18/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P07/07)
(19)
Ngoại truyện Triệu Lão Sư.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cầm một bệnh án trên tay mà khiến tôi cảm thấy nặng nề như vậy.
Tôi là Triệu Minh Huyên, bác sĩ tâm lý trực thuộc đội cảnh sát điều tra, việc của tôi là điều trị tâm lý cho các bệnh nhân liên quan đến những vụ á n m ạ n g trong thành phố.
Bệnh nhân lần này của tôi là một cô bé tên Hoa Hoa, 15 tuổi. Là người duy nhất sống sót trong vụ t h ả m s á t của gia đình. Cô bé là người duy nhất sống sót trong khi cả bố và mẹ đều t ử v o n g với nhiều nhát d a o trên người, họ bị g i ế t trong lúc ngủ.
Cô bé được tìm thấy đã bất tỉnh bên cạnh giường. Trên người là vết m á u của bố mẹ. Ngay cả con d a o được tìm thấy ở hiện trường cũng chỉ có vân tay của Hoa Hoa
Không ai biết đêm đó đã có chuyện gì xảy ra.
Cảnh sát không muốn nghi ngờ, nhưng lí do duy nhất để lí giải cho mọi chuyện chính là Hoa Hoa là h u n g t h ủ.
Nhưng lúc được phát hiện, cô bé vẫn trong tình trạng hôn mê. Như thể ngay cả cô bé cũng từ chối tiếp nhận sự thật này.
Đã 2 tháng trôi qua, cuối cùng cô bé cũng mở mắt.
“Triệu lão sư, thầy cũng ở đây à. Hình như em ngủ lâu lắm rồi. Em muốn về nhà” Đây là câu đầu tiên cô bé nói với tôi.
“Bối Bối, cha mẹ tôi đi công tác rồi. Cậu đến nhà ở với tôi đi.” Hoa Hoa vừa cười vừa nói. Trên tay là con búp bê cô bé đã ôm chặt trong lòng suốt 2 tháng qua, dù rách cũng chưa từng buông tay.
Tôi cất hồ sơ bệnh án trong tay đi. Tôi không biết giải thích như thế nào cho em hiểu, nhà của em bây giờ đã trở thành hiện trường vụ thảm án, đã không có khả năng quay về nữa rồi. Nhưng không nhẫn tâm, tôi cười bảo "Em cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe, khi nào hồi phục rồi là được về nhà ngay."
Có lẽ cơ chế bảo vệ trong cơ thể của Hoa Hoa đã xóa đi toàn bộ ký ức về đêm định mệnh ngày hôm đó.
Là một bác sĩ, tôi muốn em có thể mãi vui vẻ khỏe mạnh mà sống tiếp.
Nhưng là một điều tra viên, tôi có trách nhiệm phải tìm ra sự thật.
Hàng ngày tôi vẫn đến trò chuyện cùng em, hy vọng có thể kích thích em nhớ ra điều gì đó.
Nhưng sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, tôi nhận ra có lẽ em không chỉ quên mất câu chuyện đêm ấy mà có thể tình huống còn nguy hiểm hơn. Hoa Hoa mắc chứng hoang tưởng.
Nếu thật sự đêm đó Hoa Hoa phát bệnh thì căn bệnh này chính là nguyên nhân khiến cô bé đã ra tay với chính bố mẹ của mình…
Thay vì chờ đợi em tự mình nhớ ra, chúng tôi quyết định tiến hành một kịch bản.
Thiết lập một không gian như trong kí ức của cô bé, tái hiện lại hiện trường hôm đó, đem Hoa Hoa trở về những ngày trước khi xảy ra án mạng.
Nghe có vẻ nhẫn tâm, nhưng đó là cách duy nhất cứu lấy Hoa Hoa, đưa em trở về thực tại.
—
Nhìn Hoa Hoa như ngã quỵ khi tìm lại được toàn bộ ký ức kia, lòng tôi có chút xót xa. Một cô bé 15 tuổi đối diện với sự thật rằng chính tay mình đã g i ế t c h ế t bố mẹ trong cơn điên loạn, tôi không biết, em sẽ sống tiếp cuộc đời phía sau như thế nào đây...