nhiều. Chỉ nhờ lời thầy là kệ nó cứ tập đi, không hỏi gì hết .