Hội Ghiền Truyện Ngôn Tình

Hội Ghiền Truyện Ngôn Tình Truyện cho bạn nào muốn giải trí, thư giãn trong thời gian rãnh

Như Châu Tựa BảoTác giả: Ngâm Tinh - 吟星Sưu tầm________Hôn phu của ta bị hàm oan rơi vào chiêu ngục, bảo ta gả cho người ...
11/02/2025

Như Châu Tựa Bảo
Tác giả: Ngâm Tinh - 吟星
Sưu tầm
________

Hôn phu của ta bị hàm oan rơi vào chiêu ngục, bảo ta gả cho người khác.

Ta lập tức bán của cải và đất đai lấy tiền, gom góp đủ lộ phí lên kinh thành.

Chỉ để cầu kiến vị chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Hoắc Chiêu, giết người như ma, lãnh khốc vô tình.

Nhưng ta quỳ đến nát đầu gối, lại chỉ chờ được một câu: “Trong chiêu ngục không có người này, ngươi bị lừa rồi!”

Ta mới biết, cái gọi là bỏ tù, chẳng qua là lời nói dối chỉ vì hôn phu không muốn cưới ta mà thôi.

Sau đó, ta đồng ý từ hôn.

Nhưng vị hôn phu lại đổi ý, đỏ mắt hỏi ta: “Châu Châu, nàng không cần ta sao?”

Một thanh Tú Xuân Đao đặt ngang cổ hắn, Hoắc Chiêu lạnh giọng cười: “Làm sao thế? Người của ta mà cũng dám đoạt?

1.

Sau khi quỳ gối nhờ vả vô số quan viên ở kinh thành, cuối cùng ta mới biết ngày Hoắc đại nhân hồi kinh.

Nhớ tới lời của Trần Viễn Phàm đại ca nói với ta: “Hoắc Diêm Vương kia chính là một kẻ đên máu lạnh, giết người không chớp mắt”, ta vốn là đau đến run chân, lại càng đứng không yên.

Nhưng mà Cảnh Hoa ca ca còn ở trong tay hắn, cho dù hắn là Diêm Vương hay là kẻ điên, ta cũng phải đến đều cầu xin.

Thượng Kinh sương lạnh, sau nửa đêm lại có mưa, ta tránh ở phía sau sư tử đá của Hoắc Phủ, đứng dưới mái hiên để che mưa.

Khi tiếng kẻng canh năm vang lên, một đội nhân mã cưỡi đại mã từ chỗ không có ánh sáng mà đến. Người cầm đầu khoác áo mưa màu đen, phía dưới áo mưa là một bộ áo cánh chuồn dệt kim màu đỏ thẫm. Qua mưa bụi, ta nhìn không rõ mặt hắn, chỉ cảm thấy có khí lạnh dày đặc truyền đế.

Kia chắc là chỉ huy sứ đại nhân.

“Đại nhân!” Ta nhảy vào trong mưa bụi, “Tiểu nữ có việc muốn nói.”

Nhưng ta còn chưa kịp chạy đến trước mặt hắn, đã bị một Cẩm Y Vệ thô bạo đẩy ra, nặng nề ném ta tới phiến đá xanh.

Mà người đi từ tít đằng trước, ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc về phía ta một cái.

Vì hỏi ra được ngày mà Hoắc đại nhân về phủ, ta đã quỳ gối trước không biết bao nhiêu nhà quan viên lớn lớn bé bé, đầu gối đã sớm nát, ngay cả một chút sức lực để đứng lên cũng không có.

Ta quỳ rạp trên mặt đất kêu khóc: “Đại nhân tiểu nữ chỉ có một người thân duy nhất là Cảnh Hoa ca ca. Cầu xin đại nhân rủ lòng thương tiểu nữ, cho hôn phu của tiểu nữ một con đường sống đi!”

Bóng dáng lạnh lùng kia, không hiểu sao lại ngừng lại.

Ta phủ phục tiến lên, túm chặt góc áo của hắn: “Đại nhân, Nguỵ Cảnh Hoa khi mới tới thượng kinh có va chạm với đại nhân, xin đại nhân khoan dung, bỏ qua hắn lần này, cầu xin đại nhân.”

Một ánh mắt rũ xuống.

Đôi mắt giống như hàn băng trăm ngàn nằm, khiến cho ta cả người đều phát lạnh, rồi lại không hề di chuyển.

Tiểu thị vệ bên cạnh hắn đã lộ ra mấy tấc binh khí.

Ta sắp chết rồi sao?

Một tiếng lạnh băng chợt vang lên trên đỉnh đầu ta.

“Nguỵ Cảnh Hoa ư? Thứ kia tính là thứ gì mà cũng xứng vào Chiêu Ngục của ta?”

Ta ngơ ngẩn, nước mắt tràn trề: “Đại nhân nói thật chứ? Không lừa dân nữ ư?”

Người đời đều nói là Hoắc Chiêu xảo trá, ta sợ là hắn đang lừa ta.

“To gan! Ai cho ngươi nói chuyện như thế với đại nhân!”

Hoắc chiêu giơ tay lên để bảo hắn ngừng lại, sau đó nhìn xuống ta.

Có lẽ là dưới ánh sáng nhẹ nhàng, băng sương lạnh lẽo trong mắt hắn tan bớt vài phần, giọng nói cũng không lạnh lẽo như lúc vừa rồi.

“Trong Chiêu Ngục cũng không có người này, ngươi bị lừa rồi.”

Dáng vẻ của hắn không giống với đang nói dối, một đại nhân vật như hắn cũng không cần phải lừa ta làm gì.

Nhưng Trần Viễn Phàm đại ca rõ ràng đã nói với ta, Cảnh Hoa ca ca là vì đắc tội Hoắc Chiêu mới bị bắt vào Chiêu Ngục.
Việc này rốt cuộc là sao?

Sợ hãi vô thố, mấy ngày liền bôn ba lại thêm chân tay bị đông lạnh cả một đêm, ta bỗng nhiên hôn mê, ngã xuống đất.

Trước khi ý thức biến mất, ta nghe thấy có người cười nhạo một tiếng: “Dám ở trước cửa phủ ta ăn vạ, gan lớn thật đó!”
Phần 3: Như Châu Tựa Bảo

_____

5.

Suốt hơn mười ngày qua đi, vẫn không có tin tức gì của Cảnh Hoa ca ca.

Hoắc đại nhân nói, ngục ở Thượng Kinh có rất nhiều, hắn cần phải đi tìm từng nhà, cần tốn nhiều thời gian một chút.

Hắn vốn là rất bận công vụ, còn phải phí tâm nhọc lòng những việc này cho ta, ta vừa cảm kích lại vừa xấu hổ.

Không có gì báo đáp, ngẫu nhiên nghe đầu bếp nữ nói, Hoắc đại nhân nhiều ngày nay ăn không tốt lắm, vừa lúc ngâm được một hũ trứng vịt muối, ta làm cho hắn một mâm đồ ăn làm từ trứng vịt muối.

Trứng vịt màu vàng óng ả, sợi dưa leo xanh biếc thanh tân, lại thêm chút ớt và hành lá điểm xuyết, ta làm một phần để Từ Thúc và các nữ đầu bếp nếm thử, mọi người đều khen ngon.

Hoắc đại nhân cầm đũa, ánh mắt hơi sáng lên.

“Không tệ” Hoắc đại nhân nhìn về phí ta, “Là nàng làm ư?”

Ánh mắt của hắn rất xâu xa, ta xấu hổ gật đầu.

Ai ngờ, hắn lại buông đũa: “Đưa tay đây.”

Kinh ngạc bất an, lại không dám không nghe lời hắn.

Ta đưa tay đang giấu phía sau ra trước mặt hắn.

Sưng to thô ráp, xấu xí vô cùng.

Hoắc đại nhân nhíu mày.

Giống như ở bên đường bị người khác xé nát quần áo, ta khó thở lại luống cuống, nước mắt từ hốc mắt chảy ra.

Nữ tử kinh thành coi đôi tay như thể diện thứ hai, ngày thường bôi kem dưỡng cẩn thận, được chăm sóc rất đẹp. Đôi tay này của ta chắc là sẽ khiến cho hắn ăn uống không nổi.

Khiến cho hắn ghét.

“Có phải vào mùa đông, ban đêm, ngươi rất khó ngủ không?”

Ta bỗng nhiên nâng mắt, vẻ mặt kinh ngạc.

Trong mắt hắn không có chán ghét, không có ghét bỏ, chỉ có quan tâm và vài phần thương tiếc chưa kịp che giấu.

“Từ Thúc, lấy sinh cơ cao ngự tứ tới đây.”

6.

Ánh nến nhảy lên, mùi hương dịu dàng ấm áp, ở trong thính đường chỉ còn lại hai người chúng ta.

