24/10/2025
Nghỉ lễ Quốc khánh 2/9 tôi cùng chồng về quê, mẹ chồng hồ hởi đón tiếp với 4 mâm cỗ to đùng rồi giữa bữa bà đứng lên, giới thiệu cô b-ồ của chồng, còn trao tặng cho cô b-ồ 2 mảnh đất vì sinh được con trai
Xe rẽ vào con đường đất đỏ, phất cờ tổ quốc ở mỗi đầu ngõ. Gió lào nóng khô phả qua, hương nhút Thanh Chương và khói bếp trộn nhau thành mùi tuổi thơ. Cổng nhà mạ mở toang. Treo dưới mái hiên là cái chuông gió ai đó gửi từ trong Nam, leng keng gợi một thứ bình yên mỏng như sương.
“Vô, vô! Con dâu vàng của mạ!” Bà bước ra, áo bà ba màu tím sẫm, mái tóc bới cao cài chiếc trâm bạc lóe trong nắng. Tôi chưa kịp đặt balô xuống, mạ đã kéo tôi vào sân. Bốn mâm cỗ xếp đầy: giò me thái mỏng, gà cúng da vàng rộm, bát cháo lươn bốc khói, khay tương thơm hăng, cá mát om mẻ, chè xanh rót đầy chén. Tôi lạ người: 2/9 là nghỉ lễ, chứ đâu là c-úng g-iỗ. Mạ vỗ vai tôi, nói nhỏ mà hăng: “Mạ biết mi tế nhị, nhưng có chuyện này mạ mừng, mạ muốn làm rền rền cho cả làng biết. Mi đừng g-iận.”
Tôi cười, cầm lấy chén chè. Vị chát lắng ở cuống lưỡi, một nốt nhạc thấp báo trước tiếng trống.
Họ hàng kéo đến, cười nói rộn như ph-áo. Người ta chúc “gia đình phát tài phát lộc”, “sớm có cháu bồng cháu bế”, “đích tôn đích tôn”. Tôi lặng nghe. Khải khiêng ghế, rót rượu, đôi mắt tránh ánh nhìn của tôi như tránh ánh mặt trời trưa.
Đến giữa bữa, mạ đứng dậy. Bà khẽ ho, v-uốt lại mép khăn. Cả sân im phắc như có ai vừa đ-ánh r-ơi chiếc đũa. Mạ nâng chén rượu, giọng đanh mà n-ựng:
“Bà con, họ mạc, làng xóm! Hôm ni mạ xin ra mắt một người—cô Hân. Cô là… ờ… b;-ồ của thằng Khải. Cô Hân sinh cho dòng họ ta một thằng c-u khỏ-e n-hư tr-âu. Miếng đất hư-ơng h-ỏa phải có c-hân co-n trai mà k-ế nghiệp, rứa mới yên bụng ông bà. Hai mảnh đất bãi bồi và góc vườn cam ni, mạ quyết… mạ tặng cho mẹ con cô Hân, gọi là thưởng công trời cho tề.”
Gió khựng lại một nhịp trên tán dừa. Tôi đặt chén chè xuống, nghe mùi tương bỗng dưng đắng. Những cái “ồ” nho nhỏ bật ra rồi nuốt vội. Ai đó khụt kh-ịt mũi. Một đứa trẻ cười to. Mắt tôi chạm mắt Khải: trong mắt anh là một b-ãi c-át bị c-ào n-ham nhở.
Cô Hân đứng phía góc sân, trẻ hơn tôi gần chục tuổi, áo dài xanh non, ôm một đứa bé ch-ừng b-a th-áng. Thằng bé ngủ, trán mư-ớt mồ hôi. Cô c-úi đầu, môi mím chặt, giống như người biết mình đang đứng trên một nhịp cầu dây. Tôi nhìn đầu ngón tay cô, những đường gân xanh hơi nổi. Bất giác, tôi nhớ những tối mình ôm bụ-ng trống không, nằm nghe tiếng quạt quay như sợi dây kéo dài một khoảng chờ.
Mạ nâng phong bì đỏ, huơ huơ: “Giấy tờ đất đai mạ làm xong cả. Công chứng chu toàn. Mạ nói là mạ làm. Dâu cả không c-ó c-on, rứa thì… dâu út ở ngoài tính vô sau.” Giọng bà không hằn học, chỉ sòng phẳng như một phép nhân chia.
Tôi đứng dậy. Không gõ đ-ũa vào chén, không hắng giọng. Tôi đi chậm như đi trên bãi bồ-i sau lũ. Đặt chiếc balô lên bàn, tôi rút ra một tập giấy kẹp trong bìa nhựa trong, giơ vừa tầm mắt mọi người.
“Tập giấy này mỏng thôi,” tôi nói, nghe giọng mình bình thản đến lạnh. “Nhưng nặng hơn bốn mâm cỗ.”...... Đọc tiếp tại bình luận 👇