Quảng Ninh FC

Quảng Ninh FC Bóng đá Quảng Ninh - Hãy thể hiện tình yêu quê hương bắt đầu từ tình yêu bóng đá

GIÁ TRỊ CỦA MỘT ĐỘI BÓNG Đừng chỉ hỏi CLB Quảng Ninh đáng giá bao nhiêu tiền. Hãy hỏi: Tình yêu của hàng vạn người Quảng...
30/08/2026

GIÁ TRỊ CỦA MỘT ĐỘI BÓNG

Đừng chỉ hỏi CLB Quảng Ninh đáng giá bao nhiêu tiền. Hãy hỏi: Tình yêu của hàng vạn người Quảng Ninh đáng giá bao nhiêu tiền? Những năm tháng trên sân Cẩm Phả đáng giá bao nhiêu tiền? Những chuyến xe hàng trăm cây số của CĐV Vùng mỏ đáng giá bao nhiêu tiền? Những đứa trẻ khoác áo xanh Quảng Ninh đáng giá bao nhiêu tiền? Những ký ức của một thế hệ người Vùng mỏ đáng giá bao nhiêu tiền?
Chắc chắn không ai trả lời được.
Bởi văn hóa không phải món hàng để cân đong bằng tiền. Tinh thần của người Quảng Ninh là “Kỷ luật và Đồng tâm”. Vậy hôm nay, trước thông tin CLB Quảng Ninh sẽ bị chuyển giao, chúng ta cũng cần một tinh thần như thế:
Kỷ luật để không hành động nóng vội.
Đồng tâm để cùng tìm cách cứu đội bóng.
Trách nhiệm để không biến một biểu tượng của cộng đồng thành một thương vụ đơn thuần. Và quan trọng nhất: Xin đừng để ngày Quảng Ninh trở thành thành phố trực thuộc Trung ương cũng là ngày người Quảng Ninh phải đứng nhìn một phần ký ức của mình rời khỏi quê hương. Nếu phải chuyển giao CLB Quảng Ninh là giải pháp cuối cùng, xin hãy nói rõ với nhân dân:
Vì sao phải chuyển? Không còn phương án nào khác hay sao? Đã tìm kiếm nhà đầu tư cho bóng đá Quảng Ninh đến đâu? Đã lắng nghe người hâm mộ chưa? Và quan trọng nhất: có cách nào để giữ lại CLB Quảng Ninh trên chính mảnh đất này hay không?
Người hâm mộ không đòi hỏi điều gì quá đáng. Chúng tôi chỉ mong đội bóng được ở lại với quê hương. Để những đứa trẻ Quảng Ninh vẫn có một đội bóng để yêu. Để người thợ mỏ vẫn có một màu áo để tự hào. Để sân Cẩm Phả vẫn có ngày cuối tuần rực tiếng hò reo. Và để cái tên QUẢNG NINH không chỉ nằm trong lịch sử.
Mà tiếp tục sống. Sống trên sân cỏ. Sống trong trái tim người hâm mộ. Và sống trong văn hóa của thành phố Quảng Ninh. Đồng chí Bí thư nói rất đúng: “Lên thành phố rồi làm gì để phát triển đúng với danh xưng trong đời sống, văn hóa, vật chất, tinh thần…” Vậy thì xin hãy bắt đầu từ những điều rất gần với nhân dân. Hãy duy trì bóng đá Quảng Ninh. Bởi đôi khi, giữ một đội bóng không chỉ là giữ một CLB. Mà là giữ một phần linh hồn của quê hương.

Đến cơ quan ngôn luận, người phát ngôn của VFF cũng nói giúp tiếng lòng của NHM Quảng Ninh thì cả nhà biết đây không phả...
28/08/2026

Đến cơ quan ngôn luận, người phát ngôn của VFF cũng nói giúp tiếng lòng của NHM Quảng Ninh thì cả nhà biết đây không phải là chuyện của tỉnh (à quên) TP Quảng Ninh nữa rồi

https://bongdaplus.vn/hang-nhat-quoc-gia/cdv-quang-ninh-kien-nghi-khong-chuyen-giao-doi-bong-5149442608.html?fbclid=IwVERDUAT-fMlwZG9mBWV4dG4DYWVtAjEwAHNydGMGYXBwX2lkDDM1MDY4NTUzMTcyOAABHhsf9GCcnmksxhgx67rShJmzLPvGVoOBS23XRIFeugMudR5EAga2ESp4ON2U_aem_9jYUsPO78c27tCstc_Q7-Q

Chưa có văn bản chính thức nào được phát đi, nhưng đã có những thông tin CLB Quảng Ninh sẽ chuyển giao cho Cần Thơ để tham dự giải hạng Nhất 2026/27. Trước thông tin này, CĐV Quảng Ninh cũng đã có những kiến nghị không chuyển giao đội...

Người dân Quảng Ninh sẽ hạnh phúc hơn khi mỗi tuần được cháy cùng đam mê bóng đá.Mong lãnh đạo tỉnh quan tâm tới bóng đá...
28/08/2026

Người dân Quảng Ninh sẽ hạnh phúc hơn khi mỗi tuần được cháy cùng đam mê bóng đá.

Mong lãnh đạo tỉnh quan tâm tới bóng đá Quảng Ninh. Đội bóng không chỉ đơn giản là đội bóng, đó là tinh thần, là biểu tượng là truyền thống lâu đời của Công nhân và Nhân Dân vùng Mỏ. Đó cũng là một phần làm cho người dân Quảng Ninh cảm thấy hạnh phúc, khi mỗi cuối tuần lại được xem và cháy cùng đam mê bóng đá.