Hoắc đại nhân rũ mi mắt, tinh tế bôi thuốc cho ta, giống như là sợ làm ta đau.

Cảm giác được người khác cẩn thận che chở, thật lâu rồi ta không được cảm nhận.

Ta biết, Cảnh Hoa ca ca ghét bỏ ta.

Ta nhớ, lúc trước ở Kim Lăng, có một đêm hai tay ta ngứa đến nỗi hận không thể cầm dao mà cứa, ta nhịn đau đi gõ cửa của Cảnh Hoa ca ca, muốn nhờ hắn đun cho ta chút nước ấm.

Ai ngờ trong phòng hắn vẫn có khách, đều là học sinh cùng học với hắn.

Bọn họ đang uống rượu dùng bữa, thấy tay ta sưng đỏ chảy mủ thì chán ghét mà quay mặt ra chỗ khác.

Cảnh Hoa ca ca túm ta ra ngoài phòng, “Chúng ta đang nói chuyện học hành, muội xông vào làm gì?”

“Cảnh Hoa ca ca, da tay của muội bị nứt nẻ, rất ngứa…”

“Ai bảo buổi tối muội đắp nhiều chăn như thế, nóng lên còn có thể không ngứa ư? Ngâm nước lạnh không phải là sẽ hết à!”

“Cảnh Hoa ca ca, thuốc mỡ của muội dùng hết rồi, huynh có thể giúp ta đi mua không?”

“Tiết Như Châu!” Cảnh Hoa ca ca tức giận, “Đầy phòng đều là bạn đồng môn của ta, muội bảo ta đi mua thuốc cho muội ư? Tay của muội quý giá như thế sao? Tiểu thư quan gia người ta viết thơ vẽ tranh cũng không làm ra vẻ như muội đâu.”

“Muội là một đứa con gái, ngày thường không bảo dưỡng tay cho tốt, đến lúc này lại nói chuyện làm bộ làm tịch, muội là muốn làm cho ta hổ thẹn, muốn cho ta khó chịu sao?”

“Không phải là ngươi bán trứng vịt muối để nuôi ta đọc sách ư? Sau này mấy cái đó đều trả lại cho ngươi, đừng cố ý bán thảm với ta, trước mặt người khác làm cho ta mất mặt, được không?”

Cửa phòng khép lại, một mình ta mặc áo mỏng đứng trong viện, lạnh phát run, da tay bị nứt nẻ không còn ngứa nữa

Ta rũ đầu, nước mắt rơi xuống.

“Là ta làm nàng đau sao?” Hoắc đại nhân vội hỏi.

Ta vội lau lau nước mắt: “Không có!”

“Vậy thì đang khóc cái gì?”

Những việc nhỏ như thế sao xứng được nhập vào tai của Hoắc đại nhân.

Cảnh Hoa ca ca đã nói, nam nhân thành đại sự không có tâm tư nhàn nhã mà nghe mấy chuyện nhàm chán đó của nữ nhân.

Nhưng ánh mắt của đại nhân trầm tĩnh lại chân thành, giống như ánh trăng ấm áp dịu dàng, làm cho những ấm ức khó chịu vào ban đêm giống như túi vải đã bị rách, rốt cuộc không giữ lại được hạt đậu bên trong nữa.

“Nếu là tin tưởng, thì cứ nói cho ta nghe một chút.”

Tin chứ, sao có thể không tin?

Ánh nến ấp áp, bóng đêm dài lâu, ta mới phát hiện ra hạt đậu bên trong ta có quá nhiều.

Kể từ khi gia trạch mỹ mãn đến một trận biến cố, từ thanh mai trúc mã đến khi hắn chê ta bỏ ta, từ lúc cho rằng khổ tận cam lai đến khi không muốn ràng buộc.

Vì sao vận mệnh của ta sẽ nhiều chông g*i như thế!

Nước mắt của ta giống như những hạt châu bị cắt dây, không ngăn được mà rơi xuống.

Một đôi tay mở ra lại thu vào, cuối cùng lại chỉ đưa ta một chiếc khăn tay.

“Đừng khóc, nếu không ngày mai đôi mắt lại sưng lên, ngươi khác lại bảo ta đường đường là chỉ huy sứ lại bắt nạt một cô gái nhỏ như nàng.”

Hoá ra một người lạnh lẽo như hắn cũng biết nói đùa.

Tư cảm thấy mình bị mất khống chế, ta ngại ngùng cười, vội vàng lau khô nước mắt.

“Hoắc đại nhân cảm ơn ngài, nếu không phải gặp được ngài, ta cũng không biết phải đi đâu để hỏi thăm tin tức của Cảnh Hoa ca ca.”

Ý cười trong mắt của Hoắc đại nhân lại lạnh lùng trở lại: “Không thể không cứu hắn sao?”

“Vâng.” Vẻ mặt của ta theo lý thường, “Ta cùng với Cảnh Hoa ca ca là thanh mai trúc mã, chúng ta có hôn ước.”

Hoắc đại nhân cười lạnh một tiếng; “Nhưng hắn đối xử với nàng như thế, từ trước tới giờ lợi dụng nàng lại làm nhục nàng, có thể thấy được trong lòng hắn không tôn trọng không bảo vệ nàng, rồi lại lấy cả đời của mình giao cho hắn làm gì?”

Trong lòng ta vô cớ hoảng hốt, vội giải thích: “Tình hình ngày ấy khác đặc biệt, ngày thường Cảnh Hoa ca ca đối xử với ta rất tốt, hắn sẽ đi mua thuốc cho ta bôi, sẽ chạy một dặm để mua cho ta bánh nướng vừa mới ra lò, còn có, đồng môn cho hắn điểm tâm của Bát Trân Các, hắn tiếc nuối không dám ăn mà để dành trong túi mang về cho ta ăn, hắn còn vì bảo vệ ta mà đánh nhau với du côn, hắn…”

“Đủ rồi!” Hoắc đại nhân bỗng nhiên ngăn ta lại, “Không cần nói với ta mấy cái đó, ta không quan tâm.”

Sắc mặt của hắn trầm lặng giống như ngày mưa to.

Ta khẽ nhấp môi, không dám nói tiếp, trong lòng vô cùng tự trách.

Hoắc đại nhân là đại nhân làm đại sự, chỉ là khách sáo hỏi ta vài câu thôi, sao ta có thể giống một bà mụ ba hoa mà nói không ngừng như thế. Cảnh Hoa ca ca nói không sai,người làm đại sự làm gì có tâm tư nhàn nhã mà nghe tiểu nhữ nhi kể chuyện linh tinh, là ta không tốt.

“Xin lỗi Hoắc đại nhân, ta, ta làm ngài bực mình.”

Hắn nhìn về phía ta, đôi mắt đen nhánh như biển cuồn cuộn trong đêm đen, khiến cho người nhìn không rõ.

Hắn chán ghét ta phải không? Vậy thì ta càng không có lý do gì để ăn vạ ở đây.

Lá gan của ta to lên: “Đại nhân, ta còn có một việc.”

“Ừ.”

“Ta tới chỗ ngài đã quấy rầy mười mấy ngày, nếu chuyện tìm người không có tin tức trong chốc lát, ta, ta muốn quay về khách điếm để ở trước.”

Ánh mắt của Hoắc đại nhân thoáng run lên, sau một lúc lâu lại nói: “Được”

Hắn đứng dậy đi ra khỏi phòng, ta lo sợ bất an, đứng dậy đưa hắn.

Hắn lại đột nhiên dừng bước.

“Tiết cô nương, tay của nàng và những bàn tay viết thơ vẽ tranh cũng trân quý như nhau.”

Hơi thở bị ngừng lại

Rõ ràng là không có gió, ta lại nhìn thấy ánh trăng lay động, rừng trúc nhẹ động.

Phần 4: Như Châu Tựa Bảo

7.

Ngày hôm sau, Từ Thúc nói đã tìm được khách điếm cho ta, chờ ta thu thập xong sẽ đưa ta qua đó.

Ta ngoài miệng thì sảng khoái, nhưng hôm nay không biết vì sao cảm thấy cực kỳ lề mề, không phải là quên bình trứng vịt chưa ngâm, thì là quên hộp kim chỉ may vá.

Rõ ràng hành lý không tới hai bao, nhưng lại đến trưa ta mới thu xếp xong, mỗi lần ngẩng đầu lên, đều không nhịn được mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ta rốt cuộc đang mong cái gì?

Khi lên xe ngựa, ta cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Từ thúc, Hoắc đại nhân đâu? Quấy rầy lâu như vậy, ta muốn nói cảm ơn ngài ấy.”

Từ thúc cười nói: “Đại nhân ra ngoài từ sáng sớm, đại nhân đã gửi lời, Tiết cô nương không cần khách khí, nguyện Tiết cô nương sau này được như ước nguyện, cả đời vui vẻ.”

