Truly Inspired

Truly Inspired Truly Inspired by Nga, who is a qualified life, career, healing & mindfulness coach.

"Truly Inspired by Nga, who is a qualified life, career, healing & mindfulness coach. Nga helps individuals to connect with their inner wisdom and achieve greater clarity and purpose in their lives. If you are interested in learning more about the services offered by Truly Inspired or in working with Nga, We recommend visiting our website and contacting us directly."

(Please scroll down for English)Mình cá rằng, không ít lần trong đời, bạn đã từng nghe câu: “Hãy thư giãn!”Khi ai đó thấ...
05/04/2026

(Please scroll down for English)

Mình cá rằng, không ít lần trong đời, bạn đã từng nghe câu: “Hãy thư giãn!”

Khi ai đó thấy bạn đang cố gắng miệt mài làm việc, có khi là lúc bạn xuề xoà, mệt mỏi, hay ở trong trạng thái căng thẳng kéo dài bởi những đầu việc đầy thách thức - từ cuộc sống cá nhân, đến môi trường công việc tưởng chừng “9-5” nhẹ nhàng, nhưng đôi khi lại xuất hiện những biến động khiến bạn.. không thể “thư giãn” như cách người ta nói.

Bạn ạ, “Hãy thư giãn!” - khi cuộc đời thật sự cho phép bạn làm điều đó.

Là khi, một khó khăn vừa được tháo gỡ, một nút thắt vừa được mở ra, một chuỗi rối ren bắt đầu có trật tự trở lại, một ngày dài khép lại trong sự nhẹ nhõm, một giấc ngủ đến mà không còn mang theo lo âu, hay chỉ đơn giản là một khoảnh khắc bạn được thở.. mà không cần gồng mình.

Yes, bạn - khi đó, hãy thư giãn!

NHƯNG..

Nếu đó là khi bạn đang hiểu rất rõ những điều mình cần vượt qua - để:
- Bảo vệ lợi ích của một tập thể trước những cơ chế thiếu công bằng
- Giữ gìn và duy trì những nền tảng cho thế hệ tiếp nối
- Hệ thống lại những niềm tin đã bị lệch hướng giữa sự hỗn tạp của cuộc đời
- Dọn dẹp những “rác thải” - không chỉ bên ngoài, mà cả bên trong chính mình
- Học cách đứng vững giữa những áp lực không ai thấy
- Gánh vác những trách nhiệm mà không phải ai cũng hiểu
- Hay đơn giản.. là không bỏ cuộc với chính cuộc đời của mình.

Thì lúc đó, đừng vội cho rằng mình đang “quá sức” hay “căng thẳng”.

Điều quan trọng là: ta hiểu mình đang làm gì, và vì sao mình chọn cố gắng!

Nếu sự cố gắng ấy mang trong mình ý nghĩa và giá trị, thì nó luôn đẹp - ngay cả khi tóc bạn có rối, mắt bạn có quầng thâm vì những đêm dài, quần áo có khi xộc xệch vì ưu tiên sự thoải mái, những bữa ăn vội vàng, những lần ngủ gục trên bàn làm việc, hay những khoảnh khắc bạn lặng lại.. chỉ để giữ cho mình không gục xuống.

Nó là, bình thường - nhưng không hề tầm thường!
Bạn biết vì sao không?

Vì khi ta hiểu điều mình đang làm là có ý nghĩa, ta sẽ luôn làm với một nụ cười - dù nhẹ thôi. Mà bạn biết rồi đó.. ai cười cũng đẹp cả. 😉

Còn bây giờ, mời bạn bước vào câu chuyện: “Vẻ Đẹp Của Sự Cố Gắng.” Biết đâu, bạn sẽ tìm lại được một phần tinh thần mà mình đã vô tình đánh rơi đâu đó trên hành trình này.
(Đọc bài đầy đủ tại website - mình để link bên dưới phần bình luận nhe!)

Thương bạn lắm,
Nga Ho & the Truly Inspired Team
——————

I believe that, at some point in life, you’ve heard this phrase: “Just relax!”

When someone sees you trying, working tirelessly, sometimes looking worn out, or carrying a constant weight of pressure from the many challenges around you - from personal life, to a seemingly “9-5” routine that isn’t always as simple as it appears, with unexpected disruptions that make it.. impossible to simply “relax” the way people suggest.

My dear friend, “Just relax” - when life truly allows you to.

When a difficulty has just been resolved, a knot has finally been untangled, a chaotic situation begins to find its order again, a long day ends with a sense of lightness, sleep comes without carrying worries, or simply when you can breathe.. without having to hold yourself together.

Yes, my dear friend - in those moments, allow yourself to relax!

BUT..

If you are in a place where you clearly understand what you need to overcome - to:
- Protect the well-being of a group against unfair systems
- Preserve and sustain foundations for the generations that follow
- Rebuild beliefs that have been distorted by the chaos of life
- Clean up the “waste” - not only around you, but within yourself
- Learn how to stand firm under pressures no one see
- Carry responsibilities that not everyone understands
- Or simply.. refuse to give up on your own life.

Then, in those moments, don’t be too quick to label yourself as “overwhelmed” or “too much.”

What truly matters is this: you understand what you are doing, and why you choose to keep going.

If that effort carries meaning and value, then it is always beautiful - even when your hair is messy, your eyes are tired from long nights, your clothes are a little unkempt because comfort comes first, your meals are rushed, you fall asleep at your desk, or you pause in silence.. just to keep yourself from falling apart.

It is ordinary - but never insignificant.
Do you know why?

Because when you understand that what you are doing has meaning, you will carry it with a quiet smile - even if it’s just a small one. And, you know.. everyone looks beautiful when they smile. 😉

And now, I invite you to step into the story: “The Beauty of Endeavour.” Perhaps, along the way, you’ll rediscover a piece of strength that you once thought you had lost.
(Read the full article on my website - I’ve placed the link in the comments below!)