28/08/2026

KIẾN NGHỊ
Về việc đề nghị không chuyển nhượng CLB Quảng Ninh cho Cần Thơ
Kính gửi: Lãnh đạo thành phố Quảng Ninh
Kính gửi các cơ quan, đơn vị có thẩm quyền và những người đang có trách nhiệm với tương lai bóng đá Quảng Ninh
Chúng tôi – những người hâm mộ bóng đá Quảng Ninh – xin được viết những dòng này không phải với tư cách của những người đòi hỏi một đặc ân, càng không phải để can thiệp vào những quyết định thuộc thẩm quyền của các cấp lãnh đạo. Chúng tôi viết bởi một nỗi lo rất thật. Nỗi lo rằng một ngày nào đó, cái tên Quảng Ninh trên sân cỏ sẽ biến mất. Và nếu điều đó xảy ra, sẽ có một thứ không thể mua lại bằng tiền. Đó là ký ức. Đó là niềm tự hào. Đó là bản sắc bóng đá của vùng Mỏ. Và đó là tình yêu mà hàng vạn người Quảng Ninh đã âm thầm vun đắp trong suốt nhiều năm qua.
XIN ĐỪNG COI CLB CHỈ LÀ MỘT TÀI SẢN CÓ THỂ MUA – BÁN
Chúng tôi hiểu rằng trong bóng đá chuyên nghiệp, câu chuyện về tài chính, tổ chức, chuyển giao hay mô hình hoạt động là những vấn đề rất phức tạp. Chúng tôi cũng hiểu rằng một câu lạc bộ bóng đá phải tồn tại bằng nguồn lực thực tế, phải có nhà đầu tư, phải có cơ chế vận hành và phải thích ứng với những yêu cầu của bóng đá chuyên nghiệp. Nhưng chúng tôi tha thiết đề nghị: Xin đừng chỉ nhìn CLB Quảng Ninh như một tài sản có thể định giá bằng tiền. Bởi với người hâm mộ, CLB Quảng Ninh chưa bao giờ chỉ là một đội bóng. Đó là những buổi chiều cuối tuần người dân vùng Mỏ kéo nhau về sân Cẩm Phả. Đó là tiếng trống, tiếng hát, tiếng hò reo vang lên trên khán đài.
Đó là màu xanh trên những con phố. Đó là những chuyến xe người hâm mộ vượt hàng trăm cây số để đi cổ vũ đội bóng quê hương. Đó là những đứa trẻ lần đầu biết yêu bóng đá khi nhìn thấy các cầu thủ Quảng Ninh khoác lên mình màu áo của quê hương. Đó là những người thợ mỏ sau một ngày làm việc vất vả vẫn mặc nguyên chiếc áo đội bóng đến sân. Đó là những người cha đưa con đi xem bóng đá rồi kể cho con nghe về những tháng năm hào hùng của bóng đá vùng Mỏ. Và đó còn là cả một thế hệ người Quảng Ninh đã lớn lên cùng bóng đá. Những thứ ấy không có trong sổ sách kế toán. Không thể đưa vào bảng định giá. Và càng không thể cộng vào giá trị của một hợp đồng chuyển nhượng.
QUẢNG NINH ĐÃ MẤT QUÁ NHIỀU THỜI GIAN ĐỂ XÂY DỰNG LẠI
Bóng đá Quảng Ninh đã từng có những năm tháng huy hoàng. Đã từng có những trận cầu mà cả vùng Mỏ hướng về sân Cẩm Phả. Đã từng có những cầu thủ trở thành biểu tượng. Đã từng có những thế hệ người hâm mộ tạo nên một thứ văn hóa bóng đá rất riêng – văn hóa bóng đá vùng Mỏ. Nhưng rồi bóng đá Quảng Ninh đã trải qua những biến động đau đớn. Đội bóng từng đứng trên những sân khấu lớn của bóng đá Việt Nam đã có lúc phải biến mất. Người hâm mộ từng có những ngày đứng trên khán đài với niềm tự hào, rồi có những ngày chỉ biết nhìn sân Cẩm Phả vắng bóng đội bóng quê hương. Chúng tôi đã từng nghĩ rằng:
Có lẽ bóng đá Quảng Ninh đã thực sự kết thúc. Nhưng rồi năm 2024, Quảng Ninh một lần nữa quyết tâm làm lại. Một CLB mới được gây dựng. Một niềm hy vọng mới được thắp lên. Người hâm mộ lại trở về sân. Những lá cờ lại tung bay. Những tiếng hát lại vang lên. Những đứa trẻ lại được mặc áo Quảng Ninh. Sau tất cả những mất mát ấy, người hâm mộ đã lại có một điều để chờ đợi vào mỗi cuối tuần. Đó là đội bóng của quê hương mình. Vậy mà hôm nay, khi bóng đá Quảng Ninh đang từng bước tìm lại hơi thở, chúng tôi lại nghe thông tin về khả năng CLB được chuyển giao cho Cần Thơ. Thật lòng mà nói:
Chúng tôi đau.
Không phải bởi chúng tôi không tôn trọng Cần Thơ. Không phải bởi chúng tôi phản đối bóng đá Cần Thơ. Càng không phải bởi chúng tôi muốn lấy đi cơ hội phát triển của một địa phương khác. Mà bởi chúng tôi không thể hiểu: Tại sao Quảng Ninh phải từ bỏ đội bóng của chính mình sau khi đã mất quá nhiều năm để tìm lại nó?
MỘT THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG CÀNG PHẢI GIỮ LẤY BẢN SẮC
Quảng Ninh đang bước vào một giai đoạn phát triển mới. Một đô thị lớn. Một trung tâm kinh tế, du lịch, dịch vụ. Một thành phố trực thuộc Trung ương với vị thế, tầm vóc và khát vọng mới. Trong hành trình ấy, chúng ta nói rất nhiều về hạ tầng. Nói về kinh tế. Nói về du lịch. Nói về đô thị. Nói về văn hóa.
Nhưng xin đừng quên rằng:
Một đô thị lớn không chỉ được tạo nên bởi những tòa nhà cao tầng và những con đường rộng. Một thành phố đáng sống còn được tạo nên bởi ký ức, văn hóa, cộng đồng và niềm tự hào của người dân. Và bóng đá chính là một trong những sợi dây kết nối cộng đồng mạnh mẽ nhất. Hãy nhìn những thành phố bóng đá nổi tiếng trên thế giới. Người ta không chỉ nhắc đến Manchester vì những tòa nhà. Không chỉ nhắc đến Barcelona vì kiến trúc. Không chỉ nhắc đến Madrid vì kinh tế. Người ta còn nhắc đến họ bởi những câu lạc bộ đã trở thành một phần bản sắc của thành phố. Bởi vậy, chúng tôi tha thiết đề nghị lãnh đạo thành phố Quảng Ninh hãy nhìn CLB Quảng Ninh ở một góc độ rộng hơn:
Đây không chỉ là một đội bóng. Đây là một phần của đời sống văn hóa. Một phần ký ức của cộng đồng. Một biểu tượng tinh thần của người dân vùng Mỏ. Và một thành phố trực thuộc Trung ương càng không nên dễ dàng đánh mất những giá trị văn hóa mà chính người dân đã mất hàng chục năm để xây dựng.
ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI QUẢNG NINH LẠI PHẢI BẮT ĐẦU TỪ CON SỐ KHÔNG