Xe ngựa vững vàng chạy tới khách điếm.

Trong lòng ta lại giống như có một nửa hồ nước đang lay động không ngừng.

Tới khách điếm, không phải là ở mấy nhà nổi danh ở kinh thành, mà là một nhà không nổi lắm nhưng lại thanh tịnh sạch sẽ, rất hợp ý ta.

Nhưng vì sao trong lòng lại vắng vẻ?

Chắc là bởi vì Cảnh Hoa ca ca vẫn còn ở trong ngực, ta lo lắng cho hắn.

Ai mà ngờ được, tối hôm ấy ta lại nhìn thấy Cảnh Hoa ca ca.

Hắn mặc một thân quan phục, giống như vừa mới đi làm về, nhìn thấy ta thì oà khóc lên vì vui, không còn quan tâm đây là khách điếm, vừa nhìn thấy ta đã tiến tới ôm ta.

“Như Châu, cuối cùng ta cũng tìm được muội rồi. Muội có biết là ta tìm muội muốn nổi điên mất.”

“Nếu không phải ta đã hỏi thăm ông chủ khách điếm, ta còn không biết muội đã vào ở đây đâu.”

“Ta rất nhớ muội, có phải muội cũng nhớ ta không?”

Cảnh Hoa ca ca luôn giữ thủ lễ, kể từ khi thi đậu cử nhân, chưa bao giờ chủ động thân mật với ta như thế, trong lúc này ta thật sự không biết phải làm sao.

“Cảnh Hoa ca ca, huynh ra tù rồi hả? Thương thế của huynh thế nào?”

“Thương?” Cảnh Hoa ca ca sửng sốt một chút, “Chỉ thương nhẹ thôi, không có gì đáng ngại. Nhưng mà muội ấy, mấy ngày nay muội đi đâu?”

Trong lòng ta hoang mang rối loạn, lần đầu tiên nói dối với hắn: “Tiền dùng hết rồi, muội đi tìm cửa hàng để làm công.”

Hắn cũng không để ý nữa, chỉ kéo tay ta nói: “Đi, chúng ta về nhà, sau này không cần phải làm cho ai nữa, cũng không bán trứng vịt muối nữa.”

Hành lý của ta bị hắn thu thập hết, sau đó kéo ta ra cửa.

“Muội còn chưa đi dạo chợ đêm kinh thành đúng không? Đi, để ta mang muội đi xem một chút.”

Đi quá vội vàng, ta chưa kịp mặc quần áo, gió đêm lạnh lẽo, ta nhịn không được mà hắt xì.

“Lúc này Cảnh Hoa ca ca mới phát hiện ra quần áo của ta mỏng manh, tay cũng rất lạnh.

“Trách ta trách ta, quên mất là đêm ở kinh thành rất lạnh. Hôm nay không đi dạo nữa, đi thôi, chúng ta về nhà!”

Hắn nắm tay của ta rất nhanh đã trở về nhà.

Khi đến chỗ rẽ, ta nhịn không được mà quay đầu lại.

Ta cứ cảm thấy có một ánh mắt lạnh lẽo, kể từ khi rời đi khách điếm đã nhìn chằm chằm vào ta, nhưng xoay người lại tìm, cái gì cũng không thấy.

“Như Châu, phát ngốc gì đó? Đi thôI!”

Ta xoay người, cùng hắn rời đi!

Ngọn đèn dầu rã rời làm mắt người mê mẩn.

Hai dáng người màu đỏ đi từ trong một toà tửu quán đi ra, người cầm đầu sắc mặt trầm tĩnh, trong mắt lại âm trầm.

“Đại nhân, Nguỵ Cảnh Hoa kia chính là đồ lừa đảo, vì sao ngài không vạch trần hắn?” Phương Tiến là một người nóng này, “Tiết cô nương kia cũng thật là ngốc, còn trông mong bám lấy hắn.”

“Câm miệng!”

Phương Tiến không dám mở miệng nói, thở phì phì phồng má.

Một hạ tin báo gửi tới, sau khi Phương Tiến biết thì truyền cho Hoắc Chiêu.

“Đại nhân, đã có tin tức về án tử của Tiết gia.”

Người kia đã không còn thấy bóng dáng, Hoắc Chiêu thu hồi ánh mắt.

“Đi!”

8.

Đêm đã khuya, nhưng trong ban đêm yên tĩnh lẽ ra phải nên an tâm đi vào giấc ngủ, ta lại trằn trọc khó có thể ngủ được.

Có quá nhiều bí ẩn khiến ta hoang mang.

Ví dụ như Cảnh Hoa ca ca nói, lúc trước hắn luôn bị nhốt ở Chiêu Ngục, cho đến khi Hoàng Thượng thánh minh trả lại trong sạch cho hắn. Nhưng Hoắc đại nhân đã nói, Chiêu Ngục không có hắn.

Lại ví dụ như, Trần Viễn Phàm đã nói Cảnh Hoa ca ca ở trong ngục bị tra tấn suýt chết, nhưng vào giờ ăn cơm tối, nàng nhìn thấy cánh tay của Cảnh Hoa ca ca trơn bóng, hoàn toàn không giống với đã từng bị thương.

Ví dụ nữa, trong vườn lẫn ngoài sân nhà họ Nguỵ, đều được chăm sóc gọn gàng ngăn nắm, ở góc tường còn không có cả bụi bặm, không giống như chủ nhân đã gặp nạn chút nào.

Tột cùng tất cả lại là sao đây?

Ngày hôm sau, Nguỵ Cảnh Hoa cùng với đồng liêu đổi ca, nói là muốn ở bên cạnh ta. Cả đêm không ngủ, ta chóng mặt nhức đầu, nhưng lại không đành lòng từ chối hắn, vì thế cùng hắn ra ngoài.

Lại không ngờ hắn mang ta đi tới tú các.

Từng chiếc áo cưới dệt kim màu đỏ tươi, khiến trong lòng người xem cũng nảy mầm.

“Như Châu, chúng ta thành thân đi, ta không chờ nổi nữa.”

Có gì đó giống như nổ tung trong đầu ta, đầu óc ta hỗn độn, cả người sững sờ tại chỗ, không biết làm sao.

“Làm sao thế? Vui phát ngốc à?” Cảnh Hoa ca ca sờ vào mũi ta, “Mau nhìn xem, muội thích loại nào?”

Các thở thêu sôi nổi tiến lên, vừa nói những lời nói cát tường bách niên hảo hợp, lại vừa nói ta may mắn, có thể gả được cho phu quân vừa trẻ tuổi lại đầy hứa hẹn như Nguỵ đại nhân.

Đúng vậy, gả cho Cảnh Hoa ca ca không phải là tâm nguyện từ lâu của ta hay sao? Không phải là ta cuối cùng cũng khổ tận cam lai ư?

Ta nên vui vẻ, ta phải vô cùng vô cùng vui vẻ.

Nhất định là do tối hôm qua không ngủ ngon thì lúc này mới có cảm giác không phấn chấn, hoảng hốt khó hiểu.

Nhất định là như thế!

Ta thầm hạ quyết tâm, chuyên tâm để ý các loại đồ cưới, mặc kệ các thợ thêu khoa tay múa chân trên người ta đi.

Các nàng hỏi ta là tiểu thư nhà ai mà trắng trẻo xinh đẹp như thế, mặc áo cưới vào nhất định mẫu đơn cũng e lệ vài phần.

Mà khi nhìn đến tay của ta, sắc mặt của các nàng đều xấu hổ, cười mỉa không nói chuyện nữa.

Một cô gái xuất thân tốt không chỉ xem mặt, còn phải xem tay.

Ta không phải là tiểu thư nhà ai, ta chỉ là Tiết Như Châu bán trứng vịt muối.

Sau khi rời tú các, Cảnh Hoa ca ca lập tức mang ta đến nhà bán đồ trang điểm nổi tiếng nhất kinh thành, hắn nói, trong tiệm kia có các loại thuốc mỡ, sau khi bôi bàn tay sẽ mượt mà.

“Tay này của muội cần phải được chăm sóc nhiều hơn, sau này cầm bút vẽ tranh, làm thơ gảy đàn, đừng làm trứng vịt muối kiếm sống nữa, nếu muốn ăn thì bảo hạ nhân đi mua là được.”

“Lễ nghi ở kinh thành này muội cũng cần phải học tập, ta đã tìm cho muội ma ma để hướng dẫn nàng, mấy ngày nữa sẽ tới. Muội cần phải chăm chỉ học tập, để đến khi tụ họp cùng với phu nhân của các vị đồng sự không gây chuyện xấu hổ.”

“Đi, chúng ta đi Thiên Y Các mua mấy bộ quần áo, những quần áo cũ của muội cũng không nên mặc nữa, mặc sẽ bị người khác cười chết.”

