17/02/2026
TIẾP NHẬN / CHẤP NHẬN - THAY MỘT CHỮ, ĐỔI MỘT ĐỜI!
Tim đập bình bịch đầy bất ngờ và có chút lo lắng, lòng bàn tay nóng rát và vị bụi đường vương trên cánh mũi. Mình nằm đó, sóng soài bên vệ đường, trên con phố quen thuộc mà bản thân vẫn đi qua mỗi ngày.
Sau đó là cảm giác vừa đáng thương vừa... buồn cười khi quay đầu lại nheo mắt nhìn xem cái gì làm mình vấp, thì phát hiện ra đó chỉ là... một hòn đá với kích thước bằng ngón chân cái! 😅
Vâng, chỉ là một hòn đá nhỏ nằm chễm chệ trên đường thôi nhưng đã "đánh bại" mình ngã lăn ra đất trong vài giây mình hơi lơ đãng, khi vừa kết thúc một phiên làm việc hiệu quả với khách hàng và rảo bước trở về nhà.
Bạn... đã bao giờ bị ngã chỉ vì một hòn đá kiểu vậy chưa?
Nếu thực sự từng như vậy, bạn đã làm gì?
- Khóc to lên giữa phố?
- Lồm cồm bò dậy, xuýt xoa coi lại vết thương xem thế nào, phủi quần áo, tiếp tục bước đi và cũng chẳng nhớ gì tới cục đá đã làm bạn té nữa?
- Hay bạn trở về nhà trong tâm trạng bực bội rồi ngày mai quay trở lại đúng chỗ đó và ngồi xuống hỏi cục đá: “Tại sao mày nằm đây rồi làm tao té?”
Cùng một cách té nhưng mình biết mỗi người sẽ có cách phản ứng khác nhau tùy theo tính cách:
Có người sẽ cảm thấy ưng ức trong lòng rồi cho rằng hòn đá vô tri và vô duyên “mọc ra giữa đường” đã khiến họ té, làm mất tâm trạng đang vui kia đi. Cũng có người lại nghĩ sao bản thân bất cẩn như vậy, và thầm nhắc lần sau đi tới chỗ đó phải chú ý mới được. Một số khác lại cho rằng: “Sao mà xúi quẩy dữ trời, ngay cả một hòn đá cũng ức hiếp mình được nữa!” Còn trường hợp cuối cùng: quay lại mắng và đặt câu hỏi cho nó thì chắc là bạn sẽ không đủ rảnh để làm chuyện đó đâu heng? 😂
….
Mình không biết bạn sẽ thuộc tuýp ứng xử nào, nhưng ta thường có một điểm chung đó là:
Bẵng đi một thời gian, chúng ta rồi sẽ quên cái hòn đá ấy đi khi vết thương đã lành, ta vẫn tiếp tục đời sống bình thường của mình, bởi vì ta xem nó chỉ là một vật thể lạ chẳng đáng để nhớ lâu trong đời. Phải hong?
Tuy nhiên, nếu cũng là tình huống bị té đau, nhưng thứ làm bạn ngã không phải là cục đá vô tri, mà là cái ngáng chân cố tình với dụng ý chẳng mấy tốt đẹp từ một người mà bạn cực kỳ tin tưởng, yêu thương, thì bạn sẽ thế nào?
Giả sử, họ biết chắc bạn sẽ đi qua góc đường quen đó, họ đợi sẵn và khiến bạn vấp ngã, thậm chí còn tiện chân bồi thêm vài cú đạp khi bạn chưa kịp hoàn hồn sau khi bạn lăn ra đất.
Lúc này, bạn… thấy sao?
Ngỡ ngàng? Ngơ ngác? Bất ngờ? Khó hiểu? Và… Đau?
Đau là tất nhiên, nhưng đau lòng hay đau vì những cú va đập mạnh liên tiếp ấy?
Rồi sau đó thế nào? Trong lòng bạn sẽ hiện lên hàng trăm câu hỏi đầy thắc mắc: Tại sao người đó làm vậy với bạn?
