Dalat Ladat

Dalat Ladat Dalat Ladat
Sống ở Đà Lạt, chậm lại một chút để lắng nghe mình rõ hơn. Viết lại hành trình bằng những điều đơn giản.
Đà Lạt là mình. Là Đạt.

CHUYỆN DỰNG NHÀTôi bắt đầu dựng ngôi nhà của mình…từ trí tưởng tượng. Sáng tạo ra chính nơi mình sống.Tôi tin rằng, bên ...
01/06/2025

CHUYỆN DỰNG NHÀ

Tôi bắt đầu dựng ngôi nhà của mình…từ trí tưởng tượng. Sáng tạo ra chính nơi mình sống.

Tôi tin rằng, bên trong mỗi con người đều có một phần của Thượng Đế, lặng lẽ và bất diệt. Mọi ý tưởng, mọi khát khao tôi cảm nhận được, không phải là ngẫu nhiên, mà là tiếng vọng của Thượng Đế trong tâm hồn tôi.

Thế nhưng, những ý tưởng ấy, nếu chỉ nằm trong tâm trí, sẽ mãi mãi chỉ là giấc mơ chưa thành hình.
Tôi sinh ra để trở thành đôi tay của Thượng Đế,
là nhịp thở đưa ý chí thiêng liêng thành hiện thực.

Khi tôi hành động bằng tất cả sự hiện diện,
thì Thượng Đế cũng đang chuyển động qua tôi.
Tôi tự nhắc mình:
“Con không đơn độc. Mỗi bước đi của con, mỗi nhịp đập trái tim con, đều đang dệt nên những điều kỳ diệu mà Người đã gieo trong con từ thuở ban đầu.”

Tôi vẽ lại ngôi nhà của mình từ tâm trí, như cách Thượng Đế vẽ qua đôi tay tôi.

Khi bắt đầu nghĩ đến việc xây thật, tôi chợt lưỡng lự, liệu rằng: Có cần xem phong thủy không? Có cần chọn ngày tốt, giờ tốt? Có cần mời thầy nào đó đến xem hướng đất?

Rồi tôi ngồi xuống và tự vấn:
Phong thủy tốt nhất là gì?
- Là đức.

Tôi tự xem phong thủy cho chính mình, không cần ai ngoài lương tâm mình. Tôi luôn tin rằng: Đức năng thắng số. Khi một người sống ngay chính, biết yêu thương, giữ lời, giữ lòng, hiếu kính và nhẫn nhịn, thì mọi nghịch cảnh rồi cũng sẽ hóa lành.

Một người đàn ông, người trụ cột của gia đình, mà biết giữ giới, biết yêu thương, thì gia đạo sẽ luôn vững vàng. Ngược lại, một người đàn ông bất chính, sẽ khiến cả nhà bất an, cả họ lụi tàn.

Tôi dần nhận ra, mình không còn cần sự giàu có về vật chất, mà chỉ cần giàu có trải nghiệm sống.
Không cần phải tài hoa, chỉ cần sống tử tế đến cùng.
Đức không nằm ở sức mạnh cơ bắp, mà nằm ở khả năng kiềm chế bản ngã. Tôi làm lụng chăm chỉ, không lười biếng. Nhưng không buôn gian bán lận, không làm giàu bằng cách khiến người khác đau khổ.
Tôi có thể nghèo, nhưng không được đánh mất nhân cách.

Vậy nên, khi dựng một ngôi nhà, tôi không bắt đầu bằng bản vẽ thiết kế, mà bằng việc tu sửa chính mình.

Tôi luôn hình dung một ngày nào đó, nếu có con,
thì con tôi sẽ tự hào và thần tượng ba nó, không phải vì ba nó giàu hay giỏi, mà vì ba có đức.

Tôi muốn con mình được lớn lên trong phước lành,
được nhìn thấy một người đàn ông sống tử tế đến tận cùng, một hình mẫu tính nam mà nó được thấy. Vì vậy, mỗi ngày, tôi luôn nhắc mình: Phải coi chừng bản thân. Phải tự sửa mình trước khi sửa người. Phải trở thành một người đàn ông có đức.

Phong thuỷ là đức.

Đà Lạt,
là Đạt.

