01/06/2025
CHUYỆN DỰNG NHÀ
Tôi bắt đầu dựng ngôi nhà của mình…từ trí tưởng tượng. Sáng tạo ra chính nơi mình sống.
Tôi tin rằng, bên trong mỗi con người đều có một phần của Thượng Đế, lặng lẽ và bất diệt. Mọi ý tưởng, mọi khát khao tôi cảm nhận được, không phải là ngẫu nhiên, mà là tiếng vọng của Thượng Đế trong tâm hồn tôi.
Thế nhưng, những ý tưởng ấy, nếu chỉ nằm trong tâm trí, sẽ mãi mãi chỉ là giấc mơ chưa thành hình.
Tôi sinh ra để trở thành đôi tay của Thượng Đế,
là nhịp thở đưa ý chí thiêng liêng thành hiện thực.
Khi tôi hành động bằng tất cả sự hiện diện,
thì Thượng Đế cũng đang chuyển động qua tôi.
Tôi tự nhắc mình:
“Con không đơn độc. Mỗi bước đi của con, mỗi nhịp đập trái tim con, đều đang dệt nên những điều kỳ diệu mà Người đã gieo trong con từ thuở ban đầu.”
Tôi vẽ lại ngôi nhà của mình từ tâm trí, như cách Thượng Đế vẽ qua đôi tay tôi.
Khi bắt đầu nghĩ đến việc xây thật, tôi chợt lưỡng lự, liệu rằng: Có cần xem phong thủy không? Có cần chọn ngày tốt, giờ tốt? Có cần mời thầy nào đó đến xem hướng đất?
Rồi tôi ngồi xuống và tự vấn:
Phong thủy tốt nhất là gì?
- Là đức.
Tôi tự xem phong thủy cho chính mình, không cần ai ngoài lương tâm mình. Tôi luôn tin rằng: Đức năng thắng số. Khi một người sống ngay chính, biết yêu thương, giữ lời, giữ lòng, hiếu kính và nhẫn nhịn, thì mọi nghịch cảnh rồi cũng sẽ hóa lành.
Một người đàn ông, người trụ cột của gia đình, mà biết giữ giới, biết yêu thương, thì gia đạo sẽ luôn vững vàng. Ngược lại, một người đàn ông bất chính, sẽ khiến cả nhà bất an, cả họ lụi tàn.
Tôi dần nhận ra, mình không còn cần sự giàu có về vật chất, mà chỉ cần giàu có trải nghiệm sống.
Không cần phải tài hoa, chỉ cần sống tử tế đến cùng.
Đức không nằm ở sức mạnh cơ bắp, mà nằm ở khả năng kiềm chế bản ngã. Tôi làm lụng chăm chỉ, không lười biếng. Nhưng không buôn gian bán lận, không làm giàu bằng cách khiến người khác đau khổ.
Tôi có thể nghèo, nhưng không được đánh mất nhân cách.
Vậy nên, khi dựng một ngôi nhà, tôi không bắt đầu bằng bản vẽ thiết kế, mà bằng việc tu sửa chính mình.
Tôi luôn hình dung một ngày nào đó, nếu có con,
thì con tôi sẽ tự hào và thần tượng ba nó, không phải vì ba nó giàu hay giỏi, mà vì ba có đức.
Tôi muốn con mình được lớn lên trong phước lành,
được nhìn thấy một người đàn ông sống tử tế đến tận cùng, một hình mẫu tính nam mà nó được thấy. Vì vậy, mỗi ngày, tôi luôn nhắc mình: Phải coi chừng bản thân. Phải tự sửa mình trước khi sửa người. Phải trở thành một người đàn ông có đức.
Phong thuỷ là đức.
Đà Lạt,
là Đạt.