Nếu CLB Quảng Ninh được chuyển giao cho Cần Thơ, có thể trên giấy tờ đó chỉ là một quyết định về tổ chức. Có thể về mặt pháp lý, đó là một thương vụ. Có thể về mặt tài chính, đó là một phương án. Nhưng với người hâm mộ, nó sẽ là một dấu chấm hết. Bởi ngày mai, nếu đội bóng ấy mang một cái tên khác, khoác một màu áo khác, thi đấu ở một nơi khác... Thì người Quảng Ninh còn gì để đến sân? Còn gì để chờ đợi? Còn gì để hát? Còn gì để truyền lại cho con cháu? Chúng tôi đã từng mất đội bóng một lần. Xin đừng bắt người hâm mộ Quảng Ninh phải trải qua cảm giác ấy thêm một lần nữa. Xin đừng bắt chúng tôi phải làm lại từ đầu. Xin đừng để những đứa trẻ hôm nay lớn lên mà phải hỏi: “Ngày trước Quảng Ninh cũng có một đội bóng phải không bố?” Và người cha phải trả lời: “Có. Nhưng rồi đội bóng ấy không còn nữa.”
Chúng tôi không muốn một ngày như thế.
CHÚNG TÔI KHÔNG XIN MỘT ĐỘI BÓNG GIỎI NHẤT
Chúng tôi không đòi hỏi CLB Quảng Ninh phải vô địch ngay lập tức. Không yêu cầu đội bóng phải mua những ngôi sao đắt giá. Không yêu cầu phải có thành tích vượt trội trong một sớm một chiều. Chúng tôi chỉ mong có một điều rất giản dị: Quảng Ninh có một đội bóng mang tên Quảng Ninh.
Để người dân còn có nơi gửi gắm tình yêu. Để trẻ em còn có thần tượng. Để những người cha còn có thể đưa con đến sân. Để những người thợ mỏ còn có thể tự hào nói:
“Đấy là đội bóng quê tôi.”
Nếu khó khăn về tài chính, hãy cùng tìm giải pháp. Nếu khó khăn về cơ chế, hãy tháo gỡ cơ chế. Nếu khó khăn về nguồn lực, hãy huy động nguồn lực xã hội hóa. Nếu mô hình hiện tại chưa phù hợp, hãy nghiên cứu mô hình mới. Nếu cần doanh nghiệp đồng hành, hãy tìm doanh nghiệp. Nếu cần người hâm mộ chung tay, chúng tôi sẵn sàng. Nhưng xin đừng chọn giải pháp đơn giản nhất là: bán đi.
Bởi bán một đội bóng có thể giải quyết một bài toán trước mắt. Nhưng có thể tạo ra một khoảng trống văn hóa mà nhiều năm sau cũng chưa chắc lấp đầy được.
NGƯỜI HÂM MỘ KHÔNG CHỈ MUỐN ĐƯỢC NGHE LỜI HỨA
Chúng tôi hiểu rằng ngân sách, tài chính và hiệu quả hoạt động đều quan trọng. Nhưng chúng tôi cũng mong những người có trách nhiệm hãy lắng nghe tiếng nói của cộng đồng. Hãy tổ chức những cuộc đối thoại thực chất với người hâm mộ. Hãy công khai những khó khăn mà CLB đang phải đối mặt. Hãy để người dân Quảng Ninh được biết:
Đội bóng đang khó khăn ở đâu?
Cần bao nhiêu nguồn lực?
Có những phương án nào để duy trì?
Có thể xã hội hóa đến đâu?
Có thể huy động doanh nghiệp địa phương đồng hành hay không?
Và quan trọng nhất:
Có nhất thiết phải chuyển giao CLB ra khỏi Quảng Ninh hay không?
Chúng tôi tin rằng nếu cộng đồng được biết rõ vấn đề, rất nhiều người sẽ sẵn sàng chung tay. Bởi tình yêu bóng đá Quảng Ninh chưa bao giờ chết. Nó chỉ đang chờ một cơ hội để được đánh thức.
XIN HÃY CHO BÓNG ĐÁ QUẢNG NINH MỘT CƠ HỘI
Kính thưa các đồng chí lãnh đạo,
Quảng Ninh đang bước vào một chương mới. Một thành phố trực thuộc Trung ương đang hình thành với những khát vọng lớn lao. Trong thời khắc ấy, chúng tôi mong rằng bóng đá cũng được nhìn nhận như một phần của chiến lược xây dựng đời sống văn hóa, tinh thần và cộng đồng. Đừng để một thành phố mới có tất cả những thứ hiện đại nhưng lại thiếu đi một biểu tượng mà người dân yêu quý. Đừng để những năm tháng gây dựng bóng đá Quảng Ninh trở thành ký ức. Đừng để những lá cờ xanh nằm lại trong tủ. Đừng để sân Cẩm Phả một lần nữa trở nên im lặng. Và đừng để người hâm mộ phải đứng ngoài cánh cửa của chính đội bóng quê hương mình.
Chúng tôi tha thiết kiến nghị:
1. Tạm dừng việc chuyển nhượng/chuyển giao CLB Quảng Ninh cho Cần Thơ.
2. Đánh giá CLB không chỉ dưới góc độ tài sản, tài chính mà cả giá trị văn hóa, xã hội và cộng đồng.
3. Tổ chức đối thoại với đại diện người hâm mộ Quảng Ninh trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
4. Nghiên cứu các phương án xã hội hóa, huy động doanh nghiệp và cộng đồng để duy trì CLB tại Quảng Ninh.
5. Xác định bóng đá Quảng Ninh là một thành tố trong đời sống văn hóa – thể thao của thành phố trực thuộc Trung ương.
VÀ XIN HÃY NHỚ...
Một thương vụ có thể tính bằng tiền.
Một tài sản có thể định giá.
Một bản hợp đồng có thể ký.
Một đội bóng có thể chuyển từ nơi này sang nơi khác.
Nhưng tình yêu của người hâm mộ thì không thể chuyển nhượng.
Không ai có thể bán ký ức của hàng vạn con người.
Không ai có thể bán những buổi chiều trên sân Cẩm Phả.
Không ai có thể bán tiếng hát của khán đài.
Không ai có thể bán những giọt nước mắt của người Quảng Ninh khi đội bóng thắng.
Và cũng không ai có quyền coi nhẹ những giọt nước mắt khi đội bóng thất bại.
Bởi phía sau một chiếc áo đấu là cả một quê hương.
Phía sau một cái tên là cả một cộng đồng.
Và phía sau một câu lạc bộ là một phần ký ức của nhiều thế hệ.
Quảng Ninh đã mất quá nhiều thời gian để tìm lại đội bóng của mình.
Xin đừng để chúng tôi mất nó thêm một lần nữa.
Nếu hôm nay chúng ta còn có thể giữ lại một đội bóng cho quê hương,
xin hãy giữ.
Nếu hôm nay còn có thể tìm một con đường khác,
xin hãy tìm.
Nếu hôm nay người hâm mộ còn có thể được ngồi lại cùng chính quyền, doanh nghiệp và CLB để cùng giải bài toán,
xin hãy cho chúng tôi một cơ hội.
Bởi chúng tôi không cần một đội bóng hoàn hảo.
Chúng tôi chỉ cần:
MỘT ĐỘI BÓNG CỦA QUẢNG NINH.
Để mỗi cuối tuần, người Quảng Ninh còn có thể đi về phía sân Cẩm Phả.
Để những lá cờ xanh còn được tung bay.
Để tiếng trống còn vang lên trên khán đài.
Để những đứa trẻ còn được lớn lên cùng đội bóng quê hương.
Và để sau này, khi chúng ta kể cho con cháu về một thời bóng đá vùng Mỏ, chúng ta có thể tự hào nói:
“Đã có những lúc rất khó khăn. Nhưng người Quảng Ninh đã không bỏ đội bóng của mình.”
Xin đừng bán đi một phần ký ức của Quảng Ninh.
Xin hãy giữ lại đội bóng.
Giữ lại cái tên Quảng Ninh.
Giữ lại màu áo Quảng Ninh.
Giữ lại sân Cẩm Phả.
Và trên hết,
GIỮ LẠI MỘT PHẦN TÂM HỒN CỦA NGƯỜI VÙNG MỎ.
Trân trọng.