Có những ngày như dạo này...Bầu trời phủ sương, lòng người như cũng chùng xuống.Tôi đứng giữa thiên nhiên rộng lớn, bên ...
27/05/2025

Có những ngày như dạo này...
Bầu trời phủ sương, lòng người như cũng chùng xuống.
Tôi đứng giữa thiên nhiên rộng lớn, bên trong lặng lẽ tự hỏi, rồi mỉm cười:
“Mình đang đi đâu, trải nghiệm điều gì?”

Mọi thứ quanh tôi đều yên ắng,
như thể vũ trụ đang giữ im lặng, để tôi có thể lắng nghe chính mình.
Và trong khoảnh khắc mờ sương ấy, tôi chợt nhớ đến câu nói quen thuộc:

“Hard times create strong men.
Strong men create good times.
Good times create weak men.
And weak men create hard times.”

Có thể đây là những đoạn hard times trong “game đời”. Không phải vì những khổ đau bên ngoài,
mà bởi những khoảng trống bên trong.
Cảm giác bơ vơ, đôi khi lạc lõng. Nhưng không tuyệt vọng. Vì sâu trong tim, tôi vẫn tin: Thượng Đế đang dẫn đường. Không bằng tiếng nói, mà bằng trải nghiệm. Không bằng sự dễ dàng, mà bằng sự tỉnh thức.

Nếu đây là đoạn khó…
Thì có lẽ tôi đang ở đúng nơi, đúng lúc, để trở nên mạnh mẽ hơn. Bao nhiêu nhân duyên mới kết thành một cảnh đẹp như thế này, đủ gió lạnh, đủ sương mù, đủ im lặng để tôi được chạm vào chính mình.

Thượng Đế có thể không cho tôi câu trả lời ngay,
nhưng Ngài cho tôi những dấu hiệu:
Một buổi chiều lặng. Một khung cảnh hiền. Một thoáng cô đơn, vừa đủ để tôi lớn lên.

Và tôi, vẫn sẽ đi tiếp, bình tĩnh và kiên nhẫn.

Đà Lạt,
Là Đạt.

Quyền được té ngã và quyền được học từ những cú ngãChuyện là tôi vừa mua được một mảnh đất nhỏ, nơi tôi mơ sẽ là chốn an...
16/05/2025

Quyền được té ngã và quyền được học từ những cú ngã

Chuyện là tôi vừa mua được một mảnh đất nhỏ, nơi tôi mơ sẽ là chốn an cư, sống chậm và đủ đầy trong sự bình yên. Những tưởng mọi thứ sẽ nhẹ nhàng, dễ dàng như những sáng sớm trong veo ở Đà Lạt, hay như chính cái tính mộng mơ của tôi. Nhưng không, vũ trụ lại chọn cách dạy tôi một bài học… theo kiểu tinh vi hơn.

Chuyện bắt đầu từ một niềm tin rất trong trẻo – niềm tin gần như tuyệt đối vào tất cả những người tôi gặp trong đời. Lần này là người bán đất. Tôi không kiểm tra quá kỹ, không hoài nghi, không phòng thủ. Vì tôi luôn muốn sống và tin vào người khác bằng một trái tim trong vắt – không filter, không quá khứ, không phòng bị. Không để những trải nghiệm cũ đè lên những gì đang diễn ra trong hiện tại.

Rồi thì xảy ra sai sót trong quá trình đo đạc. Diện tích đất thực tế ít hơn nhiều so với con số mà tôi đã mua. Một tình huống rất dễ dẫn đến tranh chấp, khiến người ta nổi giận, tổn thương. Nhưng khi đó, thay vì phản ứng, tôi chọn dừng lại và tự hỏi:
“Đây có thể là bài học của mình. Vậy thì, bài học ở đây là gì?”

Nếu coi đời sống là một trò chơi, thì đây chính là màn chơi “thương lượng” và “trí tuệ cảm xúc”. Vũ trụ không lấy đi gì cả, chỉ đưa cho tôi một bài thi. Làm sao để vừa giữ lòng mình an yên, vừa giải quyết tình huống một cách tử tế, khéo léo, để cả hai bên, cả tôi và người bán đều cảm thấy nhẹ lòng?