Much love,
Nga Ho & the Truly Inspired Team

(Please scroll down for English)Không phải lúc nào thất bại cũng đến từ bên ngoài, đôi khi, nó bắt đầu từ chính những cả...
22/03/2026

(Please scroll down for English)

Không phải lúc nào thất bại cũng đến từ bên ngoài, đôi khi, nó bắt đầu từ chính những cảm xúc ta không kiểm soát.

Tự mãn - luôn là một chiếc bẫy ngọt ngào, khiến ta rơi chỏng chơ từ đỉnh cao của tự tin xuống vực sâu của thất bại.
Tự ái - là cái hố do chính ta đào ra… rồi cũng chính ta nhảy xuống.
Tức giận - là nơi nguồn cơn của sự ngông cuồng bắt đầu thức dậy.
Đố kỵ - là khi ta quên mất hành trình của mình, để mãi nhìn sang con đường của người khác.
Hiếu thắng - khiến ta bước nhanh hơn khả năng, nhưng lại xa rời chính mình.
Sĩ diện - là chiếc áo quá chật, khiến ta ngột ngạt mà vẫn cố mặc cho bằng được.


Tất cả những điều đó - và còn nhiều điều khác nữa - thường dẫn ta đến việc chọn những điều quá sức, làm những điều quá phận, quên cả việc lượng sức mình. Rồi ta lại rơi vào vòng lẩn quẩn của sự thống khổ… và trách đời như một “nạn nhân chính hiệu”.

Woo… bạn ngầu quá! 😌

Thiệt ra, ngày xưa mình cũng từng “ngầu” vậy đó, haha… Mà hên quá, có một ngày mình nhận ra mình… bờm dã man! Tự nhiên hỏng chịu lượng sức, sân si chi rồi làm mình đau khổ.
Quêu quêu quêu…

Rồi mình chọn: mặc áo vừa size, đi giày vừa cỡ, và chọn người đủ tốt để thương. Đó - rồi cứ vậy mà mình bình yên trên mọi mặt trận. Bạn nghĩ sao? Chia sẻ với mình ở phần comment nhe.

Còn bây giờ, mời bạn đi tìm “đồng mình” qua bài viết: “Mặc một chiếc áo quá cỡ.”
(Đọc bài đầy đủ tại website - mình để link bên dưới phần bình luận nhe!)

Thương bạn lắm,
Nga Ho & the Truly Inspired Team

———

Failure does not always come from the outside, sometimes, it begins with the emotions we fail to manage within ourselves.

Self-satisfaction - a sweet trap that can drop us from the height of confidence into the depth of failure.
Ego - a hole we dig with our own hands… and then choose to fall into.
Anger - where recklessness quietly begins to awaken.
Envy - when we forget our own path, and keep looking at someone else’s.
Competitiveness - pushing us to move faster than we are ready for, while drifting further away from who we truly are.
Pride - like a shirt too tight, suffocating us… yet we still insist on wearing it.


All of these - and many more - often lead us to choose things beyond our capacity, to do more than we should, forgetting to measure our own strength. And then, we fall into a cycle of suffering… blaming life as if we were the perfect victim.

Wow… you’re pretty “cool,” aren’t you? 😌

Honestly, I used to be that “cool” too, haha… Luckily, one day, I realized I was being… ridiculously stubborn. Refusing to know my limits, getting caught up in unnecessary emotions, and only ending up hurting myself.
Sigh…

So I made a different choice: to wear what fits, to walk in shoes my size, and to choose someone who is truly right to love. And just like that… I found my own sense of peace, in every part of life. What do you think? I’d love to hear your thoughts in the comments.

And now, I invite you to find your “kind of people” in the full article: “Wearing An Oversized Shirt.”
(Read the full article on my website - I’ve placed the link in the comments below!)

Much love,
Nga Ho & the Truly Inspired Team

A gentle reflection for today.(Please scroll down for English)Bạn thường nghĩ gì khi bị m.ỉ.a mai, bị nói x.ấ.u, hay bị ...
14/03/2026

A gentle reflection for today.
(Please scroll down for English)

Bạn thường nghĩ gì khi bị m.ỉ.a mai, bị nói x.ấ.u, hay bị h.ạ b.ệ trước tập thể?

Là u.ấ.t ứ.c?
P.h.ẫ.n n.ộ?
Hay cảm giác n.h.ụ.c n.h.ã, bị x.ú.c p.h.ạ.m đến mức muốn thét lên?

Có người bỏ cuộc.
Có người âm thầm chịu đựng.
Có người gặm nhấm nỗi đau.
Có người chọn cách chứng minh với cuộc đời.
Và, cũng có người… lặng lẽ chỉnh lại thế cờ.

Bạn sẽ là ai trong những trường hợp đó?

Dù bạn chọn cách nào, mình chỉ muốn nói một điều nhỏ thôi:
Nhịn và Quan sát.

Bởi những người đang phán xét bạn - dù mục đích của họ là gì - cũng không thể làm t.ổ.n h.ạ.i giá trị đạo đức của bạn, nếu bạn thật sự hiểu rõ mình đang sống vì điều gì.

Chỉ cần nhớ một điều:
Lấy đức làm quy chuẩn, giữ đạo làm la bàn.

Hãy để lòng bàn chân chạm đất, đừng vì bất kỳ ngoại cảnh nào mà để đầu gối chạm đất thay cho bàn chân.

Phần còn lại của câu chuyện, mình đã viết trong bài: “Nhịn chưa chắc đã thiệt.”
(Đọc bài đầy đủ tại website - mình để link bên dưới phần bình luận nhe!)