“Mặt mũi cũng phải sửa sang, hiện giờ kinh thành đang sử dụng trang sức trân châu, búi tóc sơ XX. Ngày mai muội học một chút, đừng để mọi người mắng là đồ nhà quê.”

Ánh nắng tươi đẹp, nhưng cả người ta lại không thở nổi, giống như bị chết đuối.

Cảnh Hoa ca ca rõ ràng là đang cười nói, rõ ràng là mỗi chữ đều vô cùng ôn nhu dịu dàng, nhưng vì sao lại khiến ta khó chịu đến mức này, giống như có một con dao nhỏ xé nát quần áo của ta, xé nát tự tôn của ta.

“Cảnh Hoa ca ca, huynh ghét bỏ muội sao?” Sắp không hít thở nổi nữa, ta hỏi.

Cảnh Hoa ca ca sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Đồ ngốc này, sao ta sẽ ghét bỏ muội được, ta đây là vì tốt cho muội thôi.”

“Chẳng lẽ muội không muốn mỗi ngày đều trang điểm xinh đẹp sao? Ta nhớ rõ hồi còn nhỏ muội thích nhất là xinh đẹp, váy áo đặc biệt xinh đẹp.”

Hắn nắm tay ta: “Như Châu, những ngày cực khổ của chúng ta đã qua rồi. Sau này mỗi một ngày ta đều muốn muội xinh đẹp bóng loáng, không thua các quý nữ trong cung.”

Là như thế này sao, là vì tốt cho ta ư?

Ta muốn nói cho chính mình, đúng là thế.

Nhưng nhắm mắt lại, ta lại không thể nào quên được đêm trăng kia, có một người quay lưng về phía ta, giọng nói lại ấm áp mà trịnh trọng nói:

“Tiết cô nương, tay của nàng và của những người viết thơ vẽ tranh cũng quý giá như nhau.”

Trong lòng ta bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, giống như là thất lạc một bảo vật quý giá nào đó.

Phần 5: Như Châu Tựa Bảo

_______

9.

Hôn kỳ đã định, vào đầu tháng năm, là một ngày đại cát để gả cưới.

Sợ ta mệt, mọi việc hôn lễ đều do Cảnh Hoa ca ca xử lý. Mọi người đều vô cùng hâm mộ, nói là kiếp trước ta tu hành mới được may mắn như thế.

Trước mặt, ta ứng phó với tất cả mọi người, nhưng trong lòng lại cực kỳ sợ hãi.

Hốc mắt cũng luôn vô cớ mà có nước, nhìn những vại những lọ ngâm trứng muối bị ném vào phòng kho muốn khóc, nhìn thấy thanh trúc trong viện muốn khóc, nhìn thấy anh trăng dịu dàng cũng muốn khóc…

Cảnh Hoa ca ca lại không phát hiện ra sự kỳ lạ của ta, còn vui vẻ phấn chấn mà lôi ta đi xem hội đèn lồng, nói đây là hội đèn lồng cuối cùng của thời con gái.

Cảnh đèn ở Thượng Kinh chính là tuyệt vời nhất, ta ở trong đám đông lại cảm thấy cô độc vô cùng.

Một dáng hình màu đỏ xẹt qua phía trước, trong lòng ta giống như có ánh lửa, đầu óc không còn tỉnh táo nữa, ta chạy ra ngoài.

Là Phương Tiến.

“Tiểu Phương đại nhân, đã lâu không gặp.” Ta đầy mặt tươi cười nói.

Phương Tiến lại không có sắc mặt tốt với ta, âm dương quái khí mà nói: “Nghe nói Tiết cô nương sắp thành thân rồi, thực sự chúc mừng!”

Không hiểu sao hắn lại như vậy, ta chỉ cảm thấy trên mặt nóng bừng, thật cẩn thận hỏi: “Tiểu Phương đại nhân, Hoắc đại nhân có ở gần đây không?”

Ai ngờ Phương Tiến càng tức giận: “Hừ, nhờ có phúc của Tiết cô nương, đại nhân nhà ta ra ngoài làm việc rồi.”

Hắn nói xong thì đi, nhưng chưa đi được vài câu lại tức hừng hực quay trở lại nói.

“Tiết cô nương, cô đã sắp thành thân rồi, cũng đừng hỏi thăm đại nhân nhà ta nữa, sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt đại nhân nhà ta.”

“Thật là phiền lòng, đại nhân nhà ta đã bao lâu rồi không để tâm đến chuyện của người khác chứ? Thật khó mới gặp được, lại gặp phải đồ đầu đất mắt mù tâm mù.”

Cái gì?

Ta còn muốn hỏi kỹ hơn, nhưng hắn lại hùng hùng hổ hổ mà đi rồi!

Chờ đến một ngày trước đại hôn, một thánh chỉ được truyền tới Nguỵ trạch, ta mới hiểu được ý của Phương Tiến.

Tới tuyên chỉ không phải là ai khác, mà là Hoắc Chiêu mười mấy ngày không gặp.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu rằng, đã kiểm chứng lại vụ án Tiết Hải Cao Châu, là do bị kẻ xấu hãm hại, nay trả lại sự trong sạch, tuyên cáo cả nhà Tiết Hải vô tội, khâm thử.”

Mọi âm thanh bên tai đều biến mất, sau khi hiểu rõ mọi chuyện ta mới biết ta đã chờ được gì. Nỗi oan của cha mẹ bao nhiêu năm, hiện giờ đã trong sạch rồi.

“Tiết Như Châu, tiếp chỉ.”

Ta đứng dậy đi lên, đôi tay run run mà tiếp nhận thánh chỉ.

“Quà mừng tân hôn, thích không?” Hắn rũ mắt, thấp giọng nói.

Ta ngẩng mặt lên nhìn hắn, ánh mắt của hắn vẫn bình tĩnh không gợn sóng như cũ, giống như chỉ là làm một việc nhỏ không đáng để nhắc tới.

Nhưng vết quầng thâm trên mắt lại không lừa được người.

Từ thượng kinh đến Cao Châu, cho dù là cưỡi ngựa với tốc độ nhanh nhất đi liên tục cũng cần bốn ngày, hắn phải không ngủ không nghỉ thế nào mới có thể trong một khoảng thời gian ngắn như thế, lật lại bản án cho cha mẹ ta, tiến cung cầu thánh chỉ, chỉ vì món quà tân hôn này tặng cho ta.

Ngực ta đau giống như bị kim châm, đau đến nỗi nước mắt ta rơi lã chã.

Hắn theo bản năng lấy khăn tay ra, rồi lại thu trở về, xoay người vội vàng rời đi.

Cảnh Hoa ca ca tiến lên, nghi ngờ hỏi: “Như Châu, muội biết Hoắc đại nhân sao?”

Ta cúi đầu: “Không biết.”

“Không biết ư? Như Châu muội đang nói dối!” Cảnh Hoa ca ca nắm lấy bả vai của ta, “Muội có biết hắn là loại người gì không? Nếu không biết, chỉ là nhân vật nhỏ bé như cha mẹ muội, cho dù có chết một trăm lần cũng không vào được mắt của hắn.”

Ta khiếp sợ lại tức giận: “Cha mẹ ta là nhân vật nhỏ, nhưng bọn hắn đã cứu ngươi, đã nuôi ngươi, sao ngươi có thể nói bọn họ như thế?”

Cảnh Hoa ca ca luống cuống, vội ôm lấy ta nói: “Xin lỗi Như Châu, là ta lỡ lời, ta sai rồi, muội đừng giận. Chỉ là ta sợ hãi, sợ hãi muội với Hoắc Chiêu có cái gì.”

Có thể có cái gì chứ?

Hắn là chỉ huy sứ cao cao tại thượng, ta chỉ là một bé gái mồ côi bán trứng vịt muối, có thể có cái gì chứ?

Ngày mai thành hôn rồi, nhìn phòng này, trang trí thật xinh đẹp; nhìn áo cưới trang sức kìa, tất cả đều vô cùng tinh xảo hoa mỹ; thanh mai trúc mã, hôn ước từ bé, lại khiến cho nhiều cô nương ghen tức rồi.

Cho nên, Tiết Như Châu, đừng lại có tâm tư gì khác nữa.

10.

Trời chưa sáng, trong phủ đã náo nhiệt.

Hỉ nương trang điểm cho ta, khen ta xinh đẹp động lòng người, nhưng ta nhìn chính mình trong gương, lại cảm thấy nàng trống rỗng lại xa lạ, trong giống như một búp bê.

“Tới đây, thay áo cưới thôi, phu thê hoà thuận lâu dài.”

Hỉ nương cầm áo cưới, áo cưới hoàn mỹ xinh đẹp, nhưng chỉ thêu kim phượng kia lại giống như chỉ bạc, cuốn lấy cổ ta, khiến cho ta không thở nổi.