Tôi học được cách không để cái tôi bản ngã dẫn đường. Học cách mềm mại mà không yếu đuối, rõ ràng mà không cứng nhắc. Vì tôi tin rằng: giữ được sự dễ chịu giữa những cơn bão, đó mới là sức mạnh thật sự.

Và đó cũng là “quyền” mà tôi chọn – quyền được dễ chịu, quyền được giữ sự sáng suốt và bình an trong những tình huống dễ căng thẳng nhất.

Tôi không đến đây để thắng. Tôi đến để học. Để lớn hơn một chút, nhẹ hơn một chút, tử tế hơn một chút, vững vàng hơn một chút. Tất cả đều là những trải nghiệm để thăm dò giới hạn của tâm thức.

Cuối cùng, tôi chẳng mất gì nhiều – nhưng lại được rất nhiều:
Được một bài học về cách đo đạc đất đai.
Được rèn luyện tính kiên nhẫn.
Được hiểu bản thân mình hơn.
Được thêm vài người bạn mới sẵn sàng hỗ trợ.
Và được một cơ hội để nhìn lại cách mình đã tin, đã sống và đã yêu cuộc đời này ra sao.

Tôi dần nhận ra có hai kiểu người lo lắng, người lo lắng rồi đau khổ, và người biết mình đang lo lắng nhưng không để mình đau khổ. Và tôi đang học cách trở thành kiểu người thứ hai, thấy lo lắng nhưng không đau khổ.

Vũ trụ luôn khéo léo sắp xếp các bài học đúng lúc. Mỗi cú ngã là một chương mới trong hành trình. Và tôi chọn nhìn nó bằng đôi mắt biết ơn, bằng sự chiêm nghiệm, bằng một chút trí tuệ – và rất nhiều yêu thương. Cảm ơn.

Đà Lạt,
là Đạt

______________________________________
Những hình ảnh về lần đầu tiên tôi đến Đà Lạt, chạy Ferrari và trên tay là khẩu Rouleau.

Một giấc mơ nhẹ giữa sương núi.Một cuộc gặp tình cờ giữa đời thực.Có những khoảnh khắc xảy ra như không hề được sắp đặtV...
14/05/2025

Một giấc mơ nhẹ giữa sương núi.
Một cuộc gặp tình cờ giữa đời thực.
Có những khoảnh khắc xảy ra như không hề được sắp đặt
Vậy mà đúng lúc, đúng người, đúng lòng.

Một giấc mơ – một cuộc gặp.

Vài tuần trước, một đêm mây mù giữa núi rừng Đà Lạt, tôi nằm mơ thấy mình được ngồi trò chuyện cùng sư thầy Hòa Thượng Viên Minh.
Một vị thầy đã âm thầm soi sáng cho tôi từ bấy lâu nay, nhưng tôi chưa từng một lần diện kiến. Tôi hỏi thầy:
– Thưa thầy, thế nào là tỉnh thức?
Thầy mỉm cười, hỏi lại:
– Theo con hiểu thì tỉnh thức là gì?
Tôi đáp:
– Dạ, là mình mê… và biết mình đang mê. Như con đang mơ… và biết mình đang mơ.
Thầy vẫn cười. Giấc mơ dừng ở đó.
Ngắn thôi… mà yên như suối giữa rừng.

Sau này, tôi mới thấm một lời thầy từng dạy:
“Chỉ cần thấy biết đúng như thật, thì ngay trong mê cũng đã là tỉnh.”

Và rồi hôm nay – giữa cái nóng đầu hè Sài Gòn – tôi chạy xe máy hơn 40 cây số để đến chùa.
Chỉ mong được thăm cảnh, nếu may mắn thì gặp thầy để gửi một lời cảm ơn.
Cảm ơn vì những pháp thoại đã soi sáng tôi suốt nhiều năm qua, từ xa, qua màn hình.

Và rồi… mọi điều tôi ấp ủ đều thành hiện thực.
Tôi gặp được thầy, đúng vào ngày thầy chuẩn bị đi Mỹ.
Được đảnh lễ.
Được thầy tặng sách.
Được chụp một tấm hình kỷ niệm.
Và được rời đi trong yên lặng, nhẹ tênh.

một giấc mơ ba tuần trước,
một cuộc chạy xe giữa cái nóng Sài Gòn,
một buổi chiều yên như chưa từng ồn,
một chữ ký, một dòng đề tặng,
là đủ đầy cho những gì ấp ủ.