Hy vọng câu chuyện ấy sẽ giúp bạn nâng niu lại cảm xúc của mình, và tìm thấy sự vững vàng mà có thể bạn đã tưởng mình đánh mất.

Mong bạn luôn vững vàng trong nghịch cảnh.

Thương bạn lắm,
Nga Ho & the Truly Inspired Team

———

What do you usually think when you are m.o.c.k.e.d, spoken b.a.d.l.y about, or publicly p.u.t d.o.w.n?

Is it a.n.g.e.r?
F.r.u.s.t.r.a.t.i.o.n?
Or that deep sense of h.u.m.i.l.i.a.t.i.o.n and h.u.r.t that makes you want to scream?

Some people give up.
Some silently endure.
Some quietly chew on their pain.
Some try to prove themselves to the world.
And some… quietly reposition the chessboard of their lives.

Who would you be in that moment?

No matter who you choose to be, let me gently share one small thought with you:
Pause. Observe.

Because those who judge you - whatever their intentions may be - cannot truly d.a.m.a.g.e your moral foundation, if you clearly understand what values your life stands on.

Just remember this:
Let virtue be your standard, and integrity be your compass.

Keep the soles of your feet on the ground, and never allow any external pressure to force your knees to touch the ground in their place.

The rest of this reflection is in the article: “Patience does not always mean losing out.”
(Read the full article on my website — I’ve placed the link in the comments below!)

I hope this story will help you embrace your emotions again, and rediscover the steadiness you may have thought you had lost.

Wishing you strength even in difficult moments.

Much love,
Nga Ho & the Truly Inspired Team

Patience does not always mean losing out Lately, I noticed that the phrase “patience” has been frequently appearing in my life. Sometimes in an article, other times in a video, or perhaps in a movie scene or a conversation I overheard. Do you truly understand what this word means? It involves ke...

ACKNOWLEDGING/ACCEPTING - CHANGE A WORD, CHANGE A LIFE!My heart was pounding in surprise with a hint of anxiety, palms h...
21/02/2026

ACKNOWLEDGING/ACCEPTING - CHANGE A WORD, CHANGE A LIFE!

My heart was pounding in surprise with a hint of anxiety, palms hot like burning and nostrils filled with the dusty taste of the road. I lay there, sprawled by the kerbside on a familiar street I pass by every single day.

Then came a feeling that was both pitiful and… ridiculous as I turned my head, squinting to see what had made me trip, only to discover it was just… a stone the size of a big toe! 😅

Yep, just a small stone sitting right there on the road, yet it had “defeated” me and sent me tumbling to the ground in a few careless seconds right after I had finished a productive work session with a client and was happily heading home.

Have you… ever fallen just because of a stone like that?

If you have, what did you do?

- Burst into tears right there in the middle of the street?
- Scramble to your feet, wince as you check on your wound, dust yourself off, keep walking and completely forget about the stone that made you fall?
- Or, go home in a crotchety mood, then come back to that exact spot the next day, sit down, and ask the stone: “Why did you lie here and make me fall?”

Same way of falling, but I know each person reacts differently depending on their personality:
Some will feel discontented inside and blame that senseless stone for "sprouting in the middle of the road” and ruining their good mood. Others may think about how careless they were and quietly remind themselves to be more mindful next time they walk across that path. Some might even think: “How unlucky can one be to be bullied by a stone of all things!” And the last case: going back to scold the stone and question it; well, you are probably not that free to do such a thing, right? 😂

….
I have no idea which type you belong to, but we usually share one common thing:

After some time passes, once the wounds have healed, we forget about that stone and continue living our normal lives, because we see it as nothing more than a random object not worth remembering for long. Right?

However, if the pain of falling is the same, but what made you fall was not a senseless stone, but rather a deliberate trip with ill intent from someone you deeply trust and love, then how would you feel?

For example, that person knew for sure you would pass that familiar corner, hence they sat there waiting to make you trip, and even added a few extra kicks while you were still dazed after hitting the ground.
At that moment… how do you feel?

Shocked? Confused? Surprised? Bewildered? And… Hurt?
Pain is inevitable, but is it heartbreak or the pain from those successive hits?

And then what would happen? Your mind would fill with hundreds of unanswered questions: Why would that person do this to you?