Bạn sẽ chạy đến túm áo họ, hỏi cho ra nhẽ, bắt họ phải giải thích? Muốn họ hiểu rằng bạn đã đau thế nào, bạn cần một sự an ủi, động viên ra sao?
Hay bạn quyết định nén hết mọi cảm giác đau đang chực trào xuống, bàng hoàng đến lặng im đứng nhìn theo cái quay đầu vô cảm của họ - dù họ biết rõ bạn đang tổn thương!
Nếu thực sự rơi vào tình cảnh đó, có lẽ cái bạn đau không chỉ là vết thương ngoài da không thôi, phải hong?
Vết thương từ cục đá hay từ những người lạ/những chuyện “vặt vãnh” ngoài lề, bạn sẽ nhanh chóng quên bẵng nó đi, dù sẽ đau, sẽ có khó chịu nhưng thật sự chẳng đáng là bao, chẳng đáng để tâm lâu. Chỉ duy có vết thương được gây ra từ người thương, người thân sẽ giống như một loại kịch đ.ộ.c - tuy không khiến ta ra đi ngay mà sẽ khiến ta đau điếng nhớ đời, “c.h.ế.t sững” một cơn, rồi từ từ bào mòn ta héo hon, khiến cho ta chẳng còn muốn tồn tại thêm nữa.
Và, bạn có tin không nếu mình nói rằng bản thân đã được nhiều lần nếm trải loại “kịch đ.ộ.c” đó?
Bạn có bất ngờ không, nếu mình cũng từng là cô gái đứng trên tầng cao của một tòa nhà, nhìn xuống dòng người qua lại bên dưới và chỉ muốn kết thúc tất cả bằng một cú b.u.ô.n.g lung?
Bạn thấy thế nào nếu biết được mình đây - một người lựa chọn sống tích cực vui vẻ và truyền cảm hứng nhưng, trong quá khứ, cũng đã không biết bao nhiêu lần phải vào bệnh viện để "súc ruột", muốn tự tay chấm dứt sự bất công mà cuộc đời liên tiếp ném vào mình? Chỉ vì lúc đó mình không biết tin vào ai được nữa, cũng không tìm thấy lối thoát nào ngoài việc chọn lựa ra đi mãi mãi đó…
Viết tới đây, những ký ức từ những ngày xưa cũ, từ những cú sốc tận óc ấy lần lượt hiện lên, khắc họa đậm sâu thêm cảm xúc của mình về những lần bản thân bị chính người đồng nghiệp tin tưởng bán đứng dự án mà mình đã dồn hết sức để hoàn thành, cho mình nếm trải cảm giác lần đầu tiên được “phản bội” bởi người mình trân trọng.
Hay lần mà một người bạn (từng) thương quý đã dùng câu chuyện đời mình - những chuyện mà chẳng phải ai mình cũng chia sẻ, họ đem ra nhào nặn nó theo cách họ muốn chỉ để hạ bệ mình và nâng cao giá trị của họ lên, trước những người khác.
Thậm chí là vài người thân trong gia đình - bên ngoài vẫn luôn đối xử vui vẻ, tốt bụng với mình nhưng quay lưng đi lại là một gương mặt khác, là những lời nói xấu, những nỗ lực hạ thấp danh dự của mình chỉ vì họ không làm được những gì mình đã làm, hoặc đơn giản vì mình không chịu tham gia vào "hội" của họ để c.h.ơ.i x.ấ.u một người khác.
Cả cái lần bản thân bị chính người mình yêu đánh tráo khái niệm, gán cho mình cái mác "thiếu trách nhiệm", "không hiểu chuyện", “không đồng cam cộng khổ” với họ,... chỉ vì mình âm thầm hy sinh mà không bao giờ kể lể.
Hay cả trải nghiệm bị một người tiền bối mà mình thực sự rất trân trọng, rất thương mến - người mà mình nghĩ họ sẽ vô cùng chính trực, thấu hiểu - lại sẵn sàng “đồng lõa” với người khác chỉ để che đậy lỗi sai của chính họ, và đẩy mình vào thế “phản diện”, một người gây chuyện.
…..
