24/05/2025
TÔI KHÔNG CÒN THÈM ĂN. NHƯNG TÔI VẪN ĂN - VÌ TÔI LỰA CHỌN YÊU MÌNH.
Có một ngày, tôi nhận ra…
Tôi không còn bị kéo lê bởi cơn đói.
Không còn sống để tìm cái gì đó bỏ vào miệng.
Không còn lẩn quẩn giữa những lần “thèm ăn” - “ăn xong lại mệt” - rồi lại “ăn tiếp để tỉnh táo”.
Tôi đã bước ra khỏi vòng xoáy của việc dùng đồ ăn để làm dịu nỗi trống bên trong.
Bây giờ, tôi không ăn vì buồn.
Tôi cũng không ăn vì vui.
Tôi không ăn để bù đắp, để an ủi, hay để giải toả.
Tôi ăn - vì tôi có ý thức.
Tôi ăn - để cơ thể được nuôi dưỡng đúng.
Tôi ăn - không phải vì miệng đòi, mà vì tâm trí tôi chọn.
Tôi từng là một cô gái thích cảm giác no.
Tôi từng sợ đói. Sợ hụt. Sợ lỡ bữa. Sợ cảm giác thiếu.
Nhưng hôm nay, khi tôi nhìn vào gương
và thấy một cơ thể nhẹ - một gương mặt sáng - một ánh mắt rõ ràng…
Tôi hiểu:
Thật ra tôi không cần ăn để sống.
Tôi cần sống đúng - thì mới ăn đúng.
Tôi không cần gồng.
Tôi cũng không cần ép.
Tôi chỉ cần chọn đúng:
Chọn trứng thay cho đường.
Chọn rau thay cho bánh.
Chọn nước ấm thay cho cốc trà sữa từng khiến tôi run rẩy vì nghiện.
Tôi không còn thèm ăn.
Và tôi cũng không còn thèm “cảm giác an ủi” đến từ cái gì đó nhai được.
Bây giờ, tôi tỉnh táo.
Tôi ăn vì yêu mình.
Và tôi không còn sợ hãi mỗi khi thấy cân nặng nhích lên rồi lại xuống.
Tôi biết tôi đang đi đúng.
Tôi biết cơ thể đang về đúng bản thiết kế ban đầu của nó:
Thanh thoát đầy khí chất và mạnh mẽ một cách lặng lẽ.
Khi bạn không còn bị đồ ăn điều khiển,
bạn sẽ thấy mọi thứ trong đời trở nên nhỏ lại.
Và bạn trở nên lớn lên.
Easter Lily