“Hỉ nương, ta đi vệ sinh một chút.”

Ta giống như chạy trốn khỏi phòng, khi đi về phía nhà xí, ta nhìn thấy phía ngoài cửa hậu viện không có một bóng người, ta kéo cửa ra, chạy mất.

Không thấy tân nương, trong nhà nhất định sẽ loạn, nhưng ta không muốn quay đầu lại.

Ta chạy vội bằng đường tắt, bất thình lình đụng vào một đại thẩm. Ta không nhận ra nàng, nàng lại nhận ra ta.

“Ngươi không phải là Tiết cô nương lúc trước bán trứng vịt muối ở ngõ Đông Thuỷ ư?”

“Hôm nay Nguỵ gia có việc hỉ, ngươi tới đây làm giúp à?”

Ta chỉ muốn vội vàng rời đi, cứ thế mà gật đầu.

“Vậy thì cô nương có thể giúp ta gửi lời cho Nguỵ đại nhân được không

“Là thế này, lúc đầu ta vẫn luôn làm đầu bếp ở nhà này, lần trước Nguỵ đại nhân bỗng nhiên bảo ta rời đi. Nhưng bên ngoài khó tìm việc, ta muốn quay lại cầu xin Nguỵ đại nhân trở về làm công trong phủ.

Ta nghe không thích hợp.

“Không phải lúc trước Nguỵ đại nhân bị bỏ tù sao?”

“Nói linh tinh, Nguỵ đại nhân vẫn luôn làm quan, đã bao giờ bị bỏ tù chứ? Có lẽ là nhờ lần trước ta mua trứng vịt muối của ngươi, Nguỵ đại nhân nếm thấy vừa lòng, mới mời ngươi tới làm giúp đi!”

Ta giống như bị người dùng xẻng đập vào đầu, trong đầu vang lên tiếng “ong ong.”

Cảnh Hoa ca ca không ngờ chưa bao giờ bị nhốt vào ngục.

Hắn thậm chí còn ở nhà ăn trứng vịt muối của ta ư? Tay nghề của ta hắn ăn là có thể nhận ra được, vậy thì vì sao hắn còn không tới tìm ta?

Một suy đoán mơ hồ nổi lên.

Ta vén váy, chạy về cửa thành phía Nam.

Ở cửa thành Nam ta cản lại xe của Trần Viễn Phàm.

Dưới sự quở trách của thê tử, Trần Viễn Phàm cuối cùng cũng nói sự thật với ta.

Không có chuyện đắc tội quyền quý, không có bị nhốt vào Chiêu Ngục, càng không có một đường sống chết, chỉ là trong lòng ghét bỏ ta không đủ ngăn nắp không đủ thể diện, chê ta có thân phận con gái của tội nhân sẽ ảnh hưởng con đường làm quan của hắn, muốn để ta chủ động từ hôn để tìm một mối hôn nhân khác cao hơn.

“Tiết gia muội muội, ta không phải là người. Ta vì muốn nịnh bợ Nguỵ huynh mới đồng ý làm ra việc khốn nạn này!”

Trần Viễn Phàm tự tát một bạt tai, xin lỗi với ta.

“Nhưng Nguỵ huynh cũng không nói với ta, ngươi là người con gái tốt đẹp trọng tình trọng nghĩa như vậy. Ta cũng đã khuyên hắn rồi, nếu không muốn cưới ngươi thì nói chuyện tử tế với ngươi. Nhưng hắn nói, ngươi đã nuôi dưỡng hắn đọc sách đi thi, chính là vì mưu đồ sau này hắn làm quan phát đạt được sung sướng. Thấy cuộc mua bán này đã thành, làm sao có thể dễ dàng từ hôn, có khi còn làm ầm ĩ việc này cho mọi người đều biết để buộc hắn phải cưới.”

“Tiết gia muội muội, ciệt này là tại ta không tốt, ngươi đánh ta mắng ta cũng được.”

Nhưng ta nào còn tâm tư đánh chửi ai, ta giống như là bị người rút xương, cả người tê liệt không còn chút sức lực.

Cái gì mà bán của cải lấy tiền, lên kinh cứu chồng, chính là một trận cười chê. Ta chẳng qua chỉ là một vết nhơ mà người ta hận không thể ngay lập tức tẩy bỏ.

Trời vốn âm u, không biết từ khi nào đã bắt đầu mưa bụi.

Người qua đường vội vàng chạy đi tìm chỗ tránh mưa, mà ta lại giống một du hồn, phiêu đãng trên đường, không biết đi đâu.

Người đi đường dần ít, trong tai ta chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp.

Bỗng nhiên, một tiếng hí vang cắt qua làn mưa.

Cách một làn nước mênh mo ong, ta nhìn thấy một dáng hình màu đỏ, đang bước nhanh chạy tới phía ta, thành tuyệt sắc duy nhất trong trời đất u ám này.

Ta nhìn hắn, trong lòng là sự ấm ức và chua xót không nói nên lời.

“Hoắc đại nhân, hình như ta gặp rắc rối rồi! Ta không muốn trở về.”

Hắn cởi áo choàng xuống bọc lấy ta, bế ta lên ngựa.

“Vậy thì đừng về nữa.”
Phần 6: Như Châu Tựa Bảo
________

11.

Mưa thu lạnh lẽo, màn đêm buông xuống ta lại phát sốt, đầu choáng váng, chỉ mơ hồ nghe thấy Hoắc Chiêu nói vào cung tìm Thái y.

Sau khi uống thuốc, đến sáng sớm ta mới tỉnh lại. Vừa mở mắt đã nhìn thấy Hoắc Chiêu ngồi ở mép giường, một tay chống trán ngủ.

Ta im lặng mà nhìn hắn, trong lòng cực kỳ khó chịu: Ta lại làm phiền Hoắc đại nhân rồi.

Bỗng nhiên, hắn mở mắt ra.

Ánh mắt chạm nhau, đáy mắt đen nhánh của hắn kích động, ta nhìn mà không hiểu là cảm xúc gì.

“Tỉnh chưa? Có còn chỗ nào không thoải mái không?”

“Hoắc đại nhân, ngài đã sớm biết Cảnh Hoa ca ca đang gạt ta đúng không?”

“Ừ” Hoặc Chiêu ngồi thẳng, “Trách ta không?”

Ta lắc đầu: “Không trách, ta biết đó là lòng tốt của Hoắc đại nhân.”

Sương lạnh giảm dần, trên mặt Hoắc Chiêu hiện lên một nét cười.

Đúng lúc này, giọng của Phương Tiến từ bên ngoài truyền đến.

“Đại nhân, Nguỵ Cảnh Hoa cầu kiến.”

Ý cười thu lại, Hoắc Chiêu nhìn về phía ta: “Nếu không muốn thấy, ta tống cổ hắn đi là được!”

Ta lại nói: “Hoắc đại nhân, có thể cho ta gặp hắn một mình không?”

Hoắc Chiêu bình tĩnh

“Ừ.”

12.

Ngoài sảnh Hoắc phủ, ta gặp Nguỵ Cảnh Hoa.

Vẻ mặt hắn tiều tuỵ, trên người vẫn còn mặc hỉ phục đại hôn ngày hôm qua.

Hắn tiến lên kéo tay ta: “Đi thôi, về nhà!”

Ta lui về phía sau một bước: “Đó là Nguỵ trạch, không phải nhà của ta.”

Nguỵ Cảnh Hoa nóng nảy, có chút không kiên nhẫn: “Tiết Như Châu, đừng náo loạn nữa! Muội từ nhỏ đã đính hôn với ta, muội là thê tử của ta, Nguỵ gia chính là nhà của muội.”

Bỗng nhiên, khoé môi hắn cong lên hiện ra vẻ châm biếm: “Hay là, hiện giờ ngươi đã bám được vào cành cao, thì coi thường nhà cửa nhỏ bé kia của ta.”

“Không phải”

“Còn không phải sao?” Sự ghen tị cuồn cuộn trong mắt hắn, “Ngươi đào hôn còn không phải vì hắn sao? Các ngươi chẳng qua mới quen biết bao lâu, không phải ý đồ của ngươi là bám vào quyền lực của hắn hay sao?”

Giống như bị người ta đánh đòn cảnh cáo, ta lần đầu nhận ra bộ mặt thật của Nguỵ Cảnh Hoa.

“Hoá ra ở trong mắt của ngươi, ta chính là đồ đê tiện như vậy.”

“Đúng thế, đúng là bởi vì ta hèn hạ, mới có thể bịa ra lời nói dối bị giam trong ngục để lừa gạt ta từ hôn gả cho người khác, mới có thể nói là ta nuôi ngươi đọc sách là một vụ mua bán, mới có thể lạnh mắt mà nhìn ta ở khắp nơi thượng kinh va chạm chịu bị xem thường, bị lưu manh đùa giỡn quấy rầy, còn mắng ta không biết xấu hổ.”