Would you run up to them, grab their collar, demand a clear explanation? Would you want them to understand how much you were hurt, and how badly you needed comfort and reassurance?
Or would you choose to suppress the pain that was surging up and stand there in stunned silence, watching them turn their back on you coldly – even though they knew very well that you were wounded!
If you truly found yourself in such a situation, perhaps what hurt was not just the surface wound anymore, right?
Wounds caused by stones, by strangers, or by “trivial” side matters will soon be forgotten, even when they may hurt and may be uncomfortable; yet they will not last long and are not worth holding onto for long. However, those wounds inflicted by your loved ones are like a kind of deadly p.o.i.s.o.n - one that does not kill you instantly but will strike you with a pain you will remember for a lifetime and leave you “stunned and d.e.a.d” for a moment, then slowly eroding you and wearing you down until you no longer even want to keep living.
And do you believe me if I say that I myself have tasted that kind of “deadly p.o.i.s.o.n” many times?
Would you be surprised if I told you that I was once the girl standing on the upper floor of a tall building, looking down at the stream of people below, and wanting nothing more than to end everything with a single movement of l.e.t.t.i.n.g go?
How would you feel if you knew that I – someone who chooses to live positively and inspire others – in the past had gone into the hospitals countless times to have my stomach “cleansed,” and had wanted to personally put an end to all the injustice that life kept throwing at me? Just because at that time, I no longer knew whom to trust, nor could I find any way out other than choosing to leave this world forever…
As I was writing, memories from long ago – from those mind-shattering shocks – rise up one by one, and carve even deeper into my emotions; I remember those times I was let down by a colleague I really trusted on a project I had poured all my strength into, letting me taste for the first time the feeling of being “betrayed” by someone I cherished.
Or the time when a (once) dear friend took my life story – things I had never shared with just anyone – and turned and twisted it into however they wished, merely to tear me down and elevate their own worth in front of others.
Even some family members – who outwardly treated me with warmth and kindness, yet once they turned their backs, they revealed a different face full of gossip, slander, and efforts to undermine my dignity, simply because they could not do what I had done, or simply because I refused to join their “circle” to g.a.n.g u.p on someone else.
Then there was the time I was wrongly accused by the very person I loved of being “irresponsible,” “unmellowed,” “unable to share hardships,” etc. just because I chose to silently sacrifice without speaking of it.
Or there was that time I was betrayed by a senior whom I genuinely respected and cared for – someone I believed would be upright and understanding – but turned out to be someone willing to become an “accomplice” with others just to cover up their own mistakes, and push me into the role of the “villain” and the troublemaker.
…..
What I have shared here are merely “a few bullet points” among countless pages of a “novel” that if written about my life, I would not even know where to begin or which people to write about to make it enough!
I believe that even if we do not know each other, and even if we live in different circumstances and meet different people, perhaps… you also have experienced that “stunned and d.e.a.d” feeling more than once, because after all, that is how life is, right?
But then, what happens in the end?
The end is still not truly “the end” – because right now, right here, you have chosen to read these heartfelt lines I am writing in the early days of the Lunar New Year. We continue our own journey as our newest versions, even though just last night, some of us might still have no idea how we would face whatever problem awaited us the next day, right?
For me, it is thanks to those moments of being “stunned and d.e.a.d,” and thanks to those times when it felt as if my heart had completely stopped beating and my chest been t.o.r.n o.p.e.n to reveal a bottomless black hole that I came to realise: life is truly strange and full of miracles!
It is the same way how every time I began to have the thought of bidding farewell to everything, or deciding that I no longer wanted to exist in this world, there would always be an “invisible hand of fate” pulling me back by means I never could have imagined!
Alright! If that is the case, if even d.e.a.t.h has refused to take me, then the only thing I can do is to live – and to live very well once again! It has to be like that!
That was what I told myself after being favoured by the hand of fate so many times. However, does living a new life mean fewer challenges and less pain? Does being a little more careful, loving myself a little bit more, and knowing how to adapt better mean that everything will always turn out better?
Sadly… the answer is no! Challenges, unforeseen events, and unfitting people will still be there around us to make us stumble again, sometimes even more painfully, thus pushing us to the edge of d.e.s.p.a.i.r over and over again! However, if we can stay calm enough, we will see that there is something capable of “saving us” from that edge, something that I believe is both a w.e.a.p.o.n and a “protective charm” that keeps us safe amid a life never standing still!
It is something I believe everyone already has within each of us, but for many, it lies very deep that you must actively find every way to “drag” it out before you are truly “protected!” That thing is: the ability to change one’s perspective in the face of all that goes against us. Instead of “Accepting” the arrangement of those negative events as resignation, try shifting to "Receiving" them!
Acknowledging – Accepting: what do they actually mean?
Let me give you an example to help you think:
Returning to the story of the loved and cherished people I mentioned earlier who brought me pain in the past: if I had accepted those things in a defeated manner, perhaps I would have been so determined to end my life after so many failures. Or, even if I had learned painful lessons, known how to draw experience from them, known how to “avoid” similar situations, somewhere deep inside I would still be holding onto r.e.s.e.n.t.m.e.n.t, unanswered questions, and heaps of heaviness that from time to time would resurface whenever I met those people again, or was about to fall into a similar circumstance.
I might even have ended up “locking myself up” within the gray emotions of the past, never daring to step back into the light, never daring to look at this world anymore, and would be existing day by day using the face of someone who did-not-deserve-to-be-treated-well and looking at life through gloomy eyes!
However, I did not choose to accept everything in such a guarded and rigid way, instead I chose to question myself to shift the direction of the story.
I asked myself: “Where did that pain come from? Why did it happen to me?”
And I found my answer: Ah, so it all came from my own LOVE with those people! All because of the love I placed into each of those relationships. From the fact that I had indirectly allowed them to step into my safe circle. I was part of the reason they achieved their “purpose,” hence I, too, was at fault – for creating that connection and for “opening my heart” to the wrong people! Therefore, I had no right to point the spear entirely at others and blame them forever!
Because I have come to understand that: We cannot choose or predict how others will treat us, nor can we filter out every unexpected visitor who comes knocking at our door, yet we can completely acknowledge them with the mindset and “authority” of a flexible landlord!
Instead of sitting there recounting grievances and resentment, or waiting for an apology that will never come from those “guests,” I chose a new rule for my life: To acknowledge everything with understanding and mindfulness as part of a practice lesson for my own growth journey!
If I open the door and I am met with scorching sunshine, I will choose to apply more sunscreen, because I understand that sunlight is also one of the essential vitamins for the body!
If I open the door and what greets me is a sudden downpour, I will pause for a moment to brew a warm cup of tea, take a moment to sip the fragrant drink while watching the clear raindrops fall after many days of blazing sun!
If I open the door and what welcomes me is a cold winter wind that cuts deep into the skin, I will turn back to the kitchen to spend some warm and unhurried time cooking dishes suitable for the cold season, so the whole family can nourish our health together and gather after days of endless busyness before!
And if I open the door to a day of clear blue skies, gentle cool breezes, and dancing white clouds, I will hurry into my small garden, put out a pretty mat, and lie down to relax while listening to the lovely songs of the birds, gazing at the clouds above, and breathing in that fresh air filled with young grass scent!
Only by personally tasting all the flavours of this human world can we truly understand that life holds so many fascinating things, and that miracle appears like a gentle stream of water coming to help us blend those flavours together, further creating rich aftertastes that add depth to our own lives!
I understand that what I have just written is not easy to achieve at all! But difficulty does not mean impossible, my dear friend! Because I – myself – have done it and am still doing it!
And you know what? Each time I chose to acknowledge a problem, even if the final outcome could no longer be changed, at least I felt lighter; and at the very least, when similar situations happened again later on, I adapted faster and handled things better without the need to destroy my own mental health and being too afraid to face them!
I do not just accept everything, and I do not look at reality through the lens of a v.i.c.t.i.m trapped at a “dead end” who is passive and forced into submission. I also do not accept forgiveness just to move on while my heart is still heavy and bitter. I choose to acknowledge everything with an open mind, and I take in each subtle lesson that life places within each of those upheavals!
Thanks to that, I have more time to turn inward, to stay clear-headed and identify the core of the issue, to predict what might happen next, and to quickly find solutions that keep things from falling apart. I also choose to forgive those who have hurt me and to forgive myself, so that I can be at peace and at ease.
In the end, at this present moment, my life still improves day by day not because the storms have completely stopped, but because I have learned how to regain my inner balance and keep going.
So, my dear friend!
If you are feeling that life is playing too harsh on you; if you keep getting drowned by waves of challenges and unable to change the situation, then try adjusting your mental “lens” just a little!
Try shifting from a passive, boxed-in “Acceptance” to a more active, open-minded “Acknowledgement!” Change a word, change a life! It is not easy at all, but if you never change, then what is there to change, right? Come practise with me!
One last thing I want to say to you is:
If life hands you baskets of painfully sour mandarins, then peel them one by one and taste them anyway! Sourness is also a kind of “good” flavour as it wakes up the palate pretty nicely, right? 😉
I hope that these reflections on my own “imperfect” experiences today can be a small source of warmth and encouragement for you in the early days of the Lunar New Year. May you change the way you look at things so that you can love yourself more, keep your mind at peace, so even the fiercest storms can pass by your soul gently.
Never let your suffering become an excuse to stop moving forward. None of our lives are ever “disposable” as long as today you still choose to live life and keep trying! See challenges as the raw material for UNDERSTANDING yourself and lift your head up high to step forward, my dear friend!

