08/08/2026
Chuyện của đội bóng Tôi!
Như thường lệ, ngày sinh hoạt đội bóng vào mỗi chiều thứ 6 hằng tuần sau giải Cựu học sinh liên trường lần thứ 2 năm 2025 lại chỉ có 5-6 người điểm danh có mặt... Lại phải gọi thêm người ngoài hoặc không thì xin hủy trận. Thực trạng của rất nhiều đội bóng phong trào bây giờ?
Nhớ lại đội bóng của chúng tôi cách đây hơn 1 năm: Đội tôi từng đông tới 20 - 25 người, giờ gọi mãi chỉ được 7 - 8 người đá. Có người trong đội nói thẳng: "Thôi giải tán đi bạn" Tôi chỉ nhắn lại một câu trong nhóm: "Tôi không giữ đội chỉ để có đủ người đá. Tôi giữ đội, vì đây là chỗ duy nhất anh em mình còn hẹn nhau, dù cuộc sống mỗi người một việc, áp lực cơm áo gạo tiền mỗi người mỗi khác." Một câu trả lời tôi nghĩ cũng là tâm tư của nhiều thành viên trong đội.
Vì cũng như Tôi, biết bao người giữ đội bóng ngoài kia âm thầm coi nhóm "đội bóng là anh em" là món ăn tinh thần không thể thiếu hằng tuần (phải được gặp nhau, đá xong trận bóng đi làm trận bia mới thỏa lòng vừa ý 😊).
Ngẫm lại... Cái đích của một đội bóng nghiệp dư, phong trào như chúng tôi chưa bao giờ là đá đủ người, đẹp đội hình, đạt thành tích cao trong thi đấu. Cái đích thật sự là: dù chỉ còn 7 người, có ai đó vẫn buồn nếu đội tan. Là việc dù đá không đủ đội hình, mọi người vẫn có đến vì nhau, vì cái chung, vì mục đích như ban đầu khi mới thành lập đội. Là cách anh em lãnh đội vẫn nhắn tin mỗi tuần dù biết trước sẽ có người từ chối. Là bài học rằng giữ một đội cũ khó hơn nhiều so với lập một đội mới. Rồi biết đâu sau vài tuần hoặc có thể là vài tháng, những thành viên cũ vì cuộc sống mưu sinh, vì nhiều lý do khác nhau tạm dừng sinh hoạt sẽ quay lại đông đủ như ngày đầu thành lập đội. Hoặc cũng có thể đội thật sự tan rã.
Cuộc sống những năm qua dạy Tôi rằng có những thứ đáng giữ dù không còn hoàn hảo, nhưng chưa bao giờ là công sức phí hoài. Vì cuối cùng, điều khiến một người giữ đội tự hào nhất không phải là: "Đội tôi đông quân số, đá hay, đá đẹp" Mà là: "Đội bóng vẫn là lý do những người bạn cũ, đồng Niên khóa còn gặp nhau mỗi tuần"