Những điều mình kể ra đây cũng chỉ là “một vài gạch đầu dòng” trong vô số những trang “tiểu thuyết” mà nếu được viết về cuộc đời mình, có khi mình không biết phải kể từ đâu, viết về những ai mới đủ được!
Mình tin rằng, chúng ta dù không quen biết nhau, dù sống ở những bối cảnh cuộc đời khác nhau và gặp những con người khác nhau nhưng có lẽ… bạn cũng không ít lần trải qua cảm giác “c.h.ế.t sững” như vậy rồi, bởi đó vốn dĩ là cuộc đời mà, phải hong?
Nhưng, cuối cùng thì sao?
Cuối cùng thì vẫn chưa là “cuối cùng” - khi ngay bây giờ, ngay lúc này, khi mà bạn đã chọn để đọc những dòng viết trải lòng từ mình cho những ngày đầu tiên của Tết Nguyên Đán. Chúng ta vẫn tiếp tục hành trình của chính mỗi người với phiên bản mới nhất dù có thể mới đêm hôm qua có người vẫn đang không biết ngày mai sẽ đối mặt với một vấn đề nào đó thế nào, đúng không?
Với mình, nhờ những lần “c.h.ế.t sững”, nhờ những lần cảm giác như tim ngừng đập hẳn đi và lồng ngực thì như bị x.é t.o.ạ.c ra để lộ mảng hố đen sâu hoắm chẳng nhìn thấy đáy ấy, mà mình mới biết được rằng: cuộc đời này thật kỳ lạ và đầy phép màu!
Như cái cách mà cứ mỗi lần mình manh nha ý định từ giã mọi thứ, quyết tâm không muốn có mặt trên đời nữa, thì dường như luôn có một “bàn tay số mệnh vô hình” kéo mình lên, bằng những cách không ngờ tới!
Được rồi! Nếu đã như vậy, nếu ngay cả cái c.h.ế.t cũng đã từ chối mình, vậy thì việc duy nhất mình cần làm đó là phải sống - và sống thật tốt thêm lần nữa! Nhất định là như vậy!
Mình tự nói với bản thân sau nhiều lần được bàn tay số mệnh ưu ái. Nhưng liệu sống lại cuộc đời mới có phải là sẽ bớt thách thức, bớt đau thương hơn không? Có phải cẩn thận hơn chút nữa, biết yêu thương chính mình nhiều hơn, biết ứng biến hơn rồi thì mọi thứ sẽ luôn tốt đẹp hoàn hảo?
Rất tiếc… là không! Thử thách, chuyện bất ý, người không phù hợp vẫn luôn ở đó, xung quanh chúng ta, khiến ta tiếp tục bị vấp những cú còn đau hơn, khiến ta đi đến ranh giới t.u.y.ệ.t vọng thêm nhiều lần nữa! Nhưng, nếu đủ bình tâm, ta sẽ thấy một thứ có thể “cứu vớt” chúng ta ra khỏi bờ vực đó, thứ mà bản thân mình cho rằng nó vừa là v.ũ k.h.í chiến đấu vừa là “lá bùa” trấn giữ bình an cho chính ta giữa cuộc đời vốn luôn không đứng yên này!
Là thứ mà mình tin ai cũng có sẵn trong người, nhưng với nhiều người, nó nằm rất sâu, phải chủ động tìm mọi cách “lôi” ra cho bằng được thì bạn mới thực sự được “bảo vệ!” Đó chính là: khả năng thay đổi góc nhìn của bản thân trước tất cả mọi điều bất như ý. Thay vì “Chấp nhận” sự sắp xếp của những chuyện không mấy tích cực đó như một sự cam chịu, bạn hãy chuyển sang việc “Tiếp nhận” nó đi!
Tiếp nhận - Chấp nhận: là như thế nào?
