11/07/2021
VƯỢT QUA SỰ TRÌ TRỆ: TẠI SAO CẦN CHỮA LÀNH?
Bài viết này sẽ không cho bạn cách để đặt mục tiêu hay đưa cho bạn những động lực.
Cũng có thể phương pháp này không phù hợp nếu bạn đang cho rằng:" Tôi đã được chữa lành."
------------------------
Tôi cũng giống bạn, trải qua cảm giác bản thân chậm chạp, uể oải, không có cảm hứng, cứ nước đến chân mới nhảy.
Rồi lại quay ra trách móc bản thân rằng: " Tại sao mình không hành động? Trong khi những người xung quanh mình thấy họ cứ giàu lên, đẹp lên, thông minh lên còn bản thân thì cứ mãi dậm chân tại chỗ.
Rồi đến lúc hành động, thì lại lo sợ chẳng biết có nên cơm cháo gì không. Tóm lại là luôn có sự lo lắng và nghi hoặc bản thân.
Và rồi lại một vòng xoáy, người ta lại lao vào đi học tìm kiếm công cụ để vượt qua sự lười biếng. Những câu khẩu hiệu kiểu như:
- "Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng."
- "Hãy theo đuổi đam mê thành công sẽ theo đuổi bạn."
Rồi người ta lại xốc lại tinh thần để phấn đấu, để làm tốt hơn, hơn nữa, kiếm thật nhiều tiền, tới khi mệt mỏi thì sẽ tìm đến sự nghỉ ngơi trên chiếc giường êm ái hoặc tham gia các lớp thiền dài ngày.
Điều đó không có gì là xấu. Chỉ là tới một lúc nào đó người ta sẽ mệt mỏi vì cứ sử dụng "liều thuốc giảm đau tạm thời", người ta sẽ sống chậm lại, quan sát lại mình và tự đặt câu hỏi:" Cuộc đời tôi sẽ tiếp diễn như vậy đến cuối đời hay sao? "
Và thì người ta mới bắt đầu suy ngẫm, và đi tìm câu hỏi cho cuộc đời.
- Tại sao tôi sinh ra?
- Mục đích tôi đến với cuộc sống này là gì?
- Sau cái chết tôi đi về đâu?
Những câu hỏi đậm chất tâm linh, bắt đầu có sự rung động và thổn thức sâu thẳm hơn. Lúc này người ta chẳng còn quan tâm người ta có trì trệ hay không?
Điều quan tâm lớn nhất là :" Mỗi ngày tôi sống có cảm thấy vui không, ý nghĩa không?"
Qua đây ta thấy một điều rằng, trì trệ cũng tốt chứ không phải xấu hoàn toàn. Vì trì trệ nên ta chán nản. Vì chán nản nên ta mông lung. Vì mông lung nên ta mới đi tìm kiếm. Mà nhờ có tìm kiếm nên một ngày nào đó ta tìm ra ý nghĩa thực sự của đời sống.
Người viết không nói cho bạn biết cách để vượt qua trì trệ, nó giống như lấy đá đè cỏ, càng đè thì cỏ dại càng mọc.
Nếu bạn đang cảm thấy mình lười biếng,thì đơn giản là hãy tận hưởng nó như một gia vị không thể thiếu trong bữa cơm. Khi bạn thực sự chấp nhận được sự thật rằng:" Tôi đang trì trệ." Thì khi đó bạn sẽ không ép bản thân mình phải cố gắng phải nỗ lực.
Cứ cho là mình sẽ đi chậm hơn người khác nhưng sẽ có sự chuyển hóa rất lớn xảy ra nếu bạn dám đối diện với sự thật ẩn giấu bên trong biểu hiện " trì trệ".
Có thể là bạn đã chán ngấy việc phải làm đi làm lại một việc ngày này qua ngày khác?
Hay như bạn chán cảnh bạn chạy theo sự kì vọng của bản thân cũng như của người xung quanh. Đặc biệt là bố mẹ - những người luôn muốn bạn thành công hơn, giỏi giang hơn và hạnh phúc hơn.
Điều bạn cần làm không phải là bỏ việc hay oán trách bố mẹ, điều đó chỉ là hành vi. Bản chất ở đây là bạn dành thời gian để ngồi lại với mình, ở lại với sự trì trệ mà bạn từng muốn xua đuổi, ghét bỏ nó.
Chỉ đơn giản là ở lại với sự thông cảm và lắng nghe. Giống như đang nghe một bản nhạc của chính tiếng lòng mình cất lên. Cho phép nó được cất tiếng hát. Hát bằng trái tim, bằng sự yêu thương chính mình.
Và chính thời khắc đó, sự trì trệ chẳng cần làm gì nó cũng sẽ biến mất. Nó biến mất để nhường chỗ cho cảm hứng, tình yêu cho sự đóm nhận sự thật trong mình. Cũng là lúc bạn ngừng phán xét và đổ lỗi cho bản thân. Vì nó đã đủ mệt và tới lúc cần được yêu thương rồi.
Và đó là chữa lành. Sẽ chẳng phải ngồi lên kế hoạch hay bắt ép mình phải hoàn thành mục tiêu. Mọi thứ sẽ như hơi thở.
Tự nhiên và tuôn chảy. Chẳng cần vượt qua chỉ cần ở lại.
Đó là lý do tại sao chữa lành lại quan trọng đến vậy. Vì chỉ có khi tự mình chữa lành cho mình thì mới ngừng làm tổn thương tới người khác cũng như chính mình.
Trên đây chỉ là quan điểm cá nhân