04/27/2022
Thạc sĩ chửi cô bán phở vì lỡ bỏ hành, bạn gái lặng lẽ chia tay và trả lại quà
'
Bằng cấp học vấn không liên quan gì đến trình độ văn hoá nhé các bạn.
Có nhiều người có năng lực, nhưng mãi không thành công.
Có những người cực giỏi, nhưng quen hoặc lập gia đình trúng những người tào lao bí đao như anh chàng dưới đây, lại không chịu dứt bỏ sớm, khiến đầu óc căng thẳng, thời gian bị mấy cái vặt vãnh này chiếm giữ nhiều quá, không làm nên bất cứ thành tựu gì.
Câu chuyện này vô cùng phổ biến, nhất là mấy người sinh ra trong gia đình được cưng chiều và tự thấy mình là cái rốn của vũ trụ, nhất là con một mà nhà ở thành phố. Từ bé quen chiều chuộng nên "mình muốn là trời muốn". Khổ thân cho ai dây vào đám người này.
Chẳng phải người Bắc người Nam hay Tây Tàu gì, những người thích nghi kém và cái tôi lớn thường gây xung đột với người khác. Họ không thể hoà nhập được với người khác vì cái tôi cao ngất, không thích nghi với ai. Với họ, mọi chuyện dù bé tẹo, họ cũng làm ầm ĩ lên vì lỡ làm họ trái ý phật lòng. Đặc trưng của họ là ăn cái này không được, không thích cái kia, không chấp nhận cái nọ. Gu của họ là nhất, là ưu việt, còn của người khác là bình dân, thấp cấp....nên họ miệt thị và chửi bới không ra gì. Có mấy ca sĩ tào lao cũng hay nói vậy, cứ nhạc của họ là nhạc sang, còn người ta nghe nhạc khác là sến, là quê, là dốt. Trong khi âm nhạc, đúng ra chỉ là những âm thanh có giai điệu, chẳng thể sang hèn gì. Chỉ có người cái tôi lớn mới tự mình phân loại như thế, để tự mình thấy sướng, mong mỏi tột cùng là người khác công nhận mình cấp cao. Nhưng khổ quá khổ, toàn bị người ta không quan tâm.
Câu nói của cô gái trong bài rất chuẩn xác. Người vui vẻ tích cực, món gì cũng ăn. Dở thì ăn ít, ngon ăn nhiều. Cái gì ăn cũng được, cứ thức ăn loài người ăn được thì mình ăn được.
Mai An Tiêm, bậc thầy về tự lập và marketing, làm kinh tế giỏi đã từng nói "cứ chim ăn được là người ăn được", người ta ví dụ con sâu và côn trùng, chim ăn được nhưng người ăn không được. Sau này FAO (tổ chức lương nông thế giới) khuyến khích dùng côn trùng làm thức ăn.
Nhất là đàn ông con trai, ngồi đó mà nước trong với nước đục, ăn hành xắt nhỏ, không ăn hành được, ghét mùi sầu riêng, không ăn được cá da trơn, không thích thịt luộc, anh ghét màu tím, anh thích màu xanh....nghe nói mà muốn đạp 1 phát. Đàn ông con trai, đầu đội trời chân đạp đất, tô cơm 3 chén chan nước lã húp cái rột là xong, nếm mật nằm g*i, phong sương dạn dày mưa gió...mới có thể làm nên cơ nghiệp. Thể loại gì mà cái tôi lớn cứ như hoàng tử công chúa vậy. Cũng may ông nội này ăn phở ở Sài Gòn, chứ "sự việc trên" mà diễn ra ở phở chửi ở Hà Thành thì cuộc chiến ngôn từ bên nồi phở sẽ diễn ra bất phân thắng bại. Chị bán phở cũng hiền quá hiền, không cho nguyên 1 nồi phở vô mặt nó, hoặc xắt cả ký hành nhét vào miệng nó cho nó chết cho rồi, trái đất bớt rắc rối và tươi đẹp hơn bao nhiêu khi thể loại "không ăn được cái này, em ghét nhất là bỏ tỏi vô mắm, em ghét nhất là bỏ ớt vô phở, em ghét nhất là...." biến mất cho nhân loại được nhờ.
Cô này cũng tốn thời gian nhắn tin quá. Và cô gái cũng sai ở phần thạc sĩ phải thế này thế nọ. Đó là bằng cấp học vấn, đâu có liên quan gì đến trình độ văn hoá? Cứ thấy ai tự mình cho là cao sang vậy, mình nói thôi mình không phù hợp, nói mình đẳng cấp thấp, anh đẳng cấp cao, em thấy không xứng nên chia tay. Hết. Tới 7.5 tỷ người (7.500.000.000 người trên trái đất), ai cũng trên răng dưới dép, nhiều người răng và dép còn ngon gấp vạn lần mình, ngồi đó mà cái tôi lớn. Ai quan tâm?
P/S: Kinh nghiệm là không giao du với người có cái tôi lớn, thích nghi kém, sẽ mang năng lượng xấu đến cho mình vì rất tiêu cực và phức tạp, họ chỉ có thể sống một mình họ mà thôi, chả ai hài lòng được họ cả. Nhanh chóng tiễn vong, Next, please!!! Tìm những người bạn trai bạn gái hay hôn nhân với người vui vẻ, thích nghi tốt, dễ nuôi, cái gì cũng nói tích cực, tìm cái hay cái đẹp ra nói....mình mới yên tâm, toàn tâm toàn ý cho công việc, cho sự nghiệp. Đàn ông con trai người ta tính toán cơ nghiệp ngàn tỷ, nhà máy xí nghiệp chứ sao ngồi tốn thời gian cho vài cọng hành trong tô. Mà con gái cũng vậy, người thông minh không ai phí thời gian cuộc đời vô những việc nhỏ xíu vậy. Quan hệ người-người, gặp nhau là phải vui vẻ, chứ tâm trí toàn cãi nhau chuyện cọng hành con cá lá rau thì làm ăn gì với đời nữa. Mà đời thì ngắn lắm, ai không phù hợp thì chủ động cắt đứt liên lạc, nhất là mấy người thích nghi kém, cái tôi lớn, và thô lỗ nữa thì thôi, cho trăm ký vàng cũng không kết bạn. Gặp chào hỏi cho xong, còn bao nhiêu thứ cần phải làm trong cuộc đời mình.
_________
© Ăn Trưa Cùng Tony