Mình sẽ lấy ví dụ để bạn hình dung nhe:
Quay lại câu chuyện những người thân, thương ở trên đã mang lại đau khổ cho mình trong quá khứ, nếu mình chấp nhận việc đó theo kiểu buông xuôi, có lẽ mình đã rất quyết tâm để từ giã cuộc đời sau nhiều lần thất bại. Hoặc cho dù mình có học được bài học đau thương, biết rút kinh nghiệm, biết “né” những tình huống tương tự, nhưng đâu đó trong lòng mình vẫn luôn còn giữ những cơn o.á.n giận, sự thắc mắc, sự nặng nề, thỉnh thoảng chúng sẽ luôn trồi lên khi gặp lại những người đó, hoặc sắp sửa rơi vào hoàn cảnh giống như cũ.
Thậm chí có thể mình sẽ “giam lỏng” bản thân trong những xúc cảm xám xịt của quá khứ, chẳng thể nào dám bước ra ánh sáng, chẳng thể nào dám nhìn ngắm thế giới này thêm lần nào nữa, sẽ tồn tại qua ngày trong dáng vẻ của một người không-đáng-được-đối-xử-tốt và nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy ảm đạm!
Nhưng, mình đã không chọn lựa chấp nhận mọi chuyện một cách đầy phòng bị, bảo thủ như vậy, mình chọn cách đặt câu hỏi với bản thân để xoay chuyển trạng thái câu chuyện.
Mình tự hỏi rằng: “Nỗi đau đó do đâu mà ra? Tại sao nó lại diễn ra với mình?”
Và mình cũng trả lời được rằng: À, hoá ra là do chính chữ THƯƠNG của mình! Do tình thương mà mình đặt để vào từng mối quan hệ đó. Và do mình đã gián tiếp cho phép những người đó bước vào vòng tròn an toàn của mình. Mình chính là một phần nguyên nhân giúp cho họ đạt được “mục đích”, mình cũng có lỗi - lỗi lỡ tạo duyên và lỗi “mở cửa” cho sai người! Cho nên mình không có quyền để chĩa mũi dùi về phía người khác 100% và trách cứ họ mãi được!
Bởi mình đã hiểu ra: Chúng ta không thể chọn lựa hay đoán biết trước cách người khác sẽ đối xử với mình, không thể gạn lọc hết những vị khách bất ngờ đến thăm nơi ta ở, nhưng ta hoàn toàn có thể tiếp nhận họ bằng tâm thế, và “quyền lực” của một vị chủ nhà đầy linh hoạt!
Thay vì ngồi đó kể lể, lê thê oán trách hay đợi một lời xin lỗi chẳng bao giờ tới từ các “vị khách”, mình chọn cho bản thân một quy tắc sống mới: Tiếp nhận mọi thứ trong trạng thái thấu hiểu như một phần bài thực tập cho hành trình phát triển của chính bản thân trong đời!
Nếu mở cửa ra và trước mặt là nắng gắt chói chang, thì mình sẽ chọn thoa thêm kem chống nắng, bởi mình hiểu ánh nắng cũng là một trong những vitamin cần thiết cho cơ thể!
Nếu mở cửa ra và thứ đón chào mình là một cơn mưa rào, thì mình sẽ dừng lại đôi chút để pha một tách trà ấm, dành một khoảnh khắc để vừa nhấm nháp trà thơm, vừa ngắm nhìn những hạt mưa trong vắt sau nhiều ngày nắng gắt chói chang!
Nếu mở cửa ra và điều đón chào mình là một bầu trời gió đông se sắt da thịt, mình sẽ quay vào bếp, dành thời gian ấm áp thư thả để nấu những món ăn thích hợp cho mùa lạnh, để cả nhà được cùng nhau bồi bổ sức khỏe và sum vầy sau những ngày tất bật bận rộn không ngừng nghỉ trước đó!
Và nếu mở cửa ra là một ngày trời trong xanh, gió mát nhẹ, mây trắng bay thì mình sẽ nhanh chân chạy ra khu vườn nhỏ, trải chiếc thảm xinh, nằm xuống thư giãn vừa nghe tiếng chim lanh lảnh hót, vừa ngắm nhìn mây trời trên cao, và hít hà bầu không khí trong lành thơm nhẹ mùi cỏ non ấy!