“Nguỵ Cảnh Hoa, người vô sỉ nhất là ngươi!”

Mặt của Nguỵ Cảnh Hoa trở nên trắng bệch.

“Như Châu, muội, muội đã biết rồi sao?”

“Có phải là Hoắc Chiêu đã nói với muội? Hắn muốn châm ngòi…”

“Đừng tiếp tục bôi nhọ người khác! Ta không ngốc!” Nước mắt làm cho tầm mắt của ta trở nên mơ hồ, “Ngươi nói ngươi bị bỏ tù, nhưng trên người ngươi một vết thương cũng không có, nhà của ngươi sạch sẽ ngăn nắp, không giống như dáng vẻ của một căn nhà bị chịu tao ương, quá nhiều điểm đáng ngờ, ngươi cho rằng ta chưa từng hoài nghi hay sao?”

“Ta chỉ là không muốn nghĩ nhiều, không muốn tin là Cảnh Hoa ca ca của ta lại khinh thường ta, lừa dối ta, dùng ý nghĩ xấu để lừa gạt ta, sẽ nhẫn tâm xem ta chịu khổ."

“Ta muốn gả cho ngươi, ta nói cho bản thân mình là ta rất muốn gả cho ngươi. Nhưng ngươi đối xử với ta thế nào?”

“Ngươi ném hết những chai lọ dùng để ngâm trứng vịt muối, ngươi chê ta làm trứng vịt muối thì chẳng bằng ai, chê bàn tay ta thô ráp, chê ta không hiểu được lễ nghi ở kinh thành, chê búi tóc và cách trang điểm của ta quê mùa, ghét bỏ quần áo ta sẽ làm người khác cười đến rụng răng.”

“Tất cả những thứ ta quý trọng trong mắt ngươi đều là đồ bỏ, là vết nhơ. Điều ngươi muốn căn bản không phải là Tiết Như Châu bán trứng vịt muối, mà là một Tiết tiểu thư tri thư đạt lý tinh tế giỏi giang.”

“Còn ta nghĩ gì, vui vẻ hay buồn phiền, ngươi căn bản không để bụng.”

“Ta đào hôn không phải vì bất kỳ ai, mà vì ta không muốn gả cho một kẻ không thích ta.”

“Không phải đâu, Như Châu, không phải như thế!” Nguỵ Cảnh Hoa hoảng sợ ôm lấy ta, “Ta thích muội, lúc trước là ta bị phồn hoa của kinh thành che mờ mắt, nhưng ta biết sai rồi, ta sẽ sửa.”

“Sau này muội muốn làm trứng vịt muối thì làm, muội muốn ăn mặt trang điểm thành dáng vẻ gì thì làm cái đó, ta sẽ không nói muội nữa.

“Muội thích ta như thế, sao có thể dễ dàng không thích chứ. Chỉ là lúc này muội đang nóng giận, chờ tới khi hết giận sẽ phát hiện ra là muội vẫn muốn gả cho ta. Đi thôi, chúng ta về nhà!”

Thân thể của ta mệt mỏi vô cùng, ta muốn tránh thoát lại không đẩy được hắn ra.

“Cảnh Hoa ca ca, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi như vậy.”

“Ta không thích ngươi, cũng không muốn gả cho ngươi, buông ta ra đi!”

Đáy mắt hắn đỏ tươi: “Tiết Như Châu, chúng ta đã có hôn ước, chỉ cần ta không buông tay, cho dù đến quan phủ thì muội vẫn phải gả cho ta.”

Hắn mạnh mẽ kéo ta ra ngoài.

Một ánh sáng lạnh lẽo hiện lên.

Định thần lại, chỉ thấy một thanh Tú Xuân Đao gác lên cổ hắn.

Hoắc đại nhân cười lạnh nói: “Như thế nào? Người của ta cũng dám đoạt, hay là ta thật sự mời ngươi vào Chiêu Ngục nhé!”

Ta là người của hắn ư?

Ta kinh ngạc mà nhìn về phía hắn, nhưng sắc mặt của hắn bình tĩnh, không có chỗ nào không ổn cả.

Nguỵ Cảnh Hoa vốn có chút điên cuồng đến giờ lập tức tỉnh táo lại, mỉa mai cười: “Quả nhiên các ngươi đã sớm có tư tình. Hừ, ngay giữa ban ngày giết hại quan viên thượng kinh, tội danh này Hoắc Chiêu ngươi gánh nổi không?”

Hoắc đại nhân cười nhạo: “Quan viên thượng kinh chết trong tay Hoắc mỗ rất nhiều, thêm Nguỵ đại nhân cũng không sao.”

Khuôn mặt của Nguỵ Cảnh Hoa tái nhợt, nhìn về ta xin giúp đỡ.

Ta lôi ống tay áo của Hoắc đại nhân: “Hoắc đại nhân, thả hắn đi!”

Trong mắt Hoắc đại nhân đọng lại băng sương, bỏ đao khỏi cổ Nguỵ Cảnh Hoa.

Trong mắt Nguỵ Cảnh Hoa vui vẻ: “Như Châu, ta biết muội vẫn quan tâm ta, thích ta, chúng ta…”

“Nguỵ đại nhân hiểu lầm rồi!” Ta ngắn lời hắn, “Không phải là quan tâm ngài, mà không muốn Hoắc đại nhân gặp thêm phiền toái.”

Hắn đứng im tại chỗ, giống như bị đánh một đòn nghiêm trọng.

Ta thi lễ với Hoắc đại nhân: “Hôm nay xin nhờ Hoắc đại nhân chứng kiến, hôn ước của dân nữ cùng với Nguỵ Cảnh Hoa phá bỏ đi, sau này nam cưới nữ gả không liên quan đến nhau nữa. Sau này nếu hắn dám huỷ thanh danh của ta, cho dù chịu ba mươi trượng, dân nữ cũng sẽ gõ trống Đăng Văn để tố cáo.”

Cuối cùng, đáy mắt của Hoắc đại nhân mới có một tia vui vẻ.

Hắn nâng ta dậy: “Được, Phương Tiến, đưa tin cho tri phủ đại nhân, bảo hắn sau này nhớ đừng nghe lời tiểu nhân, làm sai án.”

Sau đó liếc nhìn Nguỵ Cảnh Hoa: “Nguỵ đại nhân nghe rõ chưa? Người đâu, tiễn khách!”
Phần 7: Như Châu Tựa Bảo

13.

Nguỵ Cảnh Hoa lại không tới tìm ta nữa.

Nhưng chuyện tân nương của Nguỵ gia đào hôn lại ầm ĩ ở thượng kinh, không ít người đồng tình với Nguỵ Cảnh Hoa, mắng tân nương tử có mắt không tròng, nói là chắc chắn hành vi của nàng không tốt, cùng người tư bôn.

Kết quả khong đến hai ngày, các rạp hát ở kinh thành đều hát xướng một vở kịch nữ tử chân tình không màng gian nguy ngàn dặm đi cứu hôn phu, ai ngờ là bị hắn lừa đối.

Ở kinh thành làm gì có ai là không rõ, đều rõ ràng đây là đang nói về Nguỵ Cảnh Hoa, vừa xem kịch vừa mắng hắn đáng đời.

Một tháng sau, công việc của Nguỵ Cảnh Hoa thay đổi, bị điều đến một huyện hẻo lánh làm quan, trước khi đi hắn có lời muốn ăn trứng vịt muối do ta làm một lần.

Trùng hợp, có một vại sắp xong.

Nhưng ta còn chưa lên tiếng, Hoắc đại nhân đã đè lại nắp vại, lạnh mặt nói: “Vại này ta muốn!”

Đối với ta, hắn rất ít khi mạnh mẽ như vậy.

Ta hiểu rõ hắn, rũ mắt cười nói: “Vốn cũng không định đưa cho người khác.”

Đáy mắt hắn như có ý cười, giống như ánh mặt trời đầu đông, khiến cho trong lòng ta cảm thấy ấm áp, lại cũng khiến ta cảm thấy khổ sở một chút.

“Đại nhân, ta muốn về Cao Châu.”

Ý cười trong mắt hắn bị dập tắt.

Ngực của ta cảm thấy hơi đau, lại vẫn nói: “Nhờ có ân tình của đại nhân, trả lại trong sạch cho Tiết gia ta, ta muốn trở về Cao Châu để hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ, làm cho trứng vịt muối của chúng ta nổi danh khắp thiên hạ.”

“Chuyện này ở thượng kinh cũng có thể làm, không nhất định phải trở về.” Hắn nói.

Ta lắc đầu: “Những lời đồn ở kinh sư rất nhiều, ta không muốn đại nhân trở thành đề tài câu chuyện lúc trà dư tửu hậu của người khác chỉ vì ta.”