Much love,
Truly Inspired

TIẾP NHẬN / CHẤP NHẬN - THAY MỘT CHỮ, ĐỔI MỘT ĐỜI! Tim đập bình bịch đầy bất ngờ và có chút lo lắng, lòng bàn tay nóng r...
17/02/2026

TIẾP NHẬN / CHẤP NHẬN - THAY MỘT CHỮ, ĐỔI MỘT ĐỜI!

Tim đập bình bịch đầy bất ngờ và có chút lo lắng, lòng bàn tay nóng rát và vị bụi đường vương trên cánh mũi. Mình nằm đó, sóng soài bên vệ đường, trên con phố quen thuộc mà bản thân vẫn đi qua mỗi ngày.

Sau đó là cảm giác vừa đáng thương vừa... buồn cười khi quay đầu lại nheo mắt nhìn xem cái gì làm mình vấp, thì phát hiện ra đó chỉ là... một hòn đá với kích thước bằng ngón chân cái! 😅

Vâng, chỉ là một hòn đá nhỏ nằm chễm chệ trên đường thôi nhưng đã "đánh bại" mình ngã lăn ra đất trong vài giây mình hơi lơ đãng, khi vừa kết thúc một phiên làm việc hiệu quả với khách hàng và rảo bước trở về nhà.

Bạn... đã bao giờ bị ngã chỉ vì một hòn đá kiểu vậy chưa?

Nếu thực sự từng như vậy, bạn đã làm gì?

- Khóc to lên giữa phố?
- Lồm cồm bò dậy, xuýt xoa coi lại vết thương xem thế nào, phủi quần áo, tiếp tục bước đi và cũng chẳng nhớ gì tới cục đá đã làm bạn té nữa?
- Hay bạn trở về nhà trong tâm trạng bực bội rồi ngày mai quay trở lại đúng chỗ đó và ngồi xuống hỏi cục đá: “Tại sao mày nằm đây rồi làm tao té?”

Cùng một cách té nhưng mình biết mỗi người sẽ có cách phản ứng khác nhau tùy theo tính cách:
Có người sẽ cảm thấy ưng ức trong lòng rồi cho rằng hòn đá vô tri và vô duyên “mọc ra giữa đường” đã khiến họ té, làm mất tâm trạng đang vui kia đi. Cũng có người lại nghĩ sao bản thân bất cẩn như vậy, và thầm nhắc lần sau đi tới chỗ đó phải chú ý mới được. Một số khác lại cho rằng: “Sao mà xúi quẩy dữ trời, ngay cả một hòn đá cũng ức hiếp mình được nữa!” Còn trường hợp cuối cùng: quay lại mắng và đặt câu hỏi cho nó thì chắc là bạn sẽ không đủ rảnh để làm chuyện đó đâu heng? 😂

….
Mình không biết bạn sẽ thuộc tuýp ứng xử nào, nhưng ta thường có một điểm chung đó là:

Bẵng đi một thời gian, chúng ta rồi sẽ quên cái hòn đá ấy đi khi vết thương đã lành, ta vẫn tiếp tục đời sống bình thường của mình, bởi vì ta xem nó chỉ là một vật thể lạ chẳng đáng để nhớ lâu trong đời. Phải hong?

Tuy nhiên, nếu cũng là tình huống bị té đau, nhưng thứ làm bạn ngã không phải là cục đá vô tri, mà là cái ngáng chân cố tình với dụng ý chẳng mấy tốt đẹp từ một người mà bạn cực kỳ tin tưởng, yêu thương, thì bạn sẽ thế nào?

