07/23/2025
Mình từng nghe câu này vài lần: "Cách mình làm một việc là cách mình làm gần như mọi việc khác." Nhưng mình chưa bao giờ để tâm thật sự, cho đến chuyến đi lần này, khi mình đủ chậm lại để quan sát chính mình.
Timmy (chiếc camper van) vẫn lăn bánh, cảnh vật liên tục thay đổi. Nhưng bên trong mình là một sự tĩnh lặng lạ kỳ. Không nhạc, không trò chuyện. Chỉ có mình, hơi thở và dòng suy nghĩ lặng lẽ khi lái xe.
Chính trong những khoảnh khắc yên ắng ấy, mình bắt đầu nhận ra: Cách mình lái xe phản ánh cách mình sống.
Ví dụ, mỗi lần vượt qua một chiếc xe tải, adrenaline trong mình lại tăng vọt. Mình đạp ga thật mạnh để vượt nhanh nhất có thể, như thể không còn lựa chọn nào khác. Nhưng gần đây, mình thử vượt xe một cách chậm rãi không vội, không ép và nó vẫn hiệu quả. Cảm giác thật kỳ lạ… nhưng hoàn toàn có thể.
Vì sao mình luôn phải vội?
Có lẽ đó là hệ điều hành ngầm bên trong mình được lập trình để làm mọi thứ càng nhanh càng tốt, mà không hề đặt câu hỏi tại sao.
Từ chuyện vượt đèn vàng, rẽ nhanh trái/phải, cho đến việc ép bản thân vượt qua những "trở ngại", phản ứng đầu tiên của mình luôn là hành động lập tức. Trước đây mình thấy điều đó ổn, thậm chí thấy mạnh mẽ, hiệu quả có phần kích thích.
Nhưng rồi mình gặp Timmy một chiếc xe đã 10 năm tuổi, không phản hồi được với kiểu lái vội vàng của mình. Trên cao tốc, mình không thể đẩy Timmy lên 130km/h như mong muốn. Mình phải cân nhắc khả năng của Timmy, không phải chỉ là ý chí và mong muốn của bản thân.
Bạn đồng hành của mình từng nói: “Cách lái xe của em không ổn đâu.” Mình từng bác bỏ điều đó. Nhưng giờ mình hiểu vì sao ba cùng nhà nói vậy, không phải là "lái sai luật", mà là chưa bao giờ xem chiếc xe như một người bạn đồng hành. Nói đến đây mình bỗng nhớ đến cơ thể mình, mình cũng lèo lái cuộc đời mình nhưng chưa bao giờ từng xem cơ thể mình là một người bạn đồng hành thực sự.
Mình luôn ép cơ thể chạy theo ý chí và mong muốn của lí trí. Bắt cơ thể phải làm, phải cố, phải vượt qua mà chưa từng hỏi: Bây giờ bạn cần gì? Mình coi cơ thể như một cỗ máy phục vụ cho trí óc.
Nhưng giống như Timmy, cơ thể mình cũng có giới hạn, cũng xứng đáng được lắng nghe, được yêu thương, và được kiên nhẫn.
Giờ mình nhận ra: mình quá tập trung vào con đường phía trước, vào những chướng ngại, những xe chậm cần vượt, mà quên mất những nguồn lực đang có trong tay.
Có lúc có thể đi nhanh,
Có lúc cần đi chậm — để đi được xa.
Gần đây mình đặt cruise control ở 105km/h. Không vội, không gấp, không kịch tính. Khi cần vượt, mình chỉ đơn giản chuyển làn, giữ nguyên tốc độ, và vượt qua nhẹ nhàng. Hành trình trở nên êm ái và dễ chịu hơn rất nhiều.
Kiểu lái xe mới này ban đầu lạ lẫm, nhưng theo thời gian, mình dần quen. Mình thấy ổn khi đi chậm. Mình lắng nghe cơ thể nhiều hơn, nghỉ ngơi khi cần, thậm chí nghỉ nhiều hơn khi thấy cơ thể mệt mỏi. Không còn chống lại những gì cơ thể đang nói nữa.
Và điều đó giúp mình đi xa hơn, thực sự.
Mình đang học cách hợp tác không chỉ với Timmy, mà với chính mình.
Bởi vì khi trở thành một "người lái xe" tốt hơn trong cuộc đời mình, mình không còn phải vội vã vượt qua những phần quan trọng nhất. Mình học được cách chuyển động cùng chính mình, chứ không phải ngược lại.
Và đó là cách để đi xa một cách nhẹ nhàng, vững chãi và chân thật.