Phải đích thân nếm trải hết mỹ vị nhân gian này thì ta mới hiểu thấu được cuộc đời thật sự có rất nhiều điều thú vị và những phép màu xuất hiện giống như những làn nước mát đến để giúp ta hòa quyện những mỹ vị đó vào nhau, tạo nên các dư vị đậm đà, góp thêm phần thi vị cho cuộc sống của chính ta!
Mình biết, những gì mình vừa viết chẳng dễ dàng gì làm được đâu! Nhưng không dễ chứ không phải là không thể được, bạn ạ! Bởi vì mình - chính mình đã và đang làm được!
Và bạn biết gì hong? Những lần mình tiếp nhận vấn đề đó, có thể kết quả cuối cùng đã không thể thay đổi nhưng ít nhất mình được nhẹ nhàng và ít nhất, những lần sau nếu có lặp lại tình huống, mình cũng thích ứng nhanh hơn, giải quyết tốt hơn mà không phải tự huỷ hoại tinh thần, không dám đối diện!
Mình không chấp nhận mọi chuyện, mình không nhìn nhận thực tại trong tâm lý của một n.ạ.n nhân đang vào “đường cùng” không có lối thoát, trong tâm thế bị động và bắt buộc nữa. Mình cũng không phải chấp nhận tha thứ cho qua chuyện mà lòng vẫn nặng nề đầy cay đắng. Mình chọn tiếp nhận trong sự cởi mở, mình tiếp thu từng bài học vi tế được cuộc đời đặt để vào trong từng biến cố đó!
Và nhờ vậy, mình có nhiều thời gian hơn để quay vào bên trong, để tỉnh táo nhìn nhận vấn đề cốt lõi, tính toán các diễn biến có thể xảy ra tiếp theo và nhanh chóng tìm giải pháp để giải quyết ổn thoả. Mình cũng lựa chọn tha thứ cho người làm mình tổn thương, lựa chọn tha thứ cho chính mình để bản thân được bình yên, thanh thản.
Cuối cùng, ở hiện tại, khi cuộc sống của mình tốt đẹp lên mỗi ngày không phải vì giông bão đã ngừng hẳn, mà vì mình đã biết cách lấy lại thăng bằng tâm trí để đi tiếp.
Vậy nên, bạn ạ!
Nếu bạn đang cảm thấy cuộc đời quá khắc nghiệt, nếu bạn cứ liên tục bị dập chìm trong những cơn thách thức và chẳng thể thay đổi được sự việc, thì hãy thử chỉnh lại "ống kính" tư duy của mình một chút bạn heng!
Đổi từ sự “Chấp nhận” trong bị động, đóng khung thành “Tiếp nhận” trong sự chủ động, cởi mở thử xem nhe! Thay một chữ, đổi một đời! Tuy không dễ dàng chút nào, nhưng nếu không thay thì có gì để đổi? Bạn hãy cùng mình thực tập điều này nhe!
Cuối cùng, mình muốn nhắn gửi đến bạn thêm một điều rằng:
Nếu cuộc đời đem đến cho bạn những quả quýt chua loè, thì cũng hãy cứ lột từng quả ra và thưởng thức nó! Vị chua cũng là một vị “ngon” và kích thích vị giác cảm nhận tốt hơn mà, đúng hong? 😉
Mình hy vọng những chia sẻ về các trải nghiệm “không hoàn hảo” của chính mình hôm nay sẽ là một chút hơi ấm truyền động lực cho bạn trong những ngày đầu năm mới của Tết Nguyên Đán. Mong bạn hãy thay đổi cách nhìn vấn đề để yêu thương bản thân, để tâm trí an lạc, để dù giông bão có đến, nó cũng sẽ nhẹ nhàng lướt qua mà thôi.
Đừng để đau khổ làm cái cớ khiến bản thân chùn bước. Cuộc đời mỗi chúng ta sẽ chẳng bao giờ là một cuộc đời “bỏ đi” nếu hôm nay bạn vẫn lựa chọn trải nghiệm và cố gắng không ngừng! Hãy coi thử thách là chất liệu để HIỂU chính mình và ngẩng cao đầu mà bước tiếp, bạn nhe!
Thương bạn lắm,
Truly Inspired