21/03/2026
“7 Năm Hôn Nhân Và Bí Mật Của Người Chồng”
PHẦN 6: NGƯỜI THỨ BA XUẤT HIỆN
Tối hôm đó…
Tôi ngồi trong phòng khách, đèn không bật.
Cả căn nhà chìm trong bóng tối.
Chỉ có ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ.
Tôi không biết mình đã ngồi đó bao lâu.
Chỉ biết rằng trong đầu tôi lúc này… không còn nước mắt nữa.
Chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Khoảng 8 giờ tối, cửa mở.
Minh bước vào.
Anh khựng lại khi thấy tôi ngồi trong bóng tối.
“Hương… em chưa ngủ à?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nói một câu:
“Ngồi xuống đi.”
Giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ.
Minh im lặng, rồi ngồi xuống đối diện tôi.
Khoảng cách giữa chúng tôi… chỉ vài mét.
Nhưng cảm giác như xa nhau cả một đời.
Tôi nhìn thẳng vào anh:
“Anh còn giấu tôi chuyện gì nữa không?”
Minh im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Đừng để tôi phải nghe từ người khác.”
Không khí nặng nề đến mức khó thở.
Cuối cùng, Minh thở dài.
“…Anh xin lỗi.”
“Anh quen Lan không phải là lần đầu.”
Tim tôi nhói lên.
Dù đã nghe Lan nói… nhưng khi chính miệng Minh thừa nhận, nó vẫn đau như một nhát dao.
“Trước Lan… anh từng quen một người khác.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Bao lâu?”
“…Khoảng một năm trước.”
Tôi bật cười.
Một năm.
Tức là trong suốt thời gian đó… tôi vẫn sống trong một cuộc hôn nhân giả tạo.
“Cô ta là ai?”
Minh chưa kịp trả lời…
Thì đúng lúc đó—
Reng… reng…
Chuông cửa vang lên.
Cả hai chúng tôi đều giật mình.
Minh nhìn ra cửa.
“Tầm này ai đến?”
Tôi đứng dậy.
Một linh cảm rất lạ chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi bước ra mở cửa.
Và khoảnh khắc cánh cửa mở ra…
Tôi chết lặng.
Trước mặt tôi là một người phụ nữ.
Khoảng hơn 30 tuổi.
Ăn mặc sang trọng.
Gương mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt rất lạnh.
Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân.
Rồi hỏi:
“Đây là nhà anh Minh đúng không?”
Tim tôi đập mạnh.
“…Đúng.”
Cô ta gật đầu.
“Vậy tôi đến đúng chỗ rồi.”
Phía sau tôi, Minh bước ra.
Khi nhìn thấy người phụ nữ đó…
Gương mặt anh trắng bệch.
“Chị… sao chị lại ở đây?”
Không khí lập tức đông cứng.
Tôi quay lại nhìn Minh.
“Chị?”
Người phụ nữ kia bước vào trong nhà.
Không cần xin phép.
Cô ta đặt túi xuống bàn, rồi nhìn thẳng vào Minh:
“Em định trốn chị đến bao giờ?”
Tôi đứng chết lặng.
“Minh… chuyện này là sao?”
Minh không trả lời.
Anh chỉ đứng đó, gương mặt đầy hoảng loạn.
Người phụ nữ kia quay sang tôi.
“Chị là vợ anh ấy à?”
Tôi gật đầu, tim đập dồn dập.
Cô ta cười nhẹ.
Một nụ cười đầy mỉa mai.
“Vậy thì… chị nên biết sự thật.”
Tôi nắm chặt tay.
“Cô là ai?”
Cô ta nhìn thẳng vào tôi:
“Tôi là người mà chồng chị nợ tiền.”
Tôi sững lại.
“Tiền?”
Cô ta gật đầu.
“Hơn 300 triệu.”
Cả thế giới như sụp đổ lần nữa.
Tôi quay sang Minh:
“Anh giải thích đi!”
Minh lắp bắp:
“Anh… anh sẽ nói sau…”
“KHÔNG!”
Tôi gần như hét lên.
Người phụ nữ kia khoanh tay, bình tĩnh nói:
“Để tôi nói cho chị nghe.”
“Anh Minh vay tiền tôi để đầu tư.”
“Nhưng không phải đầu tư cho gia đình chị đâu…”
Cô ta dừng lại.
Rồi nói chậm rãi:
“Mà để nuôi mối quan hệ với người phụ nữ khác.”
Tôi không còn đứng vững nữa.
Tôi lùi lại một bước.
Tất cả mọi thứ…
Phản bội… nói dối… giờ còn thêm cả tiền bạc.
Tôi nhìn Minh.
“Anh… còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa?”
Minh im lặng.
Sự im lặng đó… như một lời thú nhận.
Người phụ nữ kia nhếch môi:
“Tôi không quan tâm hai người ra sao.”
“Tôi chỉ cần tiền.”
“3 ngày nữa… nếu không trả, tôi sẽ làm lớn chuyện.”
Cô ta cầm túi, quay người rời đi.
Cánh cửa đóng lại.
Căn nhà lại chìm trong im lặng.
Nhưng lần này…
Không còn là sự im lặng bình thường.
Mà là sự im lặng của một cuộc hôn nhân đang sụp đổ hoàn toàn.
Tôi nhìn Minh.
Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng không nhận ra:
“Có lẽ… tôi chưa từng biết con người thật của anh.”