TÂM THƯ GỬI NHỮNG TRÁI TIM YÊU BÓNG ĐÁ QUẢNG NINH Gửi những người con đất Mỏ, gửi những người đã, đang và sẽ đứng trên k...
26/08/2026

TÂM THƯ GỬI NHỮNG TRÁI TIM YÊU BÓNG ĐÁ QUẢNG NINH

Gửi những người con đất Mỏ, gửi những người đã, đang và sẽ đứng trên khán đài vì màu xanh Quảng Ninh!

Có những tình yêu không cần phải gọi thành tên. Có những tình yêu chẳng thể cân đong bằng tiền bạc, chẳng thể đo đếm bằng những chiếc cúp, những trận thắng hay thứ hạng trên bảng xếp hạng. Và có một tình yêu như thế ở vùng đất này. Tình yêu bóng đá Quảng Ninh.

Đó là thứ tình yêu đã đi qua bao mùa giải, qua những ngày vinh quang và cả những ngày gian khó. Có lúc chúng ta đứng trên những khán đài rực lửa của Cẩm Phả, hát vang tên Quảng Ninh giữa hàng vạn người. Có lúc chỉ còn vài chục, vài trăm người vẫn ngồi lại trên sân, vẫn hát, vẫn vỗ tay, vẫn gọi tên đội bóng khi bảng tỷ số chẳng đứng về phía mình. Bởi với người Quảng Ninh, bóng đá chưa bao giờ chỉ là một trận đấu. Đó là một phần ký ức. Là niềm tự hào. Là màu áo. Là tiếng trống trên khán đài. Là những chuyến xe đi hàng trăm cây số. Và trên hết, đó là tình yêu dành cho quê hương mình.

TỪ ĐẤT MỎ ANH HÙNG ĐẾN MỘT QUẢNG NINH MỚI

Chúng ta tự hào về Quảng Ninh không chỉ bởi nơi đây có Vịnh Hạ Long – di sản thiên nhiên thế giới, có những kỳ quan mà hàng triệu người trên thế giới mong một lần được đặt chân tới. Chúng ta tự hào bởi đây là vùng đất được tạo nên từ mồ hôi, sức lao động và ý chí của biết bao thế hệ. Từ những tầng than sâu dưới lòng đất đến những công trường khai thác lộ thiên. Từ những người thợ mỏ ngày đêm bám tầng, bám lò đến những người công nhân cảng, những người lính, những người làm du lịch, dịch vụ, công nghiệp, biển đảo… Quảng Ninh là vùng đất của lao động và khát vọng vươn lên. Người Quảng Ninh đã quen với việc không cúi đầu trước khó khăn. Và có lẽ cũng chính vì thế mà bóng đá ở đây mang một khí chất rất riêng. Đội bóng có thể thua. Có thể có những mùa giải không như mong muốn. Có thể có những thời điểm tưởng như tất cả đã chấm hết. Nhưng người Quảng Ninh thì không bỏ cuộc. Bởi chúng ta lớn lên từ một vùng đất mà những người thợ mỏ đã dạy cho chúng ta một điều giản dị: Muốn có ánh sáng, phải đi qua lòng đất. Muốn có ngày mai, phải biết vượt qua gian khó hôm nay.