Là Đạt,
Đà Lạt giữa dòng Sài Gòn.

Một tối lành lạnh sau cơn mưa dầm cả ngày ở Đà Lạt, tôi và Kris ngồi bên đống lửa. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt cả hai, lấp...
26/04/2025

Một tối lành lạnh sau cơn mưa dầm cả ngày ở Đà Lạt, tôi và Kris ngồi bên đống lửa. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt cả hai, lấp lánh như những ý nghĩ đang nhen nhóm trong đầu. Tôi quay sang hỏi:

- Dạo này mày còn đọc về Đạo giáo chứ?

Chuyện là, trước đây khi còn ở chung nhà bên Đức, tôi thường hay giới thiệu cho anh ấy các văn hoá phẩm phương Đông, đặc biệt là những cuốn như Đệ Tử Quy, Đạo Đức Kinh,…

Kris gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm vào lửa:

- Có, tao đang đọc bản dịch của Stephen Mitchell, trong cuốn The Second Book of the Tao. Đang đọc đến chương 5… cũng hay. Mày thử xem!
- Ok, đưa tao xem! – Tôi đáp.

Kris chuyền tôi cái Kindle. Tôi đọc chậm. Từng dòng như rơi vào lòng, êm và sâu như tiếng gió đêm len qua rừng… Ngồi lặng một lúc, tôi ngẫm…

Rằng khi ta không còn bám víu vào ý niệm “tốt” hay “xấu”, ta nhìn đời như Trời Đất nhìn: không thương riêng, không ghét riêng. Trời Đất có những hôm hoàng hôn rực rỡ đến say đắm lòng người, có những năm mưa thuận gió hoà, nông dân được mùa mừng như mở cờ trong bụng; cũng có những phút giây động đất, sóng thần, bão lũ khiến người chết như rơm rạ… Thế nên, Đất Trời không phải không nhân từ mà là không thiên vị.

Rằng Đạo không đứng về bên nào cả, chỉ trôi đi trong lặng lẽ – một dòng chảy.

Và con người, nếu biết buông bỏ phán xét, biết im lặng, biết giữ cho lòng mình rỗng như thinh không… thì có lẽ, lúc ấy, ta mới thật sự chạm được vào sự sống đang âm thầm chuyển động quanh mình. Tất cả là những dòng chảy – chúng ta go with the flow.

Chỉ vì muốn mọi thứ như ý ta, thuận theo ý ta mà lao tâm khổ tứ vì những chuyện bất như ý.
Bản chất trái tim ta tĩnh lặng giống như ống bễ rỗng, nhưng lại là nơi thổi ra sự sống.
Càng ít nói, tâm càng lặng. Không phải là vô tình, mà là một kiểu thương yêu vượt lên cả phân biệt.
Sự trống rỗng không phải là thiếu thốn, mà là nguồn sinh vô tận.
Nói ít lại, nghe nhiều hơn. Bắt đầu từ sự tĩnh lặng, mọi hiểu biết chân thật sẽ tự nhiên hé mở.
Và đôi khi… chỉ một hơi thở sâu giữa rừng vắng, cũng đủ để hiểu cả một kiếp người.

Tôi ngẩng lên. Mắt Kris vẫn dán vào ngọn lửa. Mọi thứ im lặng như chính chương kinh vừa đọc. Không ai nói gì thêm. Chỉ có lửa tiếp tục cháy…và một hơi thở sâu – nhẹ như một sự hiểu. Tôi quay sang, gật nhẹ đầu:
I got you, man.

Đà Lạt,
là Đạt.

18/03/2025

CÁI NÔI VÔ HÌNH
Có những cái nôi không làm bằng gỗ,
mà dệt từ thói quen, từ sợ hãi âm thầm.
Từ những giấc mơ người khác gửi nhầm,
ta cứ ôm… rồi tưởng là ước vọng.
Có những cái nôi chẳng cần ai đóng,
chỉ cần ta… không dám bước ra.
Nhưng không ai lớn mãi trong một căn nhà,
và không ai sống thật nếu mãi nằm yên trong chốn nhỏ.
Đà Lạt,
là Đạt.