Chuyện của ta cùng với Nguỵ Cảnh Hoa ở kinh thành tạo nên không ít phong ba, không ít người đều đang đoán người muốn minh oan cho ta là ai, giữa ta và hắn có tình ý gì không thể cho người khác biết. Ta ở lại kinh thành thế nào cũng bị người khác nhận ra, đến lúc đó không biết phải làm thế nào.

“Ta không để bụng.”

“Nhưng ta để ý.” Ta nhìn về phía hắn, “Trong lòng ta, đại nhân giống như gió mát trăng thanh, ta cũng muốn bảo hộ điều đó.”

Chúng ta bốn mắt nhìn nhau.

Có một chút tấm lòng, được miêu tả sinh động, rồi lại trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.

Rốt cuộc, hắn giấu đi tâm trạng cuồn cuộn trong đáy mắt, trầm giọng nói: “Được!”

Ngoài phòng ánh sáng ấm áp, nhưng hình dáng cao lớn thẳng tắp kia, lại có vẻ cô tịch.

Ngực ta có cảm giác đau âm ỉ, lần đầu tiên dũng cảm như vậy.

Ta ôm lấy hắn: “Đại nhân, ta sẽ rất nhanh trở lại, nếu lúc đó đại nhân vẫn cần ta…”

Một đôi cánh tay vô cùng mạnh mẽ ôm lấy ta: “Được, ta chờ nàng.”

14.

Xuân đi thu tới, chớp mắt ta đã quay về Cao Châu được ba năm.

Oan tình đã hết, treo lại biển hiệu Tiết Ký, lúc đầu trước cửa đìu hiu quạnh quẽ đến giờ khách đã đến đầy nhà, phải mất ba năm mới có thể làm được. Hiện giờ, mặc dù là ở kinh thành, thì trứng vịt muối Tiết Ký cũng là một loại đồ vật cao cấp dùng để đi thăm bạn bè thân thích.

Kinh thành có không ít những chuyện lớn mới mẻ, mọi người đã sớm không còn nhớ rõ tân nương đào hôn của Nguỵ gia tên là gì, chỉ biết bà chủ của Tiết Ký tên là Tiết Như Châu, là một cô nương chưa thành hôn.

Ta cũng nên đi tới kinh thành thôi, có thể làm nên tên tuổi ở kinh thành mới coi như là thực hiện được nguyện vọng của cha mẹ.

Hiện giờ ta đã trở thành cây thanh sam cao lớn, khi gặp mưa gió cũng có thể nâng đỡ người khác.

Xe ngựa lay động, một đường non nước.

Vào năm đó, khi ta biết Nguỵ Cảnh Hoa đắc tội quý nhân mà bị nhốt vào Chiêu Ngục, mang theo quyết tâm dù chết không màng để lên kinh thành cứu người, lại không ngờ trong đêm mưa ấy gặp được ánh trăng sáng của ta.

Bởi vì có hắn, mới có ta tốt hơn của ngày hôm nay.

Từ nam về Bắc, khi tuyết vừa mới ngừng rơi, ta lại ngửi thấy một hơi thở lạnh lẽo chỉ thuộc về kinh thành.

Vén rèm xuống xe, ta đã nhìn thấy một hình dáng đỏ tươi đứng trước của thành, còn có tuyết đọng lại trên vai hắn.

Nhìn thấy ta, tuyết đọng trong mắt hắn cũng tan, tựa như xuân về hoa nở.

Giống như trong mơ đã trải qua ngàn vạn lần cảnh sắc như vậy, ta ôm lấy hắn: “Hoắc đại nhân, Châu Châu tới để ăn Tết cùng với ngài.”

Bên tai truyền đến giọng nói vui vẻ yêu chiều không chút nào che lấp của hắn: “Được, Châu Châu của ta.”
Phần 8: Như Châu Tựa Bảo

____________
(Bút ký của Hoắc Chiêu)

1.

Ngày hôm ấy hồi kinh tâm trạng của ta rất kém. Ai ngờ, một tiểu nữ tử lại từ bên cạnh vọt ra kêu oan.

Tất cả những người vào Chiêu Ngục đều kêu oan, nhưng cuối cùng điều tra ra lại không có một ai là trong sạch.

Ta nhấc chân đi, không để ý tới nàng.

Ai ngờ, nàng lại cứ thế bò tới đây, túm lấy góc áo ta, cầu ta cứu hôn phu của nàng là Nguỵ Cảnh Hoa.

Hai mắt nàng rõ ràng là nhu nhược đáng thương, lại mang theo một nét hoang dã mạnh mẽ bền bỉ, rất giống với mẹ ta.

Năm đó cha ta bị oan bị bỏ tù, mẹ của ta cũng là như thế này, khẩn cầu tri phủ trả lại trong sạch cho cha ta dưới một ngày mưa như thế này.

Nếu lúc trước có người giúp bà ấy, có phải là bà sẽ không chết không? Người một nhà chúng ta có phải là có thể cùng nhau ăn cơm đoàn viên không?

Có lẽ là vì có ba phần tương tự này, ta lại nhẫn nại nói chuyện với nàng, trong Chiêu Ngục không có ai là Nguỵ Cảnh Hoa.

Ta vốn tưởng là nàng sẽ vui sướng, ai ngờ nàng lại quá đáng hơn, cuối cùng trực tiếp ngất xỉu trước nhà ta.

Khi ta phái người tra mới biết, Nguỵ Cảnh Hoa kia căn bản là không vào ngục, chỉ là tìm cái cớ để lừa cô gái này từ hôn, để đỡ ảnh hưởng tới cơ hội tìm phú quý của hắn.

Nhìn thấy khi nàng hôn mê cũng đòi cứu Cảnh Hoa ca ca, trong lòng ta bực bội không nói nên lời, không biết bao nhiêu lần ở trong lòng thầm mắng nàng là đồ ngốc.

Mà đến khi nàng cầu xin ta giúp tìm Nguỵ Cảnh Hoa, nhìn thấy sắc mặt của nàng thật cẩn thận lại chờ đợi, ta thật sự không đành lòng nói rõ chân tướng cho nàng biết, đành phải lấy cớ là trong kinh có nhiều lao ngục để giấu nàng.

Ai ngờ, cô nương ngốc này thật sự tin tưởng, còn đầy mắt chân thành mà nói cảm ơn ta.

Nàng ở trong phủ, cũng không hiểu vì sao, ngày xưa chỉ là nơi nghỉ chân lại trở thành một nơi ấm áp, khiến cho ta ngày nào cũng muốn về nhà sớm hơn một chút.

Trở về ăn một bữa cơm với nàng, để nàng không phải cô đơn một mình.

Trở về nói chuyện với nàng, để nàng khỏi phải cảm thấy câu nệ không quen.

Trở về xem nàng hái mấy cành hoa, cắm vào bình, khiến cho cả căn phòng đều thơm ngát.



Ngay cả Phương Tiến cũng thấy ta khác thường, hỏi ta: “Trong phủ đại nhân có bảo bối gì, sao ngày nào cũng muốn về sớm như vậy?”

Tâm tư bị lộ rõ, ngay cả bản thân ta cũng không biết nói thế nào.

Nhưng trong mắt trong lòng nàng đầy ắp toàn là Nguỵ Cảnh Hoa.

Lần đầu tiên trong đời, ngực ta cảm thấy chua xót, giống như là uống hai cân dấm.

Sau đó, ta ăn uống rất kém, không muốn bị nàng phát hiện. Đến khi trở về lại nhìn thấy mâm cơm chiều có thêm một đĩa trứng vịt muối ướp lạnh.

Ta biết trước kia nàng ở ngõ Đông Thuỷ bán trứng vịt muối, không ngờ sau khi nhập phủ nàng vẫn làm. Trứng vịt muối rất ngon miệng, nhưng tay của nàng làm thảm không nỡ nhìn, khiến cho ta cảm thấy đau lòng.

Ta không biết vì sao nàng lại né tránh như thế, cho đến khi bôi thuốc cho nàng, nhìn thấy nàng khóc, ta mới biết hoá ra Nguỵ Cảnh Hoa đã từng chê bai tay cuuar nàng.

Ta nghe mà trong lòng nổi lửa, nhưng nàng lại giải thích cho Nguỵ Cảnh Hoa.

Sắc mặt của ta nhất định là rất khó coi, mới khiến cho giọng nói của nàng ngày càng nhỏ, giống như là sắp khóc.

Ta muốn nói xin lỗi nàng, lại nghe nàng nói là nàng phải đi.

Ta muốn giữ lại, ta có một trăm cách để cho nàng không đi được, nhưng chỉ với nàng ta không thể làm được việc cưỡng ép.

Ta để nàng rời đi, nhưng lại không ngăn được lời nói từ trong lòng.

Ta nói, tay nàng cũng quý giá như tay của những người viết thơ vẽ tranh..