Giả sử, họ biết chắc bạn sẽ đi qua góc đường quen đó, họ đợi sẵn và khiến bạn vấp ngã, thậm chí còn tiện chân bồi thêm vài cú đạp khi bạn chưa kịp hoàn hồn sau khi bạn lăn ra đất.
Lúc này, bạn… thấy sao?

Ngỡ ngàng? Ngơ ngác? Bất ngờ? Khó hiểu? Và… Đau?
Đau là tất nhiên, nhưng đau lòng hay đau vì những cú va đập mạnh liên tiếp ấy?

Rồi sau đó thế nào? Trong lòng bạn sẽ hiện lên hàng trăm câu hỏi đầy thắc mắc: Tại sao người đó làm vậy với bạn?

Bạn sẽ chạy đến túm áo họ, hỏi cho ra nhẽ, bắt họ phải giải thích? Muốn họ hiểu rằng bạn đã đau thế nào, bạn cần một sự an ủi, động viên ra sao?

Hay bạn quyết định nén hết mọi cảm giác đau đang chực trào xuống, bàng hoàng đến lặng im đứng nhìn theo cái quay đầu vô cảm của họ - dù họ biết rõ bạn đang tổn thương!
Nếu thực sự rơi vào tình cảnh đó, có lẽ cái bạn đau không chỉ là vết thương ngoài da không thôi, phải hong?
Vết thương từ cục đá hay từ những người lạ/những chuyện “vặt vãnh” ngoài lề, bạn sẽ nhanh chóng quên bẵng nó đi, dù sẽ đau, sẽ có khó chịu nhưng thật sự chẳng đáng là bao, chẳng đáng để tâm lâu. Chỉ duy có vết thương được gây ra từ người thương, người thân sẽ giống như một loại kịch đ.ộ.c - tuy không khiến ta ra đi ngay mà sẽ khiến ta đau điếng nhớ đời, “c.h.ế.t sững” một cơn, rồi từ từ bào mòn ta héo hon, khiến cho ta chẳng còn muốn tồn tại thêm nữa.
Và, bạn có tin không nếu mình nói rằng bản thân đã được nhiều lần nếm trải loại “kịch đ.ộ.c” đó?
Bạn có bất ngờ không, nếu mình cũng từng là cô gái đứng trên tầng cao của một tòa nhà, nhìn xuống dòng người qua lại bên dưới và chỉ muốn kết thúc tất cả bằng một cú b.u.ô.n.g lung?
Bạn thấy thế nào nếu biết được mình đây - một người lựa chọn sống tích cực vui vẻ và truyền cảm hứng nhưng, trong quá khứ, cũng đã không biết bao nhiêu lần phải vào bệnh viện để "súc ruột", muốn tự tay chấm dứt sự bất công mà cuộc đời liên tiếp ném vào mình? Chỉ vì lúc đó mình không biết tin vào ai được nữa, cũng không tìm thấy lối thoát nào ngoài việc chọn lựa ra đi mãi mãi đó…
Viết tới đây, những ký ức từ những ngày xưa cũ, từ những cú sốc tận óc ấy lần lượt hiện lên, khắc họa đậm sâu thêm cảm xúc của mình về những lần bản thân bị chính người đồng nghiệp tin tưởng bán đứng dự án mà mình đã dồn hết sức để hoàn thành, cho mình nếm trải cảm giác lần đầu tiên được “phản bội” bởi người mình trân trọng.
Hay lần mà một người bạn (từng) thương quý đã dùng câu chuyện đời mình - những chuyện mà chẳng phải ai mình cũng chia sẻ, họ đem ra nhào nặn nó theo cách họ muốn chỉ để hạ bệ mình và nâng cao giá trị của họ lên, trước những người khác.
Thậm chí là vài người thân trong gia đình - bên ngoài vẫn luôn đối xử vui vẻ, tốt bụng với mình nhưng quay lưng đi lại là một gương mặt khác, là những lời nói xấu, những nỗ lực hạ thấp danh dự của mình chỉ vì họ không làm được những gì mình đã làm, hoặc đơn giản vì mình không chịu tham gia vào "hội" của họ để c.h.ơ.i x.ấ.u một người khác.
Cả cái lần bản thân bị chính người mình yêu đánh tráo khái niệm, gán cho mình cái mác "thiếu trách nhiệm", "không hiểu chuyện", “không đồng cam cộng khổ” với họ,... chỉ vì mình âm thầm hy sinh mà không bao giờ kể lể.
Hay cả trải nghiệm bị một người tiền bối mà mình thực sự rất trân trọng, rất thương mến - người mà mình nghĩ họ sẽ vô cùng chính trực, thấu hiểu - lại sẵn sàng “đồng lõa” với người khác chỉ để che đậy lỗi sai của chính họ, và đẩy mình vào thế “phản diện”, một người gây chuyện.
…..
Những điều mình kể ra đây cũng chỉ là “một vài gạch đầu dòng” trong vô số những trang “tiểu thuyết” mà nếu được viết về cuộc đời mình, có khi mình không biết phải kể từ đâu, viết về những ai mới đủ được!
Mình tin rằng, chúng ta dù không quen biết nhau, dù sống ở những bối cảnh cuộc đời khác nhau và gặp những con người khác nhau nhưng có lẽ… bạn cũng không ít lần trải qua cảm giác “c.h.ế.t sững” như vậy rồi, bởi đó vốn dĩ là cuộc đời mà, phải hong?
Nhưng, cuối cùng thì sao?
Cuối cùng thì vẫn chưa là “cuối cùng” - khi ngay bây giờ, ngay lúc này, khi mà bạn đã chọn để đọc những dòng viết trải lòng từ mình cho những ngày đầu tiên của Tết Nguyên Đán. Chúng ta vẫn tiếp tục hành trình của chính mỗi người với phiên bản mới nhất dù có thể mới đêm hôm qua có người vẫn đang không biết ngày mai sẽ đối mặt với một vấn đề nào đó thế nào, đúng không?