QUẢNG NINH – NIỀM TỰ HÀO CỦA MỘT VÙNG ĐẤT ĐANG VƯƠN MÌNH

Hôm nay, chúng ta càng có thêm một lý do để ngẩng cao đầu. Quảng Ninh đã bước sang một chương mới với dấu mốc trở thành thành phố trực thuộc Trung ương. Đó không chỉ là sự thay đổi về địa giới hay một danh xưng hành chính. Đó là sự ghi nhận cho cả một hành trình phát triển. Một Quảng Ninh của than đá hôm qua đang chuyển mình mạnh mẽ thành một Quảng Ninh hiện đại, năng động, xanh, văn minh và hội nhập. Một Quảng Ninh có Hạ Long – thành phố di sản. Có Cẩm Phả – thành phố công nghiệp, thành phố của những người thợ mỏ. Có Móng Cái – cửa ngõ giao thương quốc tế. Có những vùng biển đảo thiêng liêng. Có những đô thị đang từng ngày đổi thay. Và trong một Quảng Ninh đang vươn mình mạnh mẽ như thế, chúng ta có quyền mơ về một nền bóng đá xứng đáng với tầm vóc của quê hương. Một đội bóng mang tên Quảng Ninh bước ra sân không chỉ để thi đấu. Mà để mang theo hình ảnh của một vùng đất. Mang theo màu xanh của biển. Mang theo màu đen của than. Mang theo sức mạnh của những người thợ mỏ. Mang theo niềm kiêu hãnh của hàng triệu trái tim hướng về quê hương.

CHÚNG TA ĐÃ TỪNG TỰ HÀO NHƯ THẾ NÀO!

Những người yêu bóng đá Quảng Ninh chắc chắn không quên. Không quên những ngày Cẩm Phả trở thành một trong những chảo lửa đáng sợ nhất của bóng đá Việt Nam. Không quên những khán đài kín người. Không quên những lá cờ xanh tung bay. Không quên tiếng trống, tiếng hát, tiếng hò reo kéo dài suốt 90 phút. Không quên những chuyến xe chở hàng trăm cổ động viên vượt hàng trăm cây số để theo đội bóng. Không quên những buổi sáng lên đường, những đêm trở về. Không quên những người anh em gặp nhau lần đầu trên sân bóng rồi trở thành bạn bè, thành đồng đội trên khán đài. Không quên những cầu thủ từng khoác lên mình màu áo Quảng Ninh và trở thành một phần ký ức của vùng đất này. Và chắc chắn cũng không quên những khoảnh khắc mà cả Cẩm Phả như rung lên sau một bàn thắng. Có những người hôm nay đã không còn ngồi trên khán đài. Có những người đã rời xa cuộc đời. Có những đứa trẻ ngày nào được bố mẹ dắt tay vào sân, giờ đã trưởng thành. Có những mái tóc ngày ấy còn xanh, hôm nay đã bạc. Nhưng tình yêu ấy vẫn còn. Bởi người ta có thể lớn tuổi, có thể thay đổi công việc, có thể đi xa quê hương, nhưng rất khó để quên tiếng gọi của đội bóng quê mình.

CÒN ĐỘI BÓNG, CÒN CHÚNG TA!

CLB Quảng Ninh hôm nay vẫn đang trong hành trình xây dựng lại. Chúng ta phải thẳng thắn nhìn nhận rằng đội bóng còn rất nhiều khó khăn. Nguồn lực còn hạn chế. Điều kiện hoạt động còn nhiều thứ phải từng bước hoàn thiện. Con đường phía trước chắc chắn không trải toàn hoa hồng. Nhưng nếu bóng đá Quảng Ninh chỉ cần những ngày thuận lợi mới có người yêu, thì đó chưa phải là tình yêu đủ lớn. Tình yêu thật sự là khi khó khăn, chúng ta vẫn ở bên nhau. Chúng ta không hứa rằng mùa giải mới sẽ toàn thắng. Không hứa rằng Quảng Ninh sẽ lập tức trở lại vị trí mà người hâm mộ từng mong muốn. Nhưng chúng ta có thể hứa một điều: Còn đội bóng, còn màu áo Quảng Ninh, còn những người yêu bóng đá Quảng Ninh – thì khán đài sẽ không bao giờ tắt. Trong hoàn cảnh hiện tại, Hội CĐV Quảng Ninh xác định sẽ tiếp tục phát huy tinh thần tự lực, tự cường, chủ động và đoàn kết trong mọi hoạt động cổ vũ. Chúng ta không chờ đến khi mọi thứ đầy đủ mới bắt đầu. Không chờ đến khi đội bóng có thật nhiều tiền mới hát. Không chờ đến khi thành tích thật cao mới tự hào. Chúng ta sẽ bắt đầu từ chính những gì mình có. Một lá cờ. Một chiếc trống. Một chiếc áo xanh. Một chuyến xe. Một tiếng hát. Một bàn tay vỗ. Một người đi trước kéo thêm một người đi sau. Từng người một. Từng trận đấu một. Từng mùa giải một. Để dựng lại một cộng đồng CĐV Quảng Ninh mạnh mẽ, văn minh, đoàn kết và đầy nhiệt huyết.

MÙA GIẢI MỚI – CHÚNG TA LẠI ĐI CÙNG NHAU

Để chuẩn bị cho mùa giải mới, Hội CĐV Quảng Ninh sẽ tiếp tục triển khai gia hạn thẻ Hội viên. Đó không chỉ là một chiếc thẻ. Đó là lời khẳng định: Tôi là người Quảng Ninh. Tôi yêu bóng đá Quảng Ninh. Và tôi chọn đồng hành cùng đội bóng quê hương. Đặc biệt, Hội sẽ dành tặng Hội viên áo CĐV Quảng Ninh được thiết kế riêng cho Hội, với sự đồng hành tài trợ của CellphoneS. Chiếc áo ấy sẽ không đơn thuần là một món quà. Hãy mặc nó khi chúng ta đến sân. Mặc nó trong những chuyến đi xa. Mặc nó khi gặp nhau giữa một thành phố khác. Để chỉ cần nhìn thấy màu áo ấy, chúng ta nhận ra nhau. À! Người này cũng là người Quảng Ninh. Người này cũng yêu đội bóng của mình. Và biết đâu, từ một chiếc áo, chúng ta lại có thêm một người bạn. Từ một người bạn, có thêm một thành viên. Từ một nhóm nhỏ, thành một khán đài. Từ một khán đài, thành một biển người màu xanh. Đó chính là cách chúng ta xây dựng lại tình yêu bóng đá Quảng Ninh.