2.

Khi biết nàng sắp thành thân với Nguỵ Cảnh Hoa, ta ghen ghét muốn nổi điên.

Phương Tiến nói, để hắn giúp ta cướp người về.

Nhưng trái tim của nàng không đặt ở chỗ ta, cướp người về thế nào đây?

Ta chỉ hy vọng là nàng có thể sống yên bình vui sướng.

Ta cẩn thận tra xét Nguỵ Cảnh Hoa, trừ bỏ việc nói dối để lừa nàng từ hôn, cũng không có ham mê gì xấu.

Lại thấy những lời nói việc làm gần đây của hắn, dường như là đã biết sai, đang nỗ lực đền bù cho sai lầm lúc trước lừa dối nàng. Nếu hắn có thể luôn luôn đối xử tốt như vậy với Tiết Như Châu, cũng có thể coi là một trượng phu tốt.

Ta liều mạng áp xuống cảm giác muốn tự mình đi cướp người, đi Cao Châu để tra án của Tiết gia năm xưa. Thời gian đã xa xôi, không ngủ không nghỉ mấy ngày đêm mới tra ra được chân tướng cuối cùng lại ra roi thúc ngựa hồi kinh phục mệnh, xin thánh chỉ để trả lại trong sạch cho Tiết gia của nàng.

Món quà tân hôn như vậy, chắc là nàng sẽ thích.

Ngày tuyên chỉ, cuối cùng ta cũng gặp lại nàng.

Nhưng nhìn nàng cũng không vui mừng giống như trong tưởng tượng của ta, khuôn mặt vốn chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay dường như lại gầy đi một vòng, đôi mắt đầy mất mát, giống như bất cứ lúc nào cũng mây phủ mưa rơi.

Trong lòng ta bực bội: Nguỵ Cảnh Hoa này rốt cuộc chăm sóc nàng kiểu gì!

Nàng lại khóc, ta theo bản năng móc khăn tay ra, cuối cùng lại khó khăn mới ngừng lại. Hành vi này sẽ khiến người ta phê mình, mang đến không ít chuyện phiền toái cho nàng.

Vì thế ta thu tay lại, nhẫn tâm rời đi.

Ngày hôm đó, trong lòng ta cũng mưa rơi bão nổi.

3.

Tiết Như Châu đào hôn!

Khi Phương Tiến vào nói với ta, cả người ta đều không yên ổn.

Ta cảm thấy, nhất định là nàng biết chuyện Nguỵ Cảnh Hoa đã lừa nàng, nàng là một cô nương ngốc nghếch lại cố chấp, ta lo nàng sẽ xảy ra chuyện.

Vì thế, ta cưỡi ngựa đi tìm nàng.

Cuối cùng, tìm thấy nàng ở ngoài cửa thành.

Mưa to tầm tã, hình dáng nhỏ bé đơn độc của nàng lảo đảo mà đi giữa đất trời, ta nhìn mà đau lòng vô cùng.

Cố gắng ẩn nhẫn khắc chế, ta lại càng muốn mạnh mẽ mà cưỡng đoạt.

Ta bế nàng lên.

Khi nàng thấy ta, lại giống như là một đứa trẻ nhìn thấy người lớn, vừa ấm ức vừa bất lực.

Nàng vô cùng đáng thương mà nói: “Hoắc đại nhân, hình như ta gặp rắc rối rồi, nhưng ta không muốn trở về.”

Còn không phải là đào hôn hay sao?

Chạy trốn thì đã làm sao? Mọi việc có ta đây.

Ta nói với nàng: “Vậy thì đừng về nữa!”

4.

Ta đem nàng về phủ, lại phái người tiến cung tìm thái y, ngay cả bệ hạ cũng nhịn không được mà sai người tới hỏi, rốt cuộc là một cô nương như thế nào có thể làm hắn để bụng như thế.

Cũng may mà hữu kinh vô hiểm, nàng bình an.

Như ta lường trước, nàng đã phát hiện ra Nguỵ Cảnh Hoa nói dối. Ta hỏi nàng có trách ta cố tình giấu giếm không.

Nàng nói là không trách, nàng biết đó là ta có lòng tốt.

Đúng là một cô nương ngốc.

Nàng nói sai rồi, ta không phải là có lòng tốt, mà ta có lòng riêng.

Lòng riêng không muốn để nàng tìm thấy Nguỵ Cảnh Hoa, lòng riêng muốn giữ nàng lại, có được nàng.

5.

Nguỵ Cảnh Hoa tới, ta hận không thể dùng một đao thịt hắn.

Nhưng nàng lại muốn gặp riêng Nguỵ Cảnh Hoa, trong lòng ta lại sốt ruột, nhưng vẫn đồng ý.

Rốt cuộc cũng không yên lòng, ta ngồi trên nóc nhà nghe lén bọn họ nói chuyện.

Ta không nghĩ Nguỵ Cảnh Hoa sẽ vô sỉ đến mức đó.

Rõ ràng là bản thân mình đã sai trước, giờ lại còn muốn hắt nước bẩn lên người nàng.

Cũng may cô nương của hắn nhìn thì mềm mại dễ bắt nạt, nhưng tâm tính lại thanh minh cứng cỏi, nàng nói cho đến khi Nguỵ Cảnh Hoa không biết nói lời nào, cuối cùng lại muốn lôi quan phủ ra để ép nàng phải gả.

Ta nhịn không nổi, mới phi thân xuống, đặt ngang thanh đao lên cổ Nguỵ Cảnh Hoa.

Giết thì giết, cùng lắm bị bệ hạ xử lý một chút.

Nhưng Tiết Như Châu lại cầu xin ta thả hắn.

Ta vừa hận vừa tức, nhưng trên mặt lại bình tĩnh mà buông đao.

Nguỵ Cảnh Hoa rất là đắc ý, cho là nàng quan tâm hắn, vẫn còn thích hắn, ai ngờ Tiết Như Châu lại nói, chỉ là sợ gây phiền phức cho ta.

Trong khoảnh khắc đó, trong lòng ta mừng như điên.

Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của ta, Như Châu huỷ bỏ hôn ước cùng với Nguỵ Cảnh Hoa.

Kể từ lúc đó, nàng là Tiết Như Châu đã được tự do.

Nhưng nàng lại phải đi.

Nàng nói, nàng phải về Cao Châu để hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ.

Ta biết, ta không giữ được nàng.

Trong lòng nàng có quá nhiều người, quá nhiều chuyện đều quan trọng hơn ta, đứng phía trước ta.

Ta vẫn như cũ, không thể nào cưỡng ép nàng.

Ta hy vọng nàng có thể làm chính mình, hy vọng nàng có thể làm một Tiết Như Châu vui vẻ sung sướng. Mẹ ta đã nói, yêu là tự do và thành toàn, nếu sự yêu thích của ta là trói buộc của nàng, vậy thì ta thà rằng giấu đi.

Nhưng nàng lại ôm lấy ta, nói: “Đại nhân, ta sẽ rất nhanh trở lại, nếu khi đó đại nhân vẫn còn cần ta.”

Tâm ý của ta nàng rõ ràng.

Tâm ý của nàng, ta cũng biết.

Nàng là đang dỗ dành ta an tâm.

6.

Xuân đi thu tới, đã qua đi lần.

Khi cuối năm đã đến, ta lại nhận được thư gửi từ phương xa.

Ba năm này, ta giống như nhìn thấy cô nương của ta nhanh chóng trưởng thành từ giữa những hàng chữ, từ một đoá hoa nhỏ quật cường biến thành cây lớn có thể chống trời. Nàng không còn là một tiểu cô nương ánh mắt vô cùng đáng thương, ánh mắt dè dặt, hiện giờ nàng là “Bà chủ Tiết” mà mỗi người đều biết đến.”

Trong thư chưa viết rõ là ngày nào trở về.

Tuyết rơi che kín lối về, ngày về khó có thể tính được.

Không sao cả, vậy thì ngày nào ta cũng đi chờ.

Ta muốn cô nương của ta vừa vào kinh đã có thể liếc mắt một cái là thấy ta.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, rốt cuộc đến ngày thứ năm, trời đã trong lành.

Cô nương của ta đã trở lại.

Ánh mắt nàng lộng lẫy, giống như trong đó có ánh mặt trời của cả mùa đông, khiến cho băng tuyết tan đi, hoa nở rực rỡ.

Nàng ôm lấy ta, bướng bỉnh nói: “Hoắc đại nhân, Châu Châu tới cùng chàng ăn Tết rồi!”

Châu Châu của ta.

Đúng là Châu Châu của ta rồi

Ta cười nói: “Được, Châu Châu của ta!”

(Hết)
_______

Cảm ơn các bạn đã đọc và theo dõi.

Address

Eaknop, Eakar
Đak Lak

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hội Ghiền Truyện Ngôn Tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share