Với mình, nhờ những lần “c.h.ế.t sững”, nhờ những lần cảm giác như tim ngừng đập hẳn đi và lồng ngực thì như bị x.é t.o.ạ.c ra để lộ mảng hố đen sâu hoắm chẳng nhìn thấy đáy ấy, mà mình mới biết được rằng: cuộc đời này thật kỳ lạ và đầy phép màu!
Như cái cách mà cứ mỗi lần mình manh nha ý định từ giã mọi thứ, quyết tâm không muốn có mặt trên đời nữa, thì dường như luôn có một “bàn tay số mệnh vô hình” kéo mình lên, bằng những cách không ngờ tới!
Được rồi! Nếu đã như vậy, nếu ngay cả cái c.h.ế.t cũng đã từ chối mình, vậy thì việc duy nhất mình cần làm đó là phải sống - và sống thật tốt thêm lần nữa! Nhất định là như vậy!
Mình tự nói với bản thân sau nhiều lần được bàn tay số mệnh ưu ái. Nhưng liệu sống lại cuộc đời mới có phải là sẽ bớt thách thức, bớt đau thương hơn không? Có phải cẩn thận hơn chút nữa, biết yêu thương chính mình nhiều hơn, biết ứng biến hơn rồi thì mọi thứ sẽ luôn tốt đẹp hoàn hảo?
Rất tiếc… là không! Thử thách, chuyện bất ý, người không phù hợp vẫn luôn ở đó, xung quanh chúng ta, khiến ta tiếp tục bị vấp những cú còn đau hơn, khiến ta đi đến ranh giới t.u.y.ệ.t vọng thêm nhiều lần nữa! Nhưng, nếu đủ bình tâm, ta sẽ thấy một thứ có thể “cứu vớt” chúng ta ra khỏi bờ vực đó, thứ mà bản thân mình cho rằng nó vừa là v.ũ k.h.í chiến đấu vừa là “lá bùa” trấn giữ bình an cho chính ta giữa cuộc đời vốn luôn không đứng yên này!
Là thứ mà mình tin ai cũng có sẵn trong người, nhưng với nhiều người, nó nằm rất sâu, phải chủ động tìm mọi cách “lôi” ra cho bằng được thì bạn mới thực sự được “bảo vệ!” Đó chính là: khả năng thay đổi góc nhìn của bản thân trước tất cả mọi điều bất như ý. Thay vì “Chấp nhận” sự sắp xếp của những chuyện không mấy tích cực đó như một sự cam chịu, bạn hãy chuyển sang việc “Tiếp nhận” nó đi!
Tiếp nhận - Chấp nhận: là như thế nào?
Mình sẽ lấy ví dụ để bạn hình dung nhe:
Quay lại câu chuyện những người thân, thương ở trên đã mang lại đau khổ cho mình trong quá khứ, nếu mình chấp nhận việc đó theo kiểu buông xuôi, có lẽ mình đã rất quyết tâm để từ giã cuộc đời sau nhiều lần thất bại. Hoặc cho dù mình có học được bài học đau thương, biết rút kinh nghiệm, biết “né” những tình huống tương tự, nhưng đâu đó trong lòng mình vẫn luôn còn giữ những cơn o.á.n giận, sự thắc mắc, sự nặng nề, thỉnh thoảng chúng sẽ luôn trồi lên khi gặp lại những người đó, hoặc sắp sửa rơi vào hoàn cảnh giống như cũ.
Thậm chí có thể mình sẽ “giam lỏng” bản thân trong những xúc cảm xám xịt của quá khứ, chẳng thể nào dám bước ra ánh sáng, chẳng thể nào dám nhìn ngắm thế giới này thêm lần nào nữa, sẽ tồn tại qua ngày trong dáng vẻ của một người không-đáng-được-đối-xử-tốt và nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy ảm đạm!
Nhưng, mình đã không chọn lựa chấp nhận mọi chuyện một cách đầy phòng bị, bảo thủ như vậy, mình chọn cách đặt câu hỏi với bản thân để xoay chuyển trạng thái câu chuyện.
Mình tự hỏi rằng: “Nỗi đau đó do đâu mà ra? Tại sao nó lại diễn ra với mình?”
Và mình cũng trả lời được rằng: À, hoá ra là do chính chữ THƯƠNG của mình! Do tình thương mà mình đặt để vào từng mối quan hệ đó. Và do mình đã gián tiếp cho phép những người đó bước vào vòng tròn an toàn của mình. Mình chính là một phần nguyên nhân giúp cho họ đạt được “mục đích”, mình cũng có lỗi - lỗi lỡ tạo duyên và lỗi “mở cửa” cho sai người! Cho nên mình không có quyền để chĩa mũi dùi về phía người khác 100% và trách cứ họ mãi được!
Bởi mình đã hiểu ra: Chúng ta không thể chọn lựa hay đoán biết trước cách người khác sẽ đối xử với mình, không thể gạn lọc hết những vị khách bất ngờ đến thăm nơi ta ở, nhưng ta hoàn toàn có thể tiếp nhận họ bằng tâm thế, và “quyền lực” của một vị chủ nhà đầy linh hoạt!
Thay vì ngồi đó kể lể, lê thê oán trách hay đợi một lời xin lỗi chẳng bao giờ tới từ các “vị khách”, mình chọn cho bản thân một quy tắc sống mới: Tiếp nhận mọi thứ trong trạng thái thấu hiểu như một phần bài thực tập cho hành trình phát triển của chính bản thân trong đời!
Nếu mở cửa ra và trước mặt là nắng gắt chói chang, thì mình sẽ chọn thoa thêm kem chống nắng, bởi mình hiểu ánh nắng cũng là một trong những vitamin cần thiết cho cơ thể!