BỞI CHÚNG TA KHÔNG CHỈ CỔ VŨ MỘT ĐỘI BÓNG

Có thể một ngày nào đó, chúng ta sẽ quên tỷ số của một trận đấu. Có thể chúng ta sẽ quên ai ghi bàn. Có thể chúng ta sẽ quên đội hình năm ấy gồm những ai. Nhưng chúng ta sẽ không quên mình đã từng đứng cạnh nhau như thế nào. Không quên người anh em bên cạnh đã khoác vai mình khi đội nhà ghi bàn. Không quên những chuyến xe xuyên đêm. Không quên những lần đội bóng thất bại nhưng cả khán đài vẫn hát. Không quên những ngày tháng mà chúng ta đã cùng nhau tin tưởng vào hai chữ: QUẢNG NINH.
Đó mới là giá trị lớn nhất của bóng đá. Bóng đá kết nối những con người xa lạ thành một gia đình. Kết nối những người đang sống trên mảnh đất này với những người con Quảng Ninh đang ở khắp mọi miền đất nước. Và quan trọng hơn cả, bóng đá khiến chúng ta có thêm một lý do để yêu nơi mình đang sống.

HÃY CÙNG NHAU GIỮ LỬA!

Mùa giải mới đang đến. Một hành trình mới đang mở ra. Có thể phía trước còn nhiều khó khăn. Có thể sẽ có những trận đấu khiến chúng ta buồn. Có thể sẽ có những thời điểm chúng ta phải kiên nhẫn. Nhưng xin đừng vì một vài thất bại mà quay lưng. Xin đừng vì một mùa giải chưa thành công mà đánh mất niềm tin. Bởi xây dựng lại một đội bóng cần thời gian. Và xây dựng lại một tình yêu lớn càng cần thời gian. Chúng ta hãy cùng nhau làm điều đó. khoác lên mình chiếc áo CĐV Quảng Ninh. Hãy đến sân khi có thể. Hãy cổ vũ văn minh, nhiệt thành và đầy tự trọng. Hãy đưa con em mình đến sân để thế hệ sau biết rằng: Quê hương mình có một đội bóng. Và đội bóng ấy có những người hâm mộ tuyệt vời.

QUẢNG NINH ƠI, CHÚNG TA LẠI CÙNG NHAU RA SÂN!

Ngày trước, chúng ta đã từng đi qua những mùa giải rực lửa. Hôm nay, chúng ta đang đi qua một giai đoạn xây dựng lại. Ngày mai, chẳng ai biết bóng đá Quảng Ninh sẽ đứng ở đâu. Nhưng có một điều chúng ta biết chắc: Nếu những trái tim này còn đập, màu xanh này còn được khoác lên, tiếng hát này còn vang lên… thì bóng đá Quảng Ninh vẫn còn tương lai. Bởi một đội bóng có thể được xây dựng bằng tiền bạc, bằng cơ sở vật chất, bằng những bản hợp đồng. Nhưng một tình yêu bóng đá thì không thể mua được. Nó được tạo nên từ ký ức. Từ niềm tự hào. Từ những năm tháng đã cùng nhau đi qua. Và từ những con người sẵn sàng ở lại khi mọi thứ còn khó khăn. Chúng ta là những người con của vùng đất Mỏ. Chúng ta đã quen với những con đường khó đi. Quen với những tầng đất sâu. Quen với những mùa biển động. Và cũng quen với việc sau mỗi gian khó lại là một ngày mai rực rỡ hơn. Vậy thì hãy tin rằng bóng đá Quảng Ninh cũng vậy. Hôm nay có thể khó khăn. Nhưng ngày mai nhất định phải tốt đẹp hơn. Và để ngày mai ấy đến gần hơn, chúng ta hãy bắt đầu bằng việc đơn giản nhất: Ở bên nhau. Ở bên đội bóng. Ở bên quê hương. Ở bên màu áo xanh. Ở bên những người cùng chung một tình yêu.

HỠI NHỮNG NGƯỜI CON QUẢNG NINH!

Nếu một ngày bạn đi thật xa, chỉ cần nghe tiếng gọi Quảng Ninh, chỉ cần nhìn thấy màu xanh trên khán đài, chỉ cần nghe một tiếng trống vang lên, hãy nhớ rằng:
Ở nơi ấy có quê hương. Ở nơi ấy có những người đang đứng bên nhau. Ở nơi ấy có một đội bóng đang cần chúng ta. Và ở nơi ấy… có một tình yêu đã đi qua bao năm tháng nhưng chưa bao giờ tắt. Mùa giải mới, chúng ta lại gặp nhau. Trên sân Cẩm Phả. Trên những cung đường xa. Trong từng tiếng trống, từng lá cờ, từng bài hát. Không cần hứa rằng chúng ta sẽ luôn chiến thắng. Chỉ cần hứa rằng: Dù thắng hay thua – chúng ta vẫn ở đó. Dù vinh quang hay gian khó – chúng ta vẫn ở đó. Bởi chúng ta không chỉ là cổ động viên của một đội bóng.

CHÚNG TA LÀ NHỮNG NGƯỜI CON ĐANG CỔ VŨ CHO QUÊ HƯƠNG MÌNH. QUẢNG NINH ƠI! MÙA GIẢI MỚI, CHÚNG TA LẠI CÙNG NHAU ĐI TIẾP!CÙNG NHAU GIỮ LỬA! CÙNG NHAU TỰ LỰC – TỰ CƯỜNG! CÙNG NHAU DỰNG LẠI MỘT KHÁN ĐÀI RỰC LỬA! VÀ CÙNG NHAU VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN ĐẸP CỦA BÓNG ĐÁ QUẢNG NINH!

Một tình yêu – Một màu áo – Một niềm tự hào.

QUẢNG NINH FC – CHÚNG TA LÀ MỘT!