VÔ NGÃ - BẢN THỂ - SINH DIỆT - LUÂN HỒINước là vô hình, vô tướng. Khi nước biết mình là nước, nó chảy qua mọi hình dạng ...
13/03/2025

VÔ NGÃ - BẢN THỂ - SINH DIỆT - LUÂN HỒI

Nước là vô hình, vô tướng. Khi nước biết mình là nước, nó chảy qua mọi hình dạng mà không bị ràng buộc. Nhưng khi nước nghĩ mình là bọt biển, là giọt mưa hay là con sóng… thì nó bắt đầu có hình tướng, có giới hạn, có sinh – có diệt.

Lửa là lửa. Nhưng khi nó bám vào củi, vào giấy, vào đèn dầu… thì nó tưởng mình là ngọn nến, là đống lửa trại, là ánh sáng của một căn phòng. Rồi khi vật liệu cháy hết, ánh lửa biến mất, tưởng là mình cũng không còn. Nhưng thật ra lửa vẫn là lửa – chỉ là đổi chỗ, đổi hình.

Gió thổi qua đồng, qua rừng, qua phố… Gió không có hình. Nhưng khi gió nghĩ mình là tiếng xào xạc của cây, là tiếng hú giữa phố vắng, là cơn bão… thì gió trở nên sợ hãi khi những hình tướng đó tan biến. Còn khi gió biết mình là gió – thì đi đâu cũng nhẹ nhàng, không vướng bận.

Mây bay trên trời, lúc là đám trắng bồng bềnh, lúc là mây giông đen kịt. Khi mây nghĩ mình là hình dạng ấy – mây đau khổ khi tan biến. Nhưng nếu mây biết mình là hơi nước – là phần của bầu trời – thì tan cũng được, tụ cũng được, chẳng có gì mất đi.

Âm nhạc vang lên từ cây đàn, từ loa, từ giọng hát… Nếu âm thanh nghĩ mình chỉ là bản nhạc đó, tiếng hát đó – thì khi bài hát kết thúc, nó nghĩ mình đã biến mất. Nhưng thật ra âm nhạc là một phần của sự tĩnh lặng – luôn sẵn có, chỉ chờ được biểu hiện.

Cũng giống như con người. Khi ta nhận ra bản thể vô ngã của chính mình, ta tự do. Nhưng khi ta nghĩ mình là vai trò, là thân xác, là cảm xúc – ta bắt đầu trôi lăn theo sinh tử luân hồi.

Đà Lạt,
là Đạt

Dalat Ladat – Dalat là ĐạtChào bạn, mình là Đạt.Hiện tại mình đang sống ở Đà Lạt – một thành phố sương mù, nơi sáng có t...
11/03/2025

Dalat Ladat – Dalat là Đạt

Chào bạn, mình là Đạt.
Hiện tại mình đang sống ở Đà Lạt – một thành phố sương mù, nơi sáng có thể nghe tiếng lá rơi, tối có thể trò chuyện cùng chính mình.

Mình lập trang này để kể những câu chuyện nhỏ – về những buổi sáng không vội, về ly trà ấm, về hành trình luyện tập mỗi ngày để hiểu mình hơn từng chút.
Không cần phải ồn ào, cũng không cần thành công rực rỡ. Chỉ cần sống đúng, sống đủ, và sống tỉnh táo.

Đà Lạt là Đạt.
Là nơi mình đang nhớ lại chính mình, đang bước chậm, đang viết lại những điều từng quên lãng.
Nếu bạn cũng đang tìm một khoảng lặng – hy vọng nơi này sẽ cho bạn cảm giác đó.

Cảm ơn bạn đã ghé qua.
Hẹn gặp bạn trong từng khoảnh khắc chậm rãi, từng mẩu suy nghĩ giản đơn.

Với tất cả chân thành và tình yêu thương, cầu chúc tất cả bình yên và mãn nguyện.

Đà Lạt,
là Đạt.

Address


Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dalat Ladat posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

  • Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility?

Share