26/05/2026
𝐍𝐠ư𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐚̀𝐧𝐠 𝐜𝐨̂́ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 …𝐥𝐚̣𝐢 𝐜𝐚̀𝐧𝐠 𝐝𝐞̂̃ 𝐲𝐞̂́𝐮...
Mình từng nghĩ… sau nhiều năm tập luyện và “tự chữa cho mình” có lẽ mình cũng đã vững hơn rồi.
Nhưng gần đây, khi nhiều căng thẳng dồn lại cùng lúc, mình vẫn có lúc không thể cân bằng được cảm xúc và tâm trí.
Mình nhận ra dù cơ thể đang khoẻ mạnh bình thường… nhưng bên trong vẫn chao đảo như thường. 😌
Có những lúc mình nhận thức rõ vai gáy cổ đang rất gồng và căng.
Có những lúc mình cũng vô thức nín thở, phải liên tục quay về với hơi thở để điều tiết…
Mỗi điều xảy đến đều cho chúng ta những cơ hội được quan sát chính bản thân mình.
Hoá ra cân bằng không phải là lúc nào mình cũng ổn.
Mà là lúc mình biết rõ:
“À… mình đang mệt.”
“Mình đang căng.”
“Mình đang buồn.”
Và chấp nhận mọi thứ như nó đang là.
Thời điểm bạn chấp nhận những điều không như ý đến với mình là chuyện thường tình, không oán trách không đổ lỗi, không cố tìm cách thay đổi…
Cũng chính là lúc bạn trên đường quay trở lại trạng thái cân bằng.
Nếu ai đó nói rằng: tôi luôn vui vẻ tích cực.
Mình nghĩ đó chỉ là bề mặt mà thôi.
Nếu đủ chân thật với chính mình, ai cũng sẽ có lúc buồn, tiêu cực, sân giận hay tuyệt vọng.
𝐒𝐞̃ 𝐥𝐮𝐨̂𝐧 𝐜𝐨́ 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐮́𝐜 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐜𝐚̂𝐧 𝐛𝐚̆̀𝐧𝐠 đ𝐞̂̉ 𝐡𝐨̣𝐜 𝐜𝐚́𝐜𝐡 𝐪𝐮𝐚𝐲 𝐭𝐫𝐨̛̉ 𝐥𝐚̣𝐢 𝐜𝐚̂𝐧 𝐛𝐚̆̀𝐧𝐠.
Điều quan trọng là:
bạn có nhận ra điều gì đang diễn ra bên trong cơ thể, cảm xúc và tâm trí mình hay không?
Và đôi khi, điều tốt nhất mình có thể làm… là không cố làm gì cả.
Chỉ quan sát, chấp nhận.
Cho phép bản thân mình cũng có lúc buồn, lúc đau, lúc yếu đi.
Chỉ là đừng để những điều đó nhấn chìm mình quá lâu.
Lúc đó mình mới thấy:
những sự tập luyện, chăm sóc cơ thể và tinh thần…trước đó không phải là vô ích.
Có thể nó không khiến mình mãi mãi “không có vấn đề”.
Nhưng nó giúp mình phục hồi nhanh hơn, tỉnh táo hơn và vững vàng hơn sau mỗi lần chao đảo.
Còn bạn thì sao?
Bạn vượt qua những giai đoạn chạm đáy cảm xúc như thế nào? Hay thật ra vẫn còn những vết thương ở đó…
Chỉ là ta đang dùng những nụ cười, sự bận rộn…
… và những giờ lướt điện thoại không ngừng để không phải chạm vào nó?