MỘT LỜI TRI ÂN GỬI NGƯỜI THẦY PHAN THANH HÙNGNgười đã làm nên một chương đẹp nhất của bóng đá Quảng NinhCó những người đ...
12/08/2026

MỘT LỜI TRI ÂN GỬI NGƯỜI THẦY PHAN THANH HÙNG
Người đã làm nên một chương đẹp nhất của bóng đá Quảng Ninh

Có những người đến với một đội bóng rồi ra đi. Có những người để lại vài danh hiệu, vài con số trong bảng thành tích. Nhưng cũng có những người, khi họ bước qua một vùng đất, họ để lại trong lòng người hâm mộ cả một khoảng trời ký ức. Với bóng đá Quảng Ninh, Phan Thanh Hùng là một người như thế.
Nhắc đến ông, người ta không chỉ nhớ đến một HLV tài năng. Người hâm mộ Quảng Ninh nhớ đến một người thầy, một vị thuyền trưởng điềm đạm, mẫu mực, tận tâm và đặc biệt gần gũi với những người đứng trên khán đài.
Có lẽ rất nhiều năm nữa, khi nhắc về một trong những giai đoạn đẹp nhất của bóng đá đất Mỏ, người ta vẫn sẽ nhắc đến cái tên Phan Thanh Hùng.
Và chúng ta – những CĐV Quảng Ninh – sẽ mỉm cười, rồi có thể lại thấy lòng mình chùng xuống.
Bởi đó là một phần thanh xuân mà chúng ta đã từng sống hết mình.
CÓ MỘT PHAN THANH HÙNG RẤT KHÁC Ở CẨM PHẢ
Ngày ông về với Than Quảng Ninh, đội bóng đất Mỏ không phải một thế lực đáng sợ của bóng đá Việt Nam.
Nhưng ông đã nhìn thấy ở nơi đây một điều mà có lẽ không phải ai cũng nhìn thấy: khát vọng bóng đá rất lớn của người Quảng Ninh.
Ông đến, lặng lẽ làm việc.
Không ồn ào.
Không khoa trương.
Không cần những lời tuyên bố đao to búa lớn.
Ông làm bóng đá bằng sự nghiêm túc của một người thầy.
Từ sân tập, phòng thay đồ, từng trận đấu cho đến cách ứng xử với cầu thủ, ông đều cho người ta cảm nhận được một điều: đây là một người làm nghề thực sự.
Phan Thanh Hùng không biến mình thành trung tâm của đội bóng.
Ông để các cầu thủ trở thành những người được nhắc đến.
Ông để Than Quảng Ninh trở thành nhân vật chính.
Và ông đứng phía sau, lặng lẽ chịu trách nhiệm.
Đó có lẽ chính là phẩm chất khiến người Quảng Ninh quý ông.
CÚP QUỐC GIA 2016 – CHIẾC CÚP KHÔNG CHỈ ĐƯỢC GIÀNH BẰNG ĐÔI CHÂN
Có những chiếc cúp được nâng lên rồi người ta quên.
Nhưng có những chiếc cúp trở thành ký ức của cả một thế hệ.
Cúp Quốc gia 2016 là một chiếc cúp như thế.
Ngày Than Quảng Ninh bước lên bục vinh quang, bóng đá đất Mỏ đã có được một khoảnh khắc mà người hâm mộ chờ đợi rất lâu.
Đó không đơn thuần là một danh hiệu.
Đó là cảm giác tự hào.
Là những tiếng hò reo.
Là những lá cờ Quảng Ninh tung bay.
Là những chuyến xe của CĐV vượt hàng trăm cây số để theo đội bóng.
Là những đêm bóng đá mà người ta có thể nói với nhau:
“Quảng Ninh của chúng ta hôm nay thật sự đã lớn rồi!”
Và ở trung tâm của thành công ấy là người thuyền trưởng Phan Thanh Hùng.
Ông đã cùng những cầu thủ đất Mỏ viết nên một trang sử mà cho đến tận hôm nay, người hâm mộ vẫn nhắc lại với niềm tự hào.
NGƯỜI THẦY ĐỨNG BÊN ĐƯỜNG PISTE
Những người làm bóng đá có thể nhớ chiến thuật.
Cầu thủ nhớ những buổi tập.
Nhưng CĐV thường nhớ những điều rất nhỏ.
Một cái quay đầu.
Một cái vẫy tay.
Một nụ cười.
Một lần ông bước đến gần khán đài.
Một khoảnh khắc đội bóng thắng trận, ông quay về phía những người đang gào thét trên khán đài Cẩm Phả.
Những điều ấy không có trong bảng thống kê.
Nhưng lại nằm rất sâu trong ký ức của người hâm mộ.
Phan Thanh Hùng là một HLV như thế.
Ông không tạo ra khoảng cách quá lớn giữa mình với CĐV.
Người hâm mộ có thể gặp ông ở những khoảnh khắc rất đời thường.
Không có vẻ của một ngôi sao.
Không có sự lạnh lùng của một ông thầy chỉ biết chiến thuật.
Ở ông có sự chân thành, giản dị và một tình yêu thật sự dành cho bóng đá.
Có lẽ bởi vậy mà CĐV Quảng Ninh không chỉ gọi ông là HLV Phan Thanh Hùng.
Mà gọi ông bằng một tiếng rất thân thương:
“Thầy Hùng.”
CẨM PHẢ NGÀY ẤY...
Cẩm Phả những năm tháng ấy có một thứ âm thanh rất đặc biệt.
Tiếng trống.
Tiếng kèn.
Tiếng hát.
Tiếng hô vang tên Than Quảng Ninh.
Và trên sân, những chàng trai áo xanh chiến đấu đến những phút cuối cùng.
Có những trận thắng khiến người ta ôm chầm lấy nhau.
Có những trận thua khiến cả sân im lặng.
Có những trận đấu mà CĐV ra về với đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn tự nhủ:
“Tuần sau lại đi cổ vũ.”
Bởi bóng đá khi ấy không chỉ là một trận đấu.
Nó là đời sống.
Là niềm vui của những người thợ mỏ.
Là câu chuyện trong những quán cà phê.
Là cuộc tranh luận ở mỗi góc phố Cẩm Phả.
Là những chuyến xe đi sân khách.
Là những lá cờ Quảng Ninh xuất hiện ở khắp các sân vận động.
Và giữa tất cả những ký ức ấy, hình ảnh người thầy Phan Thanh Hùng bên đường piste đã trở thành một phần không thể thiếu.