Nếu mở cửa ra và thứ đón chào mình là một cơn mưa rào, thì mình sẽ dừng lại đôi chút để pha một tách trà ấm, dành một khoảnh khắc để vừa nhấm nháp trà thơm, vừa ngắm nhìn những hạt mưa trong vắt sau nhiều ngày nắng gắt chói chang!
Nếu mở cửa ra và điều đón chào mình là một bầu trời gió đông se sắt da thịt, mình sẽ quay vào bếp, dành thời gian ấm áp thư thả để nấu những món ăn thích hợp cho mùa lạnh, để cả nhà được cùng nhau bồi bổ sức khỏe và sum vầy sau những ngày tất bật bận rộn không ngừng nghỉ trước đó!
Và nếu mở cửa ra là một ngày trời trong xanh, gió mát nhẹ, mây trắng bay thì mình sẽ nhanh chân chạy ra khu vườn nhỏ, trải chiếc thảm xinh, nằm xuống thư giãn vừa nghe tiếng chim lanh lảnh hót, vừa ngắm nhìn mây trời trên cao, và hít hà bầu không khí trong lành thơm nhẹ mùi cỏ non ấy!
Phải đích thân nếm trải hết mỹ vị nhân gian này thì ta mới hiểu thấu được cuộc đời thật sự có rất nhiều điều thú vị và những phép màu xuất hiện giống như những làn nước mát đến để giúp ta hòa quyện những mỹ vị đó vào nhau, tạo nên các dư vị đậm đà, góp thêm phần thi vị cho cuộc sống của chính ta!
Mình biết, những gì mình vừa viết chẳng dễ dàng gì làm được đâu! Nhưng không dễ chứ không phải là không thể được, bạn ạ! Bởi vì mình - chính mình đã và đang làm được!
Và bạn biết gì hong? Những lần mình tiếp nhận vấn đề đó, có thể kết quả cuối cùng đã không thể thay đổi nhưng ít nhất mình được nhẹ nhàng và ít nhất, những lần sau nếu có lặp lại tình huống, mình cũng thích ứng nhanh hơn, giải quyết tốt hơn mà không phải tự huỷ hoại tinh thần, không dám đối diện!
Mình không chấp nhận mọi chuyện, mình không nhìn nhận thực tại trong tâm lý của một n.ạ.n nhân đang vào “đường cùng” không có lối thoát, trong tâm thế bị động và bắt buộc nữa. Mình cũng không phải chấp nhận tha thứ cho qua chuyện mà lòng vẫn nặng nề đầy cay đắng. Mình chọn tiếp nhận trong sự cởi mở, mình tiếp thu từng bài học vi tế được cuộc đời đặt để vào trong từng biến cố đó!
Và nhờ vậy, mình có nhiều thời gian hơn để quay vào bên trong, để tỉnh táo nhìn nhận vấn đề cốt lõi, tính toán các diễn biến có thể xảy ra tiếp theo và nhanh chóng tìm giải pháp để giải quyết ổn thoả. Mình cũng lựa chọn tha thứ cho người làm mình tổn thương, lựa chọn tha thứ cho chính mình để bản thân được bình yên, thanh thản.
Cuối cùng, ở hiện tại, khi cuộc sống của mình tốt đẹp lên mỗi ngày không phải vì giông bão đã ngừng hẳn, mà vì mình đã biết cách lấy lại thăng bằng tâm trí để đi tiếp.
Vậy nên, bạn ạ!
Nếu bạn đang cảm thấy cuộc đời quá khắc nghiệt, nếu bạn cứ liên tục bị dập chìm trong những cơn thách thức và chẳng thể thay đổi được sự việc, thì hãy thử chỉnh lại "ống kính" tư duy của mình một chút bạn heng!
Đổi từ sự “Chấp nhận” trong bị động, đóng khung thành “Tiếp nhận” trong sự chủ động, cởi mở thử xem nhe! Thay một chữ, đổi một đời! Tuy không dễ dàng chút nào, nhưng nếu không thay thì có gì để đổi? Bạn hãy cùng mình thực tập điều này nhe!
Cuối cùng, mình muốn nhắn gửi đến bạn thêm một điều rằng:
Nếu cuộc đời đem đến cho bạn những quả quýt chua loè, thì cũng hãy cứ lột từng quả ra và thưởng thức nó! Vị chua cũng là một vị “ngon” và kích thích vị giác cảm nhận tốt hơn mà, đúng hong? 😉
Mình hy vọng những chia sẻ về các trải nghiệm “không hoàn hảo” của chính mình hôm nay sẽ là một chút hơi ấm truyền động lực cho bạn trong những ngày đầu năm mới của Tết Nguyên Đán. Mong bạn hãy thay đổi cách nhìn vấn đề để yêu thương bản thân, để tâm trí an lạc, để dù giông bão có đến, nó cũng sẽ nhẹ nhàng lướt qua mà thôi.
Đừng để đau khổ làm cái cớ khiến bản thân chùn bước. Cuộc đời mỗi chúng ta sẽ chẳng bao giờ là một cuộc đời “bỏ đi” nếu hôm nay bạn vẫn lựa chọn trải nghiệm và cố gắng không ngừng! Hãy coi thử thách là chất liệu để HIỂU chính mình và ngẩng cao đầu mà bước tiếp, bạn nhe!

Thương bạn lắm,
Truly Inspired

Address

Vermont, VIC
3133

Opening Hours

Monday 9am - 5pm
Tuesday 9am - 5pm
Wednesday 9am - 5pm
Thursday 9am - 5pm
Friday 9am - 5pm

Telephone

+61412989111

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truly Inspired posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Truly Inspired:

Share

Category