CĐV QUẢNG NINH – VÀ MỘT NGƯỜI THẦY LUÔN HIỂU HỌ
Có lẽ điều đặc biệt nhất trong mối quan hệ giữa Phan Thanh Hùng và CĐV Quảng Ninh chính là sự tôn trọng hai chiều.
CĐV hiểu rằng phía sau mỗi trận đấu là hàng giờ tập luyện.
Hiểu rằng một HLV không thể lúc nào cũng chiến thắng.
Và ông cũng hiểu rằng phía sau những tiếng hò reo, phía sau những lá cờ, những chuyến xe đi hàng trăm cây số… là tình yêu rất thật của người Quảng Ninh dành cho đội bóng.
Vì thế, ông luôn dành cho CĐV sự trân trọng.
Ngày chia tay Than Quảng Ninh, ông từng viết những lời rất đẹp về đội bóng và người hâm mộ.
Ông nói về những người CĐV hùng hậu, thương yêu và luôn đứng bên cạnh đội bóng trong mọi hoàn cảnh.
Có lẽ lúc ấy, cả ông và những người yêu Than đều hiểu:
Một cuộc chia tay không có nghĩa là tình yêu kết thúc.
Bởi có những mối duyên bóng đá, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn không thể xóa khỏi ký ức.
NGƯỜI THẦY CỦA NHỮNG CẦU THỦ
Có một điều mà người hâm mộ có thể dễ dàng nhận ra khi nhìn lại giai đoạn ấy.
Phan Thanh Hùng không chỉ xây dựng một đội bóng biết đá bóng.
Ông xây dựng một tập thể biết chiến đấu vì nhau.
Ông dạy cầu thủ cách thi đấu.
Nhưng có lẽ quan trọng hơn, ông dạy họ cách làm nghề.
Kỷ luật.
Trách nhiệm.
Tôn trọng đối thủ.
Tôn trọng đồng đội.
Và quan trọng nhất là tôn trọng màu áo mình khoác lên người.
Bởi vậy, những cầu thủ từng làm việc dưới thời ông, dù sau này đi đâu, thi đấu cho đội bóng nào, vẫn nhắc về ông bằng sự kính trọng của những người từng được một người thầy dìu dắt.
Đó là thứ thành công mà không một chiếc cúp nào có thể đo đếm.
CHƯƠNG ĐẸP NHẤT CỦA BÓNG ĐÁ QUẢNG NINH
Có thể sau này bóng đá Quảng Ninh sẽ có những HLV giỏi hơn.
Có thể sẽ có những cầu thủ nổi tiếng hơn.
Có thể sẽ có những danh hiệu lớn hơn.
Nhưng trong ký ức của rất nhiều CĐV, giai đoạn Phan Thanh Hùng dẫn dắt Than Quảng Ninh vẫn sẽ là một chương đặc biệt.
Bởi đó là thời điểm bóng đá đất Mỏ có được tất cả những thứ mà một đội bóng cần:
Một tập thể mạnh.
Một lối chơi có bản sắc.
Những cầu thủ tài năng.
Một người thầy có nghề.
Và trên tất cả là một biển người CĐV luôn đứng phía sau.
Đó là những ngày mà mỗi cuối tuần, người Quảng Ninh lại háo hức chờ bóng đá.
Đó là những ngày mà sân Cẩm Phả thật sự là một chảo lửa.
Đó là những ngày mà màu xanh Than Quảng Ninh xuất hiện trên khắp các cung đường.
Và đó là những ngày mà chúng ta đã sống với bóng đá bằng tất cả trái tim.
CẢM ƠN THẦY!
Thầy Hùng,
Có thể chúng ta chưa bao giờ nói lời cảm ơn một cách đủ đầy.
Cảm ơn thầy vì đã đến với đất Mỏ.
Cảm ơn thầy vì đã tin vào những cầu thủ Quảng Ninh.
Cảm ơn thầy vì đã cùng họ chiến đấu.
Cảm ơn thầy vì chiếc Cúp Quốc gia năm ấy.
Cảm ơn thầy vì những mùa giải mà Than Quảng Ninh khiến chúng ta tự hào.
Cảm ơn thầy vì những buổi chiều Cẩm Phả đỏ lửa.
Cảm ơn thầy vì đã luôn dành sự tôn trọng cho CĐV.
Và cảm ơn thầy vì đã cho chúng tôi một phần thanh xuân thật đẹp.
Sau này, nếu có một ngày ai đó hỏi:
“Thời kỳ nào của bóng đá Quảng Ninh khiến người hâm mộ nhớ nhất?”
Có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời.
Nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều người nhắc đến cái tên:
PHAN THANH HÙNG.
Bởi thầy không chỉ dẫn dắt một đội bóng.
Thầy đã cùng chúng tôi đi qua một đoạn thanh xuân.
Một đoạn thanh xuân có tiếng trống trên khán đài.
Có những chuyến xe đi sân khách.
Có những giọt nước mắt sau trận thua.
Có những cái ôm sau chiến thắng.
Có những lá cờ Quảng Ninh tung bay giữa biển người.
Và có một người đàn ông lặng lẽ đứng bên đường piste, bình tĩnh nhìn những học trò của mình chiến đấu.
Thầy Hùng, bóng đá có thể thay đổi. Cầu thủ có thể thay đổi. Những chiếc áo có thể đổi màu. Nhưng tình cảm của CĐV Quảng Ninh dành cho thầy thì sẽ còn ở lại.
Cảm ơn thầy vì tất cả.
Cảm ơn thầy vì đã từng là người thuyền trưởng của chúng tôi.
Và cảm ơn thầy vì đã góp phần làm nên một chương mà mỗi khi nhớ lại, người Quảng Ninh vẫn có quyền tự hào mà nói:
“Đấy là Than Quảng Ninh của chúng tôi. Đấy là những năm tháng đẹp nhất của chúng tôi.”
Phan Thanh Hùng – một người thầy đáng kính, một người bạn của CĐV, và mãi mãi là một phần ký ức đẹp của bóng đá Quảng Ninh.
Nay người về miền đất Phật để không phải chịu những cơn đau dày vò. CĐV Quảng Ninh thắp một nén tâm hương để tưởng nhớ về thầy với niềm cảm mến và sự tôn trọng chân thành nhất!

Address

Cẩm Phả
Cam Pha Mines
36000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quảng Ninh FC posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Quảng Ninh FC:

